Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 118-2
Kiều tú nữ lợi hại (Phần cuối)

❊ ❊ ❊

Trở về Sùng Minh Điện, Tiêu Kỳ lại ngồi phê duyệt tấu chương, Quản Trường An liền báo có Tô Hưng Vũ tới gặp.

"Cho vào."

Tô Hưng Vũ đến đây vẫn là vì chuyện Thiên Đinh Tư. Bây giờ Thiên Đinh Tư đang bận rộn ngất trời, việc nhiều người thiếu trầm trọng. Có năm sáu quận huyện phải dời nhân khẩu khai hoang. Nếu như làm toàn bộ thì ít nhất cũng phải cần thời gian một hai năm. Trước đây làm là tạo tiền đề, theo lời con gái nói thì chính là một bản mẫu. Người khác nhìn thấy bản mẫu sẽ động tâm, chuyện sau này cũng dễ xử lý hơn.

Giờ kết quả đã hiện rõ, chỉ cần mở rộng với quy mô lớn. Nhưng giờ trong tay ông ta không có đủ người dùng. Ông ta tới là muốn lấy người.

Tiêu Kỳ xem nội dung cụ thể trong tấu chương của Tô Hưng Vũ, gật gật đầu, lập tức phê chuẩn. Vụ mùa không thể không có người thu hoạch để tránh nông dân bỏ đồng ruộng, cuộc sống khổ cực lại kêu ca. Bây giờ rất đúng dịp, Tô Hưng Vũ muốn mở rộng quy mô dời nhân khẩu, quả thật là không đủ người dùng. Cho dù có quan viên địa phương toàn lực phối hợp cũng vẫn thiếu rất nhiều. Huống chi mấy quan viên ở chỗ này chưa chắc ai nấy đều thật lòng phối hợp, không thiếu người gây khó dễ, hạ độc thủ trong bóng tối.

Huống chi trong này còn có một lượng lớn ngân lượng thu được từ việc chuyển khẩu. Khối thịt béo như thế, người người đều muốn cắn một cái. Sau này đến tay dân chúng còn được bao nhiêu đây? Sở dĩ Tô Hưng Vũ dùng các sĩ tử mới trúng tuyển chính là vì họ mới tham gia quan trường, chưa dám can đảm và quan hệ để làm việc bậy.

Quân thần hai người trao đổi cụ thể kế hoạch chuyển khẩu, quan viên vẫn là lấy từ các sĩ tử xuất thân khoa vừa rồi là chính. Nếu như không đủ, Tô Hưng Vũ cũng bày tỏ ông ta sẽ không dùng người của Lại bộ. Một khi đề xuất ra thì toàn bộ bố cục kế hoạch của mình, chỉ sợ bị người khác phá hủy.

Tiêu Kỳ gật gật đầu, liền bày tỏ nếu đã như thế thì Tô ái khanh cố gắng bỏ thêm nhiều công sức. Một người làm cho hai người, vì nước cống hiến nhiều hơn.

Tô Hưng Vũ nghiêm mặt đi ra đại điện, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng Tần Tự Xuyên. Khi xuất cung phải đi qua chỗ hắn ta, Tô Hưng Vũ suy nghĩ đăm chiêu, không phải người này đang chờ mình chứ.

Dưới ánh mặt trời Tần Tự Xuyên đứng thẳng, hắn ta mặc quan phục càng thêm uy nghi mạnh mẽ. Thấy Tô Hưng Vũ đi tới, Tần Tự Xuyên vội vàng nghênh đón, "Tô đại nhân."

Tô Hưng Vũ kỳ thật không thích gặp Tần Tự Xuyên nhưng người ta ở chỗ này chờ mình, mình cũng không thể coi như không thấy, chỉ đành nhẫn nại nhìn hắn ta, "Tần đại nhân có gì chỉ giáo?"

Tần Tự Xuyên nghe vậy nét mặt cương lại nhưng chỉ một giây sau lại bình thản như cũ, nói với Tô Hưng Vũ: "Vãn bối quả thực có chuyện muốn nói với đại nhân, hôm qua ta cùng mấy người bạn nói chuyện, ngẫu nhiên nghe được một tin. Chuyện này liên lụy tới Hi Dung Hoa trong nội cung, rất mong đại nhân nghe ta nói."

Nghe Tần Tự Xuyên nhắc tới con gái, nét mặt Tô Hưng Vũ liền chìm xuống, khẽ quát: "Tần đại nhân, ta sớm đã nói qua, tiểu nữ và cậu sớm đã không có liên quan, mong cậu cẩn thận lời nói bên ngoài." May mà chỗ này là quảng trường trước điện, bốn phía trống trải, do đó không sợ người nghe trộm. Nếu ở chỗ khác người ta vô tình nghe được thì sao?

"Vâng." Tần Tự Xuyên nghe khiển trách cũng không mất vui, chỉ nói: "Hôm qua ta đã tới quý phủ bái kiến nhưng đại nhân trốn tránh không gặp, hôm nay chỉ có thể ra hạ sách này đứng chờ. Chỗ này rất là rộng lớn, không sợ người khác nghe trộm, đại nhân cứ yên tâm."

Tô Hưng Vũ nghe Tần Tự Xuyên nói sắc mặt càng đen thêm. Bây giờ danh tiếng Tần Tự Xuyên không nhỏ. Chỉ trong một thời gian ngắn mà phụng hoàng mệnh tiến vào Lục bộ, làm đến mức Lục bộ gà bay chó sủa, không được an bình. Giờ ai thấy hắn ta đều hận không thể tránh mà đi. Trước kia ông ta rất thưởng thức hắn. Giờ vì con gái mà hận không thể không quen biết hắn ta. Vậy mà hết lần này tới lần khác hắn ta vẫn muốn chạm mặt.

Thiên tử cận thần không thể kết giao. Việc này Tô Hưng Vũ vẫn biết rõ. Mặc dù ông ta cũng là cận thần của thiên tử nhưng mọi người luôn duy trì khoảng cách thì tốt hơn.

Nhất là người này lại còn có tướng mạo rất anh tuấn, vừa nhìn chính là tiểu bạch kiểm, rất được quý nữ kinh đô ưa thích. Hơn nữa tiền đồ như gấm hoa, nghe nói bây giờ là người đứng đầu danh sách được chọn làm con rể ở kinh đô. Trong lòng Tô Hưng Vũ cũng thật không vui, thấy Tần Tự Xuyên cơn tức liền dâng lên đầu. Nếu không phải lúc trước thần xui quỷ khiến... Con gái cũng không cần giận dỗi tiến cung. Mặc dù biết này chuyện chẳng thể trách Tần Tự Xuyên nhưng vẫn không muốn gặp hắn ta. Nhìn thấy hắn ta liền nhớ tới con gái trong cung, đau lòng không thôi.

Tô Hưng Vũ bị lời nói này của Tần Tự Xuyên làm tức muốn lệch cả mũi, lại còn dám trách cứ ông ta, lập tức mặt càng thêm đen, "Có chuyện gì mau nói đi."

Tần Tự Xuyên rủ mắt, trong lòng phát khổ, cười ảo não nói: "Thái hậu hồi cung, tình thế của Cẩm muội muội rất đáng lo. Nếu đại nhân có thể đưa tin vào cung thì nhất định phải nhắc Cẩm muội muội cẩn thận con gái Kiều gia." Tần Tự Xuyên nói xong lập tức làm bộ hai người nói chuyện không hợp, giận dữ phẩy tay áo sải bước rời đi.

Tô Hưng Vũ:...

Vẻ mặt như bị sét đánh, Tô Hưng Vũ tập tễnh đi ra cung. Chờ sau khi hai người đi, lời đồn đại về quan hệ giữa Tần Tự Xuyên và Tô Hưng Vũ, nói hai người trở mặt, tan rã trong không vui liền lan truyền ra ngoài.

Tô Hưng Vũ ngồi kiệu trở về nhà, đúng lúc Tô Thịnh Dương cũng về nhà bèn gọi con trai đến thư phòng, thuật lại toàn bộ lời Tần Tự Xuyên nói, rồi nhìn con trai: "Con đi điều tra về chuyện của con gái Kiều gia một chút. Kiều gia là nhà mẹ đẻ thái hậu, Tần Tự Xuyên nghe được tin tức này, chắc là cũng biết gì đó."

Tô Thịnh Dương nghe vậy cân nhắc một hồi rồi mới nhướn cặp lông mày cao như núi, gương mặt tuấn tú lộ ra tươi cười, "Cho dù Kiều gia nữ tiến cung thì sao chứ? Bây giờ Kiều gia chỉ có thể an phận một chỗ. Dù Thái hậu muốn gọi hồi kinh thì chưa chắc Hoàng thượng đã đồng ý. Bây giờ Hoàng thượng đã từng bước nắm thực quyền, thái hậu cũng không thể tùy ý thao túng triều chính."

Tô Hưng Vũ nhìn con trai, bấy giờ mới phát hiện con trai mình thông minh tài giỏi trong mọi việc nhưng lại không hề biết những tranh đấu lục đục của nữ nhân trong hậu viện. Ông ta chỉ có một người vợ, sinh một trai một gái. Con trai ông ta cũng chỉ có một người vợ, giờ cũng đã có một trai một gái bên người, hơn nữa mẹ chồng nàng dâu hòa thuận hậu viện an bình, hắn ta liền cho rằng hậu viện thiên hạ đều bình yên như thế.

"Cũng không thể nói vậy, con nghĩ xem, thái hậu bị tiên hoàng ép đi cầu phúc tám năm, lại xử trí Kiều gia. Làm vậy chính là để Hoàng thượng nhân cơ hội cầm quyền. Giờ thái hậu hồi cung, tất nhiên sẽ nghĩ mọi cách để khôi phục địa vị cho Kiều gia. Hơn nữa trong hậu cung có con gái Kiều gia, tự nhiên sẽ nghĩ hết biện pháp để cô ta sinh hoàng tử, nếu như vậy thì tình thế của muội muội con sẽ rất nguy hiểm. Bình thường con rất thông minh, nhưng phụ nữ tranh đấu với nhau có khi đáng sợ hơn nhiều. Muội muội con quá thiện lương, ta chỉ sợ con bé nhất thời không cẩn thận, đẩy mình vào nguy hiểm."

Tô Thịnh Dương không ngốc, cũng không phải là chưa nghe nói mâu thuẫn nội bộ nhà người khác. Chủ yếu là nhà hắn ta thái bình thuận hòa, cho nên khó tránh khỏi không quá coi trọng. Giờ nghe phụ thân nói vậy, hắn ta liền hiểu ngay mấu chốt của vấn đề.

Muội muội của hắn ta ngăn cản con đường của con gái Kiều gia!

"Nếu không con âm thầm đi tìm Tần Tự Xuyên hỏi thăm." Tô Thịnh Dương nói.

"Làm vậy không phải là nhà ta sẽ thiếu nợ hắn sao? Đồ ngốc kia, con nắm Kiêu Long Vệ trong tay, tự mình thăm dò chút tin tức không phải là rất dễ dàng sao?" Tô Hưng Vũ tức tối thở phì phò nói, ông ta không thích có nhiều liên hệ với Tần Tự Xuyên.

"Nếu sử dụng Kiêu Long Vệ điều tra Kiều gia, tất nhiên sẽ bị Hoàng thượng phát giác." Tô Thịnh Dương nói.

"Vậy đầu tiên con tự mình đi thăm dò xem."

"Cũng được, nhưng nếu muốn quang minh chính đại tra xét Kiều gia, chỉ cần Kiều gia có tin gì báo đến cũng đủ lý do rồi." Mặc dù Kiều gia bị giáng chức tới chỗ hẻo lánh đó nhưng nhất định không chấp nhận làm lương dân. Có chỗ dựa vững chắc như thái hậu, nếu bọn họ có thể thật sự an phận thủ thường thì cũng sẽ không đưa con gái tiến cung. Nghĩ tới đây nhìn về phía phụ thân, "Con sẽ tra xét xem quan viên chỗ Kiều gia là ai."

Tô Hưng Vũ nhìn con trai kích động chạy mới phát hiện con trai so với mình còn ‘nham hiểm’ hơn mình. Ông ta chỉ nghĩ tra xét về con gái Kiều gia, con trai ông ta còn muốn điều tra cả nhà người ta cơ.

Thế này... hình như không tốt lắm?

Cha con Tô gia đều không muốn có quá nhiều dính líu đến Tần Tự Xuyên. Thứ nhất là bởi vì ân oán cá nhân. Thứ hai là lập trường hai bên bất đồng. Tần Tự Xuyên làm việc mạnh mẽ cương quyết, cực kỳ vô tình. Hắn ta mới làm quan không bao lâu mà quan viên trong kinh thành hắn ta đắc tội hơn phân nửa. Mặc dù vì vậy hắn ta lập công được Hoàng thượng thưởng thức, nhưng con đường sau này sẽ càng thêm khó khăn. Đắc tội quá nhiều người, trừ phi hắn ta có thể cả đời được Hoàng thượng trọng dụng, nếu không về sau...

Hơn nữa, hành vi Tần Tự Xuyên cũng làm cho Tô Hưng Vũ không hiểu lắm, không biết rõ hắn ta đến cùng đang suy nghĩ gì nên dứt khoát tránh xa thì hơn.

Không vì mình nghĩ, cũng phải vì con gái ngẫm lại. Kết thù kết oán quá nhiều, nhà ai trong cung chả có con gái, khó tránh khỏi sẽ có người vì hả giận mà trả thù đến con gái ông ta.

Mà lúc này Tần Tự Xuyên đã đi thẳng về nhà mình, đang ngồi trong thư phòng ngẩn người.

Viện nhỏ của hắn có ba gian, là nơi hắn ta dốc hết gia tài mới mua được. Nhà đất ở kinh đô đắt đỏ, nhất là những khu vực gần hoàng thành. Tòa nhà này là do một vị quan viên hắn ta biết rõ, vì gặp chuyện xấu nên muốn bán. Hắn ta nhân cơ hội đó mua lại, nếu không những khu vực này làm gì có chỗ cho hắn mua lại.

Kiếp trước hắn ta ở kinh đô nhiều năm được Hoàng thượng coi trọng, do đó mới ban thưởng một trạch viện, nhưng chỗ đó dù sao không phải là của mình. Giờ tuy tòa nhà này không lớn, nhưng lại là của chính hắn. Bài trí trong thư phòng, tất cả đều dựa theo bài trí năm đó ở Khúc Châu. Một phòng sách, sách đặt đầy trên bàn. Trên giá sách xếp đặt rất trật tự, chồng chất sách cổ, thời gian đã lâu nên sách cũng ố vàng. Tuy nhiên vẫn được giữ gìn rất kỹ.

Tần Tự Xuyên không có năng lực ngăn cản con gái Kiều gia tiến cung. Hắn ta nhớ rõ, chính cô ta đã chiến thắng Quý phi, đấu bại Hoàng hậu, cuối cùng đứng bên cạnh Tiêu Kỳ. Cô ta sinh cho Hoàng thượng hai đứa con trai, mặc dù không có ngồi ở trên vị trí hoàng hậu nhưng lại nắm toàn quyền trong hậu cung, hoàng hậu chỉ là bài trí, không có tác dụng gì.

Thái hậu...

Thái hậu không phải là người đơn giản, con gái Kiều gia kia không thể giữ được. Nếu cô ta vẫn có thể đứng cạnh hoàng đế thì chính là bản lĩnh của cô ta.

Giờ cô ta đã tiến cung, Cẩm muội muội có bầu, sợ là khó lòng phòng bị. Hôm nay nhìn thái độ Tô Hưng Vũ đối với mình, cũng không biết có lưu tâm chuyện này hay không. Nếu như đích xác không được, chẳng lẽ ta phải sớm vạch trần chuyện nhà Kiều gia? Nhưng bây giờ Kiều gia cũng chưa có hành động gì quá đáng. Cho dù vạch trần ra cũng không có nhiều tác dụng, ngược lại sẽ làm đối phương có phòng bị.

Tần Tự Xuyên xoa xoa cái trán, tâm trạng rất phiền loạn. Hậu cung không giống tiền triều, đó là chỗ hắn ta không thể vươn tay tới được.

Hắn ta phải là thế nào mới có thể bảo vệ nàng một đời bình an đây?

Mặc dù hắn ta có thể biết rất nhiều chuyện, nhưng những chuyện này đều còn chưa phát sinh. Hắn ta cũng chỉ biết mà không thể vội vàng nóng nảy.

Ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ, soi vào hàng lông mi dày của hắn ta, chập chờn như một bóng ma. Nước da dưới ánh nắng trở nên như trong suốt, tăng thêm vài phần tuấn tú, giống như một người đẹp trong bức họa.

Tự Cẩm nào biết chuyện Tần Tự Xuyên đang phiền lòng. Qua bức tường thành cao sừng sững, từ tâm trạng căng thẳng bất an lúc trước đến bây giờ vững vàng yên ổn, nàng đã suy nghĩ cẩn thận. Tần Tự Xuyên không phải người ngu, đương nhiên sẽ không lấy chuyện năm xưa ra nói lung tung, huống chi chuyện này rất ít người biết. Cho nên nàng lo lắng gì chứ?

Bây giờ nàng lo lắng nhất chính là ngày mai Thái hậu tổ chức yến tiệc. Lần này nàng không thể trốn tránh, nhất định phải đi. Nghe nói Kiều tú nữ kia cũng sẽ tham gia, lập tức cảm thấy cực kỳ đau đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương