Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 134
Chính trị gia trời sinh

❊ ❊ ❊

Sau khi Tuyệt Hộ Quận gặp phải thiên tai thì mới không có người tới ở chứ bản thân dất đai chỗ này là vùng đồng bằng phì nhiêu. Do vị trí gần với vùng chiến loạn nên mới trở thành vườn không nhà trống. Hiện nay hoàng đế Vương Triều Đại Vực thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn tạo áp lực, lại có hiền thần phụ tá, sau khi chuyển khẩu thành công thì mở rộng quy mô dân cư, khích lệ nhà nông khai hoang ruộng đất, một loạt chính sách được thi hành, điều động được một số lượng nông dân rất lớn đến canh tác sản xuất.

Huống chi, tại thời đại này, có thể có được ruộng đất của chính mình là ước mơ tha thiết của bao nhiêu dân chúng. Tuyệt đại đa số dân chúng của Vương Triều Đại Vực đều làm việc cho tá điền, bán sức lao động cho thế gia quý tộc có nhiều ruộng đất để kiếm chút lương thực mưu cầu sinh tồn. Còn bây giờ, chỉ cần ngươi cần cù chăm chỉ làm việc đều có thể có được ruộng đất của chính mình. Đất đai của ngươi ở Tuyệt Hộ Quận còn có thể được quan phủ bảo vệ, đây mới là nguyên nhân cơ bản nhất kích động sự nhiệt tình của người dân.

Tô Hưng Vũ làm quan một phương, tạo phúc dân chúng, trung thành với quân vương, chỉ tuân lệnh trên, không cắt xén kiếm lợi riêng. Có một viên Đại tướng như thế trấn giữ cũng là nguyên nhân khiến cho các chính sách ban hành được áp dụng thuận lợi ở Tuyệt Hộ Quận. Một mẫu đất ruộng, một năm hai vụ thu hoạch trên cơ bản chỉ có thể khiến dân chúng no bụng. Nhưng có chính sách thủ đoạn mạnh mẽ, áp dụng cứng rắn, có mục tiêu rõ rệt nên tốc độ khai khẩn ruộng hoang rất nhanh chóng, tốc độ trồng trọt lương thực cũng nâng cao. Hơn nữa nhập gia tuỳ tục, còn hình thành hình thức lấy hộ dân làm đơn vị, tạo thành nhóm dân chúng tự phát kết hợp nhau thành một lực lượng nhỏ hỗ trợ giúp đỡ lẫn nhau.

Một thành mười, mười thành trăm, trăm thành ngàn, ngàn thành vạn, vạn thành triệu, triệu triệu người dân mà tụ họp lại thì sẽ thành lực lượng cực kỳ to lớn. Cho nên lần này khi thuế nông báo lên, ngay cả vị quan phụ mẫu cần kiệm liêm chính như Tô Hưng Vũ cũng cho là mình bị hoa mắt. Có lẽ phải thẩm tra ba bốn lượt mới chính thức dám trình tấu chương lên.

Thuế nông thu được từ sáu quận của Tuyệt Hộ Quận chiếm một phần tư thuế nông của cả nước Đại Vực thu được!

Con số này cũng chỉ là năm đầu tiên sau khi sáu quận mở rộng khai hoang, phát triển sản xuất thu về. Mới chỉ năm đầu tiên!

Ý nghĩa này chính là đại biểu cho, thuế nông của năm sau, ba năm sau, … sau khi phục khồi khai hoang đất đai, trồng trọt sản xuất lương thực sẽ càng ngày càng cao.

Trên triều đình, tất cả ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Tô Hưng Vũ. Lúc trước không ai muốn tiếp nhận Tuyệt Hộ Quận, bây giờ lại hóa thành gà đẻ trứng vàng trong mắt bao người. Nhất là thượng thư bộ Hộ, ánh mắt tỏa sáng, gương mặt chờ mong, hận không thể lập tức lập tức đem Tuyệt Hộ Quận vào trong phạm vi quản lý của mình.

Đến khi, Tô Hưng Vũ đưa ra khế ước đã ký trước đây, thượng thư bộ Hộ câm nín. Trên văn khế viết rất rõ ràng, Tuyệt Hộ Quận chưa lấy của bộ Hộ một đồng tiền, lại còn bị bộ Hộ nhiều lần ngăn trở gây khó. Do đó thu nhập từ thuế nông của sáu quận Tuyệt Hộ Quận này trở thành tài sản riêng hoàng đế bệ hạ. Tất cả thu nhập kia không có chút quan hệ nào với bộ Hộ.

Tiền thu từ sáu quận toàn bộ sung nhập kho riêng của bệ hạ.

Bộ Lại cũng nhìn mà thèm thôi. Lục quận có bao nhiêu vị trí quan viên thì phải cần từng đấy nhân lực. Dựa theo sự thống kê âm thầm của Lại bộ, cho dù là có một khóa cử nhân mới gia nhập thì cũng còn phải cần thêm một số lượng lớn quan viên mới đủ lấp hết các vị trí còn trống. Bây giờ Tô Hưng Vũ đã đưa hết các thủ hạ của mình vào các vị trí chủ chốt, một người làm thay ba người. Cho nên bộ Lại cảm thấy bọn họ đề ra yêu cầu này vẫn là rất hợp lý.

Thượng thư bộ Lại vừa mở miệng liền bị Tô Hưng Vũ không chút do dự cự tuyệt, nói thẳng Thiên Đinh Tư bây giờ không thiếu người!

Ngươi lừa quỷ à?

Thượng thư bộ Lại bị tức đến râu ria đều dựng ngược lên. Nhưng Tô Hưng Vũ chính là không đồng ý, người ta bảo không thiếu người. Đám lão già của bộ Lại kia, một người tính cho mười người, giờ dám mở miệng đòi nhét người vào. Tô Hưng Vũ có thể dự liệu được sự vô liêm sỉ của bọn họ cho nên thà chết đắc tội Thượng thư bộ Lại cũng kiên quyết không chấp thuận.

Lúc trước không cho người, giờ có xin vào cũng không thèm, kiêu ngạo như vậy đấy!

Tranh chấp trên triều đình Tự Cẩm cũng không biết, chỉ biết rõ sau khi Tiêu Kỳ hạ triều trở về, đuổi hết người ra ngoài, thừa dịp con trai ngủ ngoan ngoãn say sưa ôm nàng thật lâu không nói gì.

Trong giây phút đó, sự thần giao cách cảm giữa hai người trở nên đạt tới độ hoàn mỹ, Tự Cẩm liền nghĩ đến thu nhập từ thuế của Thiên Đinh Tư, trong nháy mắt ánh mắt sáng ngời. Đợi đến khi nghe Tiêu Kỳ nói mức thu nhập từ thuế nông, Tự Cẩm hơi nhíu mày. Kỳ thật cũng không phải rất hài lòng. Ở thời điểm này, so sánh giữa triều Minh và triều Thanh, trong năm Vạn Lịch triều Minh thu nhập từ thuế ước chừng hơn ba trăm vạn lượng, hơn hai ngàn vạn tấn lương thực. Tới năm Ung Chính triều Thanh, thuế đất thu hơn ba vạn hai nghìn lượng, thuế muối và thuế quan hơn năm trăm vạn lượng. Đó là chưa thống kê tổng kết thu nhập từ thuế nông, tất nhiên số lượng không phải ít. Chỉ cần so như vậy là có thể nhìn ra được sựa khác biệt bên trong này.

Trên cơ bản Vương Triều Đại Vực vẫn lấy thuế nông là nguồn thu chủ yếu. Mục tiêu của quốc gia cũng chỉ nhằm tăng loại thuế này, thấy rõ nguồn lợi kia vẫn còn quá ít ỏi. Sĩ nông công thương, lấy thương làm chủ, thời nay không coi trọng thuế thương, không thấy được cơ hội làm ăn và nguồn thu khổng lồ từ loại thuế này.

Tự Cẩm không muốn cùng trực tiếp mặt đối mặt xung đột với thế gia quý tộc. Dù sao với lực lượng của một nhà Tô gia hoàn toàn không có cách nào chống lại. Do đó Tự Cẩm cũng chỉ có thể dùng phương pháp khác ra tay, nghĩ tới đây liền nhìn Tiêu Kỳ nói: "Kỳ thật, thiếp cảm thấy còn có biện pháp khác nâng cao càng nhiều thu nhập từ thuế."

Tiêu Kỳ nghe Tự Cẩm nói liền nhìn nàng, "Nàng lại có chủ ý hay gì vậy?"

"Ý kiến hay không thì chưa dám khẳng định. Thiếp cảm thấy nếu Bộ hộ và bộ Lại đều có ý đồ với Tuyệt Hộ Quận, không thể để bọn họ chiếm tiện nghi vô ích như vậy." Tự Cẩm cười mỉm nói. Nàng không hiểu lắm tình hình cụ thể về thuế nông của thời đại này, cũng không thể tùy ý nói lung tung. Nhưng chuyện của Tuyệt Hộ Quận kia nàng vẫn có thể đề xuất vài ý kiến.

Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm chau chau mày. Nàng như vậy là bởi vì trên triều đình bộ Lại bộ Hộ tranh chấp lợi ích với Tuyệt Hộ Quận, làm cho nàng mất hứng, hay là muốn... giúp mình hả giận? Lúc trước nói sao chứ, thu nhập từ Tuyệt Hộ Quận đều sung vào kho cá nhân của hoàng đế, giờ lại dám có chủ ý kia, thấy rõ mấy kẻ này quả nhiên là... Cái cảm giác được lão bà của mình thấy mình gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ sao lại sảng khoái như vậy chứ?

Con mắt chớp chớp, Tiêu Kỳ liền nhìn Tự Cẩm, "Nói một chút coi."

Tự Cẩm cũng không biết trong bụng Tiêu Kỳ đang suy nghĩ gì, chỉ cảm thấy mấy kẻ này khinh người quá đáng, bắt nạt cha nàng một mình tác chiến đúng không? Bắt nạt bên cạnh Tiêu Kỳ ít người đúng không? Nàng vốn là nữ nhân lòng dạ hẹp hòi, thích mang thù mà!

"Thiếp nghĩ như vậy, người xem kỳ thật bên trong Tuyệt Hộ Quận còn thiếu hụt rất nhiều thứ, chắc chắn phải nhập từ bên ngoài vào. Trâu cày, nông cụ, hạt giống, rau quả, vải vóc, củi gạo dầu muối tương dấm gạo trà … tất cả những đồ dùng cuộc sống hàng ngày đều cần dùng đến. Những thứ này rất khan hiếm trong Tuyệt Hộ Quận."

"Chuyện này cha của nàng cũng đang nghĩ cách để giải quyết. Dù sao từ việc chuyển khẩu, người nhập khẩu sẽ ngày càng nhiều, nhu cầu tiêu dùng thiết yếu càng ngày càng lớn. Vấn đề này cũng là đại sự." Sự tình quan hệ đến mưu sinh của dân chúng, đừng xem chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi rất nhỏ, nhưng từng cái từng cái cộng lại lại đủ để trở thành đại sự.

"Cho nên đây chính là cơ hội kiếm tiền rất tốt." Hai mắt Tự Cẩm đều sáng lên.

Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm hồi lâu, bỗng chốc liền hiểu được, lập tức đôi mắt cũng sáng bừng. Đúng vậy, trong Tuyệt Hộ Quận cần quá nhiều thứ. Nhưng bây giờ Tuyệt Hộ Quận là do mình quản lý, tất cả thương hộ ngoại lai, không được sự cho phép thì bất luận kẻ nào cũng không được tự tiện xâm nhập Tuyệt Hộ Quận. Nếu lén lút buôn bán kinh doanh, một khi bắt được sẽ theo pháp luật mà xử. Làm vậy là để tránh cho quá nhiều người tràn vào Tuyệt Hộ Quận, Tô Hưng Vũ nỗ lực kiên trì đề ra quy tắc này để khống chế số lượng người nhập vào.

Hơn nữa nói thật cũng là phòng bị mấy quý tộc thế gia kia âm thầm gây rối trong bóng tối, không thể không thi hành cưỡng chế quản chế.

Nhưng bây giờ, nội quy ở đó đã ban, không chỉ những người không liên quan không thể tùy tiện xuất nhập Tuyệt Hộ Quận mà ngay cả thương hộ, người bán hàng rong cũng không thể tùy ý ra vào. Bọn họ chỉ có thể ngồi xem núi vàng mà không ai dám phá cửa xông vào vào. Còn người trong núi vàng đó không được phép cũng không được tùy ý đi ra ngoài. Nhu cầu khổng lồ đồng nghĩa với cơ hội làm ăn khổng lồ.

Mà tất cả những việc này đều nằm trong sự khống chế của Tiêu Kỳ. Cho phép ai tiến vào Tuyệt Hộ Quận buôn bán, buôn bán hàng hóa gì, giá hàng bao nhiêu, một thị trường khổng lồ như thế là lợi ích mà bất luận kẻ nào cũng đều không thể cự tuyệt. Mà ở chỗ này ai có thể tiến vào, thu nộp bao nhiêu thuế, toàn bộ phải nhìn tâm tình của hoàng đế bệ hạ.

Tiêu Kỳ cực kỳ thông minh, Tự Cẩm còn chưa nói thêm cái gì, chỉ mới nói sơ sơ như thế hắn liền lập tức hiểu được. Không chỉ hiểu được, người ta còn suy một ra ba, không chỉ tăng cường hạn chế số lượng thương hộ tiến vào, hơn nữa còn căn cứ lãnh thổ phân loại từng nhóm thương hộ, chia ra từng loại thuế. Tất cả thương hộ tiến vào Tuyệt Hộ Quận chỉ được thời gian dài nhất là một năm. Một năm sau nhất định phải đến nha môn trình báo và đăng ký lại, nếu không cũng sẽ bị cưỡng chế đuổi ra.

Tất cả thương phẩm, thương hộ được đưa vào Tuyệt Hộ Quận, căn cứ chủng loại khác nhau, phạm vi khác nhau mà ban hành quy tắc quản lý. Chỉ trong mấy giờ ngắn ngủi, Tự Cẩm xem các quy tắc do Tiêu Kỳ chế định ra, trong nháy mắt liền trầm mặc.

Người này so với nàng thì quá trí tuệ, quá hắc ám đi, tất cả những thương hộ được hắn cho phép vào bên trong buôn bán phát tài, không chỉ có những thương nhân xuất thân bình dân mà còn có thế gia quý tộc có mâu thuẫn bao đời với họ nữa.

Chỉ bằng một lời nhắc nhở nho nhỏ của mình mà hắn chính đáng bước lên đài cao, nhìn thế gia và bình dân tranh đấu không mệt mỏi.

Lần đầu tiên, Tự Cẩm phát hiện Tiêu Kỳ hấp thu kiến thức quá nhanh chóng, hơn nữa người ta còn có thể nhập gia tuỳ tục, suy luận diễn giải ra càng nhiều quy tắc sử dụng có lợi cho mình. Riêng điểm này thì người xuyên việt như nàng quả nhiên là đuổi không kịp thủ đoạn của vị hoàng đế vốn là chính trị gia trời sinh này.

Bái phục!

Mệnh lệnh của Tiêu Kỳ vừa ban xuống, Tô Hưng Vũ lập tức cho thi hành. Nghe nói trong một đêm Tô phủ liền bị thương hộ vây quanh. Cơ hội làm ăn khổng lồ, chất chứa tiềm năng khổng lồ, người muốn phát tài đương nhiên nghĩ phải có được cơ hội tiến vào Tuyệt Hộ Quận.

Mà, người có thể cho bọn họ cơ hội này, chỉ có người chưởng quản cao nhất Thiên Đinh Tư, Tô Hưng Vũ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương