Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13482 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 139
Hầu bệnh (Phần 1)

❊ ❊ ❊

Trong phòng im ắng, trừ một cung nhân đứng bên cạnh phụng dưỡng cũng chỉ còn lại hai người Tự Cẩm và Kiều Linh Di.

Nghe Kiều Linh Di hỏi, Tự Cẩm liền cười cười, sau đó nhìn Kiều Linh Di trả lời: "Biết là đồ của muội muội đưa, Hoàng thượng liền kêu ta cất giữ kỹ càng."

Nét mặt Kiều Linh Di khựng lại, ánh mắt nhìn Hi Phi chằm chặp, chỉ thấy Hi Phi vẫn cười tươi như cũ, không có chút lúng túng nào. Bởi vậy thấy rõ nàng cũng không nói dối. Nếu như vậy chính biểu ca thật sự bảo nàng thu lại.

Thu lại!

Trong bất giác Kiều Linh Di ngây ngốc ngẩn người tại chỗ, lại không biết mình nghe xong sẽ phản ứng thế nào với chuyện này nữa. Biểu ca kêu Hi Phi nhận đồ là có ý gì đây?

Nhìn vẻ mặt Kiều Linh Di, Tự Cẩm khẽ mỉm cười, nét tươi cười càng thêm quyến rũ. Đối với kiểu thanh mai trúc mã này, không còn chuyện gì có đả kích trí mạng hơn như vậy. Kiều Linh Di tự cho là mình cực kỳ hiểu biết Tiêu Kỳ, cho nên dựa theo suy nghĩ của nàng ta, khi Tiêu Kỳ nhìn thấy miếng ngọc bội này chắc chắn sẽ nhớ lại những ký ức ngọt ngào của hai người. Nhưng hết lần này tới lần khác điều Tự Cẩm lại nói ra lại hoàn toàn không đúng với suy nghĩ của nàng ta.

Phản ứng không hề giống đủ để cho Kiều Linh Di thất kinh, cũng sẽ làm cho nàng ta hiểu rõ ràng, Tiêu Kỳ bây giờ sớm đã không phải là biểu ca trong ký ức trước đây của nàng ta.

Con người sẽ thay đổi, cho dù là nam nhân hay nữ nhân, cũng sẽ theo thời gian trôi qua mà có rất nhiều kiểu biến hóa. Con người cũng không có cách nào khống chế sự thay đổi theo thời gian đó, Tự Cẩm không không thể không quyết tâm phá vỡ những ảo tưởng của nàng ta.

Nhìn nét mặt lúc ấy của Kiều Linh Di, Tự Cẩm liền biết mình đã đi một nước cờ đúng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Cái cảm giác thắc thỏm không yên cứ đeo trong lòng mấy ngày nay cuối cùng cũng đã buông xuống ít nhiều. Kỳ thật trong lòng nàng vẫn sợ. Nàng sợ Tiêu Kỳ là người trọng tình trọng nghĩa, sẽ nối lại tình xưa với Kiều Linh Di. Tình cảm này có lẽ cũng không phải là tình cảm giữa nam và nữ, nhưng chỉ cần có tình cảm nhất định làm nền tảng, muốn chuyển hóa thành tình yêu cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Nhất là với nữ nhân như Kiều Linh Di thì loại chuyện này cơ bản chẳng có chút khó khăn gì.

Nhớ tới giấc mộng hôm đó, lại cẩn thận so sánh với nét mặt Kiều Linh Di bây giờ, nàng đã xác định, Kiều Linh Di không phải là người trùng sinh, cũng không phải là người xuyên việt. Bất luận cái gì nguy hiểm, Tự Cẩm cũng sẽ nghĩ biện pháp bóp chết từ trong trứng nước. Kiều Linh Di cũng là xui xẻo, gặp phải người xuyên việt là mình không nói, lại còn bị Kiều gia kéo chân sau. Nếu không phải do Kiều gia mấy lần cản trở nghiêm trọng, Tiêu Kỳ cũng sẽ không vì Kiều gia mà nảy sinh sự hoài nghi với Kiều Linh Di. Nếu không bây giờ Tự Cẩm cũng không biết Tiêu Kỳ sẽ đối với Kiều Linh Di thế nào nữa.

Nữ nhân trong cung này, sau lưng mỗi người đều có gia tộc. Mà hành động của những gia tộc này sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thái độ của Tiêu Kỳ đối với nữ nhân trong hậu cung. Thân cận với người nào, xa cách đối với người nào, Tiêu Kỳ cũng sẽ căn cứ vào sự biến hóa trên triều đình mà sinh ra thay đổi. Ví dụ như lần này Kiều Linh Di bị thương, dựa theo lý mà nói, Tiêu Kỳ cần chăm sóc quan tâm cô biểu muội này nhiều hơn một chút. Nhưng cuối cùng lại như thế nào?

Tiêu Kỳ sai hoàng hậu điều tra kỹ chuyện này, lại để cho quý phi hỗ trợ. Kiều Linh Di bị thương, bên ngoài có rất nhiều người làm chứng là Sở Trừng Lam đẩy ngã. Nhưng vẫn để hoàng hậu chủ thẩm. Quý phi là người phe Thái hậu, lại để cho quý phi hỗ trợ hoàng hậu tra án. Làm vậy chưa chắc không phải là lấy Quý phi bức bách hoàng hậu phải công bằng chính trực. Đối với bản thân người bị hại, Tiêu Kỳ có thăm hỏi quan tâm nhưng cũng không thể hiện quá sốt sắng. Thậm chí mình biết thời biết thế lấy chuyện công vụ đẩy Tiêu Kỳ về Sùng Minh Điện, người này cũng thuận thế liền đi.

Điều này giải thích rõ cái gì?

Giải thích rõ Tiêu Kỳ đang hoài nghi, đang hoài nghi chuyện này có phải thái hậu cầm đầu Kiều gia bố trí mưu kế hay không?

Cho dù Tiêu Kỳ vẫn còn tình cảm lúc nhỏ với Kiều Linh Di, nhưng thái hậu cường thế, các hành động của Kiều gia, không khác gì đâm một mầm rễ hoài nghi trong lòng Tiêu Kỳ đối với Kiều Linh Di.

Một người từng sinh tồn trong hoàn cảnh luôn phải cảnh giác, sẽ luôn có nghi ngờ đối với những sự vật và con người xung quanh mình. Tự Cẩm có thể đi đến hôm nay, có thể được Tiêu Kỳ tín nhiệm trong một phạm vi nhất định, hoàn toàn là bởi vì mấy năm nay, mặc kệ Tự Cẩm làm chuyện gì đều không bao giờ giấu giếm Tiêu Kỳ. Không có bất kỳ lừa gạt, gian dối nào, từng bước, một chút, mới có thể đi đến hôm nay.

Một điểm này nói đến thì rất dễ dàng, nhưng làm được thì rất khó. Ích lợi hưng suy của gia tộc, tiền đồ sủng ái của cá nhân, hứng lấy mưa gió bão táp trên triều đình, chịu đựng những mưu mô nham hiểm chốn hậu cung. Có thể không chút do dự đứng bên cạnh Tiêu Kỳ như vậy, Tự Cẩm cũng đánh cược toàn bộ tiền đồ của mình.

Không có bất kỳ thành công nào là ngẫu nhiên. Tự Cẩm có thể không luyến tiếc mà buông tha là điều mà tất cả nữ nhân trong hậu cung này đều không bỏ được. Kiều Linh Di cũng có thể làm được như nàng, buông tha hết thảy. Chỉ tiếc nàng ta chậm hơn một bước so với Tự Cẩm, mọc rễ tình cảm trong lòng Tiêu Kỳ trễ hơn một bước. Chứ đừng nói chi là người nhà Tự Cẩm và Kiều gia hoàn toàn khác nhau. Kiều gia là vì sự thịnh nượng trở lại của gia tộc. Còn Tô gia thì dù thời điểm nào cũng nghĩ đến an toàn cho con gái trước tiên.

Chờ đến khi Tự Cẩm từ Tố Vân Điện về Hợp Nghi Điện, Tiêu Kỳ đã thay y phục, đang chơi đùa với con trai.

Tự Cẩm phất phất tay để mấy cung nhân theo hầu lui xuống hết, tự mình lẳng lặng đứng nhìn Tiêu Kỳ giơ ngón tay ra để con trai bắt. Trò chơi này rất đơn giản nhưng hai cha con lại chơi cực kỳ cao hứng, Tự Cẩm cũng có thể nghe được tiếng con trai cười khanh khách. Ở Tố Vân Điện nói chuyện với Kiều Linh Di cũng không phải là một chuyện đơn giản. Từng câu, từng chữ nói ra, Tự Cẩm nói có vẻ rất tùy ý, kỳ thật đều là tỉ mỉ suy nghĩ. Có lẽ vì giấc mơ kia, Tự Cẩm đối với Kiều Linh Di cực kỳ cẩn thận, cũng bởi vì điều này mà mệt mỏi vô cùng.

Nhưng bây giờ nhìn hai cha con này, bao nhiêu mệt mỏi đều biến mất.

Tiêu Kỳ tựa như cảm nhận được cái gì, đang đùa với con trai đột nhiên liền ngẩng đầu nhìn ra cửa. Hắn nhìn thấy Tự Cẩm đang đứng đómỉm cười, gương mặt mang theo vài phần mệt mỏi.

"Sao mà bây giờ mới trở về?" Bên ngoài trời đã tối rồi.

"Dạ, ở lại nói mấy lời với Kiều Tiểu Nghi." Tự Cẩm nhấc chân đi vào, đầu tiên ra sau bình phong thay y phục thoải mái, lại tháo tóc ra. Lúc đó mới cảm thấy sự căng thẳng một ngày buông xuống. Tới lúc đi ra, Tiêu Kỳ đã lấy tã quấn con trai, đưa cho bà vú bế đi. Trong phòng cũng chỉ còn lại một mình hắn.

Thấy Tự Cẩm đi tới, Tiêu Kỳ giơ tay kéo người đến ngồi xuống bên cạnh mình, nhìn kỹ thần sắc nàng rồi nhíu mày nói: "Mệt lắm sao?"

Tự Cẩm lắc lắc đầu, giơ tay vòng ôm lưng Tiêu Kỳ, má dán lên ngực hắn, "Dựa thế này thì sẽ thoải mái ngay."

Tiêu Kỳ vỗ nhè nhẹ lưng Tự Cẩm. Hắn cho rằng có lẽ chuyện Kiều Linh Di bị thương làm cho nàng cảm thấy sợ hãi, bèn nói thẳng: "Đợi đến khi xây xong Di Cùng hiên, sân vườn cũng khá lớn, đủ để cho nàng đi dạo."

Tự Cẩm sững sờ nói: "Thiếp cũng có phải chó mèo đâu mà nhốt lại chứ."

Tiêu Kỳ nhíu mày, hình như cũng đúng. Nhớ tới hôm Ngọc Trân đầy tháng, Tự Cẩm bị đèn cung đình rơi trúng đầu, thiếu chút nữa thì mất mạng. Bây giờ lại có chuyện biểu muội bị thương trên giả sơn, còn có Tiền tài tử sẩy thai, chiếc nhẫn của Lý Chiêu Nghi. Từng việc từng chuyện xảy ra. Nếu Tự Cẩm đã sinh hoạt trong cung này, cũng không thể cả đời trốn tránh không gặp người nào.

Huống chi, đúng như Tự Cẩm nói, làm vậy thì có khác gì nhốt nàng lại chứ.

Vừa nãy Tiêu Kỳ nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Tự Cẩm, trong lòng đã cảm thấy đau lòng. Trước kia không biết là trong cung này có cái gì không tốt. Nhưng bây giờ nhìn Tự Cẩm mặc dù đã đến phi vị mà vẫn phải cẩn thận dè dặt. Bây giờ lại có con trai. Tiêu Kỳ không khỏi lại nghĩ tới những huynh đệ lần lượt biến mất trước đây của hắn.

Tất cả thông minh của Tự Cẩm đều dùng trên người hắn. Nếu để nàng và đám nữ nhân trong hậu cung kia đấu trí, đúng là nàng thúc ngựa ra roi cũng không theo kịp. Nói không chừng bị người lừa gạt còn muốn tự mình đào đất chôn mình.

Tiêu Kỳ càng nghĩ càng cảm thấy nguy hiểm. Thậm chí hắn cũng nhịn không được suy nghĩ, nếu có một ngày mình không thấy được, Tự Cẩm cũng thế, con trai cũng vậy, nếu thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao?

Chuyện biểu muội bị thương khiến trong lòng hắn có cảm giác nguy hiểm rất lớn.

"Hay là chúng ta xây khu vườn đi?"

"Ồ? Trong cung đã có ngự hoa viên rộng như vậy, còn muốn xây vườn gì nữa?" Tự Cẩm nghe không hiểu ý của Tiêu Kỳ. Hậu cung đã đủ lớn, chỉ là có quá nhiều nữ nhân ở mà thôi. Nếu sau này tuyển tú thì người mới vào, đưa đi các cung ở chung. Khi đó, nếu trong Di Cùng hiên cũng có thêm người mới thì Tự Cẩm cảm thấy cuộc sống sẽ rất khó khăn, không thể chịu nổi. Nhưng nếu nói như vậy, không phải là phải xây nhà mà là xây vườn.

Tự Cẩm liền chống tay đứng dậy, ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Kỳ, mơ hồ nhìn hắn, rốt cục có ý gì đây?

Tiêu Kỳ nhìn ánh mắt Tự Cẩm, vừa nãy còn thấy lo lắng buồn rầu mà giờ đã bay hết. Giơ tay sờ sờ đầu nàng, dịu dàng nói: "Không phải xây vườn trong cung mà là tìm một khu đất có vị trí đẹp ở kinh đô, xây một khu vườn hoàng gia. Đến lúc đó, nếu nàng ở trong cung thấy buồn thì chúng ta có thể đi tới vườn chơi mấy ngày."

Cả người Tự Cẩm đều phát ngốc rồi, nhất thời không có phản ứng chỉ đần độn nói: "Hoàng thượng nói.. ba người một nhà chúng ta trốn ra ngoài du ngoạn sao?" Việc này... Thật sự làm được sao?

Trốn ra ngoài? Tiêu Kỳ sầm mặt, nghiêm trang nói: "Tại sao lại gọi là trốn ra ngoài, lại hồ ngôn loạn ngữ. Trẫm xây khu vườn dạo mát, không cần Lại bộ và Nội Đình Phủ bỏ tiền, trẫm tự mình bỏ tiền túi ra, ai dám phản đối chứ?"

Tự Cẩm đặt tay lên ngực, tim nàng đang đập thình thịch. Nàng làm sao nghĩ ra đây, vì chuyện Kiều Linh Di bị thương mà lại khiến Tiêu Kỳ nảy sinh ý tưởng xây vườn, đưa mẹ con nàng ra ngoài du ngoạn. Không biết rõ trí não Tiêu Kỳ hoạt động như thế nào mà lái tới tận đây chứ. Tự Cẩm thật bị bị cái bánh bao khổng lồ này nện vào đầu.

Ngẫm lại chỉ có một nhà ba người trong vườn, muốn vui chơi thế nào thì vui chơi. Không cần nhìn thái độ của mấy người thái hậu hoàng hậu quý phi, có thể ngủ đến khi mặt trời lên cao, có thể bế con trai thích chơi thế nào thì chơi thế đó. Những ngày hạnh phúc như thế, quả thực giống như đang nằm mơ vậy.

"Tiêu Kỳ, Người thật tốt, thiếp thật sự cảm thấy rất... rất vui." Tự Cẩm không thể kìm nổi, nhảy người lên ôm lấy Tiêu Kỳ. Bất chấp mấy đạo lý nữ nhân phải thẹn thùng thùy mị gì đó, hôn lên môi, lên má Tiêu Kỳ.

Tiêu Kỳ:...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương