Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 110
Tranh thủ tình cảm dẫn tới phong ba (Phần 1)

❊ ❊ ❊

Nôn nghén chính là chuyện rất giày vò con người, hơn nữa triều chính quá bận rộn, Tiêu Kỳ cũng không có tâm trạng đi tìm người khác, hạ triều liền đến thẳng Di Cùng hiên thăm Tự Cẩm. Phương thuốc của Viện chính đại nhân rất có tác dụng, qua nửa tháng chứng nôn ói của Tự Cẩm đã giảm nhiều nhưng nàng vẫn giả vờ yếu ớt trước mặt Tiêu Kỳ. Ban đầu do Tiêu Kỳ quá quan tâm nên bị loạn, chỉ sợ nàng không thoải mái khó chịu, ngay cả tấu chương cũng chuyển sang Di Cùng hiên phê duyệt.

Nhưng dần dần khẩu vị trở về, trong chuyện khác Tự Cẩm giả bộ rất tốt nhưng trên bàn cơm thì lộ ngay chân tướng. Một kẻ tham ăn, ngươi còn nghĩ sau khi cơn thèm ăn trở lại nàng còn có thể giả vờ được thì cũng quá làm khó người khác. Sau khi Tiêu Kỳ suy nghĩ cẩn thận, thấy Tự Cẩm trên bàn ăn y như con chuột nhỏ lén lén lút lút ăn đồ ăn yêu thích, tốc độ vừa nhanh vừa mạnh, nếu sơ ý lơ là thì cũng thật không phát hiện được.

Trong đầu toàn là mưu tính nhỏ mọn đều sử chiêu lên hắn. Tinh tế suy nghĩ, Tiêu Kỳ cũng hiểu, lúc này lại ghen là sợ chính mình tìm người khác đây?

Cũng thật sự là khó cho nàng, giờ phút này cũng còn vội vàng tranh thủ tình cảm.

Chẳng mấy chốc liền đến năm mới, hoàng đế phong bút, quan lại nghỉ ngơi cùng vui tân xuân, tất cả hài hòa thanh bình.

Tự Cẩm làm phụ nữ có thai, bị lời vàng trong miệng ngọc Tiêu Kỳ bắt dưỡng thai trong Di Cùng hiên, do đó không cần lo lắng bên ngoài có chuyện gì nguy hiểm đến nàng. Chuyện của Tiền tài tử làm Tiêu Kỳ cẩn thận suy ra một đạo lý, không phải hắn cứ lui một bước thì có thể bảo vệ nàng ta, cuối cùng chẳng phải là bảo vệ không được sao. Quý phi có lực lượng của mình trong cung, căn bản không cần hắn lo lắng nhiều. Nhưng Tự Cẩm thì khác, nha đầu này nói nàng thông minh cũng đúng nhưng thông minh kia đều chỉ dành đối phó hắn. Đối với các thủ đoạn trong cung vẫn không đủ dùng, nếu không lần trước cũng sẽ không thiếu chút nữa thì mất mạng.

Cho nên lần này, ngay từ đầu Tiêu Kỳ rất cường thế che chở Tự Cẩm, che chở Di Cùng hiên.

Đến nay hoàng đế cũng chưa có mụn con trai nào cho nên lần này nhìn trúng đứa bé trong bụng Hi Uyển Nghi, mọi người đều cảm thấy đương nhiên. Nhưng hoàng đế làm những hành động bảo vệ mạnh mẽ khiến rất nhiều người trong lòng không thoải mái. Nhưng cho dù bất mãn, hoàng đế không cho phép người nào đến Di Cùng hiên thăm hỏi quấy rầy, cũng không thấy Hi Uyển Nghi đi ra ngoại dạo chơi, các nàng dù có một ngàn phương thức nhưng đối mặt với tường đồng vách sắt cũng không có biện pháp. Trước kia còn có thể ra tay bên Ngự Thiện phòng, nhưng kể từ khi Di Cùng hiên quan hệ với Nhạc đầu bếp, tất cả đồ ăn thức uống đều từ bếp của Nhạc Trường Tín mà ra. Nhạc Trường Tín lại là lão hồ ly, đúng là một chút cơ hội cũng không có.

Hiện giờ bên Nội Đình Phủ cũng không dễ dàng sai sử. Kể từ khi Cam Lượng lên làm chưởng quản, trong ngoài Nội Đình Phủ bị hắn ta lấy chức quyền xử trí bao nhiêu người không biết rõ, giờ người thay thế phần lớn đều không có quan hệ gì với các nhóm thế gia. Không cần nói Quý phi, ngay cả Hoàng hậu cũng không dám đơn giản ra tay. Huống chi Hoàng hậu cũng không có ý định ra tay, trong lòng nàng ta vẫn có vài phần hy vọng vào đứa bé trong bụng Hi Uyển Nghi.

Lễ mừng năm mới là ngày vui lớn, hơn nữa Hi Uyển Nghi đang có thai, Hoàng hậu cố ý đền bù chuyện trước đây của Tự Cẩm liền mở miệng đề cử, Hi Uyển Nghi có thai ban thưởng, nói Hi Uyển Nghi thời gian qua hầu hạ Hoàng thượng tận tâm tận lực, giờ mang long thai, đề nghị thăng cấp Hi Uyển Nghi thành Dung Hoa.

Tiêu Kỳ cực kỳ nhu hòa nhìn hoàng hậu, lời nói này rất đẹp lòng vừa ý hắn liền thuận thế đồng ý luôn, khen ngợi hoàng hậu, "Tử Đồng chủ quản lục cung cũng vất vả, trẫm đều ghi tạc trong lòng."

Làm vậy khiến Quý phi tức đau ngực, trong lòng bất bình, thầm chửi Hoàng hậu kia ngu xuẩn, Hi Uyển Nghi kia cũng không phải là kẻ hiền lành. Cứ nhìn sau khi nàng mang thai có thể để cho Hoàng thượng che chở như vậy, liền biết trước đây nàng ta đã nhìn lầm. Chỗ nào là con cừu nhỏ, rõ ràng chính là sói đội lốt cừu!

Vậy mà Hoàng hậu còn ở chỗ này giả mù sa mưa dâng bậc thang cho kẻ địch, nâng địa vị nàng ta lên cao, quả thực là ngu xuẩn không thể chịu được!

Hoàng hậu đương nhiên nhìn thấy vẻ mặt tức tối của Quý phi, trong lòng cũng mỉm cười không thôi. Nàng ta là Hoàng hậu, chính thê của Hoàng thượng, trong hậu cung này bất kể là ai sinh con, tương lai đều phải gọi nàng ta là mẫu hậu. Cho dù nàng ta không con, thì sau này ai leo lên ngôi vị hoàng đế đều phải gọi nàng ta là Thái hậu. Đương nhiên, Hoàng hậu vẫn muốn nâng đỡ một người thân cận với bản thân, ví dụ như thứ muội nhà mẹ đẻ của nàng ta. Nhưng giờ phút này cũng không nên tranh chấp với hoàng đế. Hi Uyển Nghi đang có thai, hoàng đế chưa có con nối dõi, đương nhiên cực kỳ chờ mong đứa bé. Đợi đến khi sinh xong, nếu là công chúa chỉ sợ Hoàng thượng sẽ thất vọng, đến lúc đó Hi Uyển Nghi chưa chắc sẽ còn vinh sủng nữa.

Cần gì vì một kẻ địch chưa rõ mạnh yếu mà làm cho mình mất thể diện trước mặt hoàng đế.

Huống chi, rốt cuộc Hi Uyển Nghi cũng là do một tay mình nâng lên, thân cận với mình sẽ sống dễ dàng hơn là lấy lòng Quý phi.

Bữa cơm tất niên, Tự Cẩm báo lý do nôn nghén rất nhiều, hoàng hậu cực kỳ hiểu lòng người cho phép nàng ở Di Cùng hiên nghỉ ngơi thật tốt. Tự Cẩm đang nghỉ ngơi thật tốt, không nghĩ tới liền nghênh đón tin tức mình được thăng vị. Hoàng hậu đề nghị, Tiêu Kỳ ân chuẩn, Tự Cẩm trong lòng thở dài, lại nợ Hoàng hậu một khoản nữa.

Nhưng người như Hoàng hậu, Tự Cẩm thật sự cảm giác mình quá coi nhẹ. Người ta có thể nâng có thể hạ, co được giãn được, thủ đoạn khống chế lòng người đó, nàng phải học thật tốt mới được.

Qua năm mới Hoàng đế mở đại yến đãi quần thần, Hoàng hậu nương nương đương nhiên muốn ở hậu cung chiêu đãi thân quyến của các quan viên. Tự Cẩm được ân chuẩn không cần có mặt, cố ý kêu người nhà Tô gia đến Di Cùng hiên gặp nàng.

Lại nợ Hoàng hậu một khoản nữa.

Ai cũng biết khi Hoàng hậu thiết yến thì người có thể cùng với Hoàng hậu tiếp đãi các phu nhân phải là các phi tần có địa vị tương đối cao trong hậu cung. Buổi sáng phải dậy sớm, sau đó tới Phượng Hoàn Cung ngồi chờ. Giữa mùa đông, cho dù trong phòng đốt lò sưởi nhưng nhiều người ở cùng một chỗ như vậy cũng nguy hiểm, lại không thoải mái chút nào. Tự Cẩm còn đang sầu lo về chuyện này, không nghĩ tới hoàng hậu vung tay lên, lại miễn cho nàng phải chịu khổ.

Trước có hoàng đế che chở, sau có hoàng hậu nâng đỡ, thai kỳ này của Tự Cẩm bỗng chốc liền trở nên đặc biệt trong cung. Biến hóa này khiến Tự Cẩm cũng bất ngờ không nghĩ tới. Trước đó nàng còn tưởng rằng bởi vì chuyện Trương Tần mà hoàng hậu bất hòa với mình, chưa biết chừng còn mượn cơ hội khó xử chính mình. Nhưng đúng là người ta bản lĩnh hơn mình nhiều, đã chuẩn bị mọi thứ rất tốt, đối với mình càng thêm chiếu cố, được Hoàng thượng khen ngợi rất nhiều. Lễ mừng năm mới còn ban thưởng Vệ Quốc công phủ, bao nhiêu thể diện chứ. Tào Quốc công phủ cái gì cũng không được, suốt mấy ngày tết phải nghiến răng nhìn Vệ quốc công kia khắp nơi huênh hoang.

Đồng cô cô hầu hạ Hoàng hậu tháo trang sức. Hoàng hậu nhìn mình trong gương, mặc dù tuổi không lớn nhưng gương mặt này so với các tần phi khác trong cung quả nhiên là không thể tươi đẹp bằng. Nhớ tới gương mặt của Hi Dung Hoa, mặc dù có bầu vẫn tươi trẻ rực rỡ, rốt cuộc mình vẫn thua người.

Đồng cô cô thấy Hoàng hậu nhìn gương ngẩn người, trong lòng cũng hơi thương tâm, ngoài miệng lại nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Gần đây Hoàng thượng đối với nương nương thật đúng là rất khác, ngay cả Quốc công gia cũng vinh hạnh hơn, thấy rõ nương nương làm là đúng."

Hoàng hậu khẽ thở dài, nàng ta cũng không muốn làm vậy nhưng quyền lực trong tay Hoàng thượng càng ngày càng mạnh. Trước có Kiêu Long Vệ, sau lại có Thiên Đinh Tư, giờ lại xuất hiện tên đáng ghét quỷ quái Trạng nguyên ở Lục bộ hô phong hoán vũ, tình thế trong triều đã có rất nhiều chuyện không như trước đây. Mẫu thân nàng ta mang đến tin tức, tân khoa Trạng nguyên này rất không tầm thường, làm việc có thủ đoạn. Những quan viên rơi vào tay hắn ta, người người đều có nhân chứng vật chứng đầy đủ, tuyệt đối không có khả năng lật lại bản án. Bây giờ trong triều đã sớm quên vị "Tô đoạt mạng" kia, chỉ nhìn chằm chằm người gian ác này, rất sợ mình là kẻ tiếp theo bị cắn không tha. Cú cắn đó không chỉ bong da tróc thịt mà có thể lấy mạng người đấy.

Hoàng thượng chỉ dùng người mình biết, những người nhìn bề ngoài bình thường như thế, ai ngờ ra tay mới biết bản lĩnh thế nào. Tô Hưng Vũ kia lại là người giảo hoạt, nhất định nắm chặt chuyện trước đây Hộ bộ và Lại bộ không hỗ trợ, quản lý Thiên Đinh Tư và mấy Tuyệt Hộ Quận gắt gao, không ai nhúng được một ngón tay vào. Trước đây không biết làm thế nào, bây giờ nhìn Tô Hưng Vũ thật sự có thể chuyển khẩu thành công, mắt nhìn thấy một diện tích ruộng đất lớn được khai hoang, chờ đến khi thu hoạch thì chắc chắn không phải số tiền nhỏ. Những thu nhập này đều sẽ trực tiếp tiến vào túi riêng của Hoàng thượng, Hộ bộ căn bản không có tư cách chạm tay.

Không tới ba năm nữa, Hoàng thượng muốn người có người, muốn tiền có tiền, đến lúc đó tình cảnh của mấy thế gia bọn họ sẽ càng thêm gian nan. Phụ thân đương nhiên không cam tâm tình nguyện nàng ta yếu thế như vậy, nhưng nàng ta cũng không thể không vì người nhà mà cân nhắc. Huống chi Hi Dung Hoa là một tay mình nâng lên, nhất là phụ thân nắm Thiên Đinh Tư, ca ca quản Kiêu Long Vệ. Trước mắt còn chưa thấy rõ, chờ tiếp qua vài năm thì chắc chắn sẽ khác rất nhiều.

Đến lúc đó, Tô gia được Hoàng thượng một tay nâng đỡ, cho dù lập thành một trong tứ Phi cũng không phải là việc khó gì.

Hi Dung Hoa được lòng hoàng đế, mang thai được che chở như vậy, mặc kệ hoàng đế đối với nàng ấy là tâm trạng gì, Hoàng hậu đã hạ quyết tâm, tóm lại phải bảo vệ đứa bé này sinh ra khỏe mạnh. Tuyệt đối không thể để cho Hoàng thượng bất mãn. Cứ vậy chờ đến khi thứ muội tiến cung, nàng ta cũng có thể nâng người, cho một vị phần tương đối vững vàng.

Nếu không chịu bỏ thì làm sao có được?

Người khác chỉ cảm thấy mình là Hoàng hậu ngốc, lại không thấy rõ Hoàng đế kia đã không còn là người để các nàng thao túng được nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương