Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 147-2
Không có gì quan trọng hơn là người khác cướp đi Hoàng thượng (Phần 2)

❊ ❊ ❊

Tự Cẩm tức giận, cảm thấy những chuyện này đều là những kẻ quý tộc thế gia lòng tham không đáy làm ra. Không cho ta sống khá giả, hết thảy các ngươi cũng đều không thể tốt được!

"Đám người này quả thực quá xấu xa." Giây phút này Tự Cẩm rất đồng tình với Tiêu Kỳ.

Có Tự Cẩm cùng chung mối thù trợ uy, Tiêu Kỳ cảm thấy cơn tức giận trong lòng kia mới tiêu tan chút ít, thở dài nói: "Những người này đều là công khanh thế gia mấy đời nối tiếp nhau, gia tộc danh vọng, công lao lý lịch đều là từng đời từng đời tích lũy. Đến bây giờ đã là một uy hiếp rất lớn." Mặc dù đã mở khoa thi nhưng nếu muốn mở rộng phổ biến thì cần phải có thêm thời gian.

"Đúng vậy. Có điều từ trước đến nay, việc tuyển chọn quan viên đều dựa trên lí lịch và tiến cử là chính, cho nên toàn bộ hệ thống quan lại hình như đều nắm trong tay mấy nhóm thế gia. Do đó xuất hiện loại chuyện lừa trên gạt dưới thế này cũng chẳng có gì kỳ quái. Làm sao mà trách Hoàng thượng được. Là do mấy kẻ này quá vô sỉ mà thôi."

Tiêu Kỳ ngại ngùng nhìn người đang tức giận hơn cả mình kia một cái, không ý thức được cơn giận của mình đã tiêu tan hoàn toàn. Mấy ngày nay, một mình hắn phải đối mặt với bão táp quá sức đè nén, rất nhiều chuyện cũng không thể nói với ai. Nói ra, người khác nghe cũng chưa chắc đã hiểu và không nhất định được ủng hộ, chỉ biết nói hắn làm hoàng đế quá buồn cười, dám cố gắng chống lại thế gia mấy trăm năm.

Nhưng mấy năm qua, hắn từng bước từng bước thu hồi những quyền lợi vốn dĩ thuộc về vương triều từ tay thế gia. Nhưng xét ra vẫn chỉ quá nhỏ bé. Đối với bọn họ có lẽ chẳng ảnh hưởng chút nào đến lợi ích hoặc sự tồn tại vững bền kia.

Kỳ thật trong chuyện này, Tiêu Kỳ thật sự cũng hiểu lầm mấy kẻ này. Dù sao chuyện quan viên và hải tặc cấu kết bọn họ giấu giếm rất kỹ. Vì ích lợi quá lớn nên đã khiến bọn họ ủng hộ những hành vi này trong bóng tối. Nhưng ai mà biết lại xuất hiện một người trùng sinh Tần Tự Xuyên. Chuyện này vốn dĩ phải kéo dài thêm vài năm nữa nhưng lại bị hắn ta mượn lần tiêu diệt này mà vạch trần hoàn toàn.

Chuyện xảy ra lần này không chỉ kinh hãi đến Tiêu Kỳ mà cũng làm cho nhóm thế gia kia bất ngờ kinh động. Sự việc quá đột ngột, hai bên đều đang giả bộ trấn định, chính là muốn thăm dò xem những động tác tiếp theo của đối phương mà thôi.

Tiêu Kỳ thì đang nghẹn đến nội thương nhưng cũng cố gắng chịu đựng muốn nhìn xem mấy kẻ này lấy gì làm lý do để dẹp loạn lửa giận của mình. Ai biết Tiêu Kỳ nghẹn chờ thì mấy thế gia quý tộc kia cũng nghẹn chờ đợi phản ứng của Tiêu Kỳ, sau đó mới lên kế sách ứng đối tương ứng.

Hai bên đều nghẹn tới mức nội thương.

Giằng co kiểu này, địch không động ta không động, quả thực quá mệt óc.

"Mấy người này chiêu tập môn khách, che chở thân thích, mua chuộc quan viên, cấp nhà ở, miễn ăn uống, miễn thuế, chỉ cần trung thành làm việc. Do đó không ít dân chúng bình dân tranh nhau gia nhập vào, trở thành tay sai, hầu hạ của thế gia quý tộc. Chính bởi vì như thế, căn cơ bọn họ mới có thể càng ngày càng sâu, khó có thể một lần hành động mà diệt trừ cho hết." Tiêu Kỳ mặt trầm như nước.

Tự Cẩm cố gắng hồi tưởng những ký ức trong đầu, nghĩ một hồi lâu mới nói: "Kỳ thật trong này cũng không phải hoàn toàn không có mâu thuẫn. Mấy người này trở thành môn khách nhưng cơ bản cũng không có hộ khẩu chính thức. Con cái sinh ra cũng không được chính danh. Hơn nữa mấy quý tộc thế gia coi trọng nhất là quy củ. Không cùng dòng dõi không được phép lấy nhau, thậm chí thân phận khác nhau còn không được phép cùng bàn ngồi chung nói chuyện. Những quy định khắt khe, chịu sự áp chế của thân phận địa vị như vậy kỳ thật cũng không phải là ai nấy đều thích. Nếu như có một cơ hội thích hợp, con người ai không muốn quang minh chính đại sống dưới ánh mặt trời chứ."

Tiêu Kỳ nghe vậy liền nhìn về phía Tự Cẩm, ánh mắt của hai người chạm vào nhau bỗng chốc văng lên tia lửa. Hiển nhiên hai người đều nghĩ đến một điểm.

"Chỉ cần trẫm có thể cho bọn họ tiền đồ và địa vị."

"Vâng, Hoàng thượng chính là người có tư cách nhất cho bọn họ những thứ đó. Muốn nhận được những điều đó, bọn họ sẽ phải trả giá bằng sự trung thành, giống như bọn họ đang dựa vào thế gia vậy. Có điều những thứ nhận được từ Hoàng thượng là tiền đồ quang minh chính đại, không phải sợ hãi rụt rè không dám nhìn ai, là có thể làm rạng rỡ vinh quang tổ tông."

Tiêu Kỳ gật gật đầu, trong nét mặt thể hiện sự hưng phấn không kìm chế được, "Thế gia quý tộc vốn đã có thái ấp ban thưởng, thân phận quý tộc có thể thừa kế, lại còn có thể tận dụng lương thực, vải vóc, sức người trong dân chúng. Tình thế như vậy nhất định phải phải cắt đứt từ từ mới được." Cho nên lần này hắn mới có thể quyết đoán xuất binh tiêu diệt, chính là muốn thu hồi binh quyền.

Nhưng thế này còn chưa đủ, xa nữa cũng không đủ. Hắn còn cần nhiều người hỗ trợ, phổ biến chính lệnh, khai mở khoa thi. Đến năm tới cũng đã ba năm mở khoa thi, ý nghĩ của Tiêu Kỳ càng bay càng xa. Hy vọng năm tới này, trong các thí sinh đi thi lại có thể xuất hiệm thêm nhiều nhân tài đắc lực như mấy người Tần Tự Xuyên.

Tự Cẩm thì nghĩ ngắn hơn so với Tiêu Kỳ, nàng chỉ hy vọng Tô Thịnh Dương có thể bình an trở về. Do đó nàng chỉ chú ý một phần, mà Tiêu Kỳ là nhìn tổng thể.

"Vậy trước mắt phải xử lý thỏa đáng chuyện tiêu diệt thổ phỉ lần này mới được." Tự Cẩm kéo đầu óc Tiêu Kỳ đang xa bay trở về.

"Vốn lần xuất binh này chủ yếu là thăm dò, không nghĩ tới lại nhận được sự bất ngờ đáng giá như thế." Tiêu Kỳ cười lạnh một tiếng.

Tự Cẩm nháy mắt mấy cái, "Thiếp nhớ được, lần này dẫn đầu bên phải là người của Tào Quốc công, ở giữa là người của Vệ quốc công." Ngoài ra ca ca nàng dẫn đầu bên trái là người của Hoàng đế, mấy thế lực lớn phân bố rất đều nha. Cho nên, có phải chính vì như vậy mà quý phi đang cố gắng tìm liên minh liên thủ trong hậu cung, muốn tạo thành một liên minh đối kháng với Tiêu Kỳ hay không? Vì vậy nàng cũng nhận được thiệp mời. Nhưng chẳng lẽ Quý phi không biết, mình không bao giờ cùng một phe với nàng ta.

Như vậy, quý phi đưa thiệp mời cho nàng là vì cái gì?

Quý phi đã có hành động, như vậy hoàng hậu sẽ lựa chọn thế nào? Đứng ở bên hoàng đế hay là đứng bên cạnh gia tộc mình?

Không lẽ các nam nhân ở ngoài cung mưu đồ, các nữ nhân trong hậu cung cũng phải liên thủ đấu tranh sao?

Bây giờ Tự Cẩm đã hiểu được, vì sao mà trong các đợt tuyển tú nữ, các con gái của thế gia đều được giữ lại. Có phải ngay khi có kế hoạch tuyển tú thì Tiêu Kỳ cũng đã nghĩ kỹ bước tiếp theo phải đi như thế nào. Đưa những người này vào cuộc chiến là muốn cho các thế gia tự tranh đấu, hoặc là Tiêu Kỳ muốn mượn đao giết người?

Như vậy, nếu như Tiêu Kỳ muốn lợi dụng lực lượng của các tú nữ mới tiến cung, có phải hắn sẽ sủng hạnh những nữ nhân kia không?

Sự tình xoay một vòng, Tự Cẩm thành công đem đại sự triều đình phát triển đến ghen tuông hậu cung ghen.

"Trẫm chuẩn bị tự mình nam hạ."

"Có phải Hoàng thượng muốn sủng hạnh người khác không?"

Hai người trăm miệng một lời, sau đó, sắc mặt hai người cùng tối sầm.

"Không được."

"Nói bậy!"

Hai người lại trăm miệng một lời.

Bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt hai người đều cực kỳ quỷ dị. Tự Cẩm còn lo lắng ghen tuông gì nữa, nắm chặt tay áo Tiêu Kỳ, "Lúc này người nam hạ quá nguy hiểm, tuyệt đối không được."

"Trẫm muốn đi xem giang sơn của mình, đi xem thần dân của mình, đi xem địa phương dân chúng bị lũ quan vô lại kia gieo hại. Chỉ có chính trẫm đi một chuyến, bọn họ mới biết trong lòng trẫm mang thiên hạ, thương muôn dân. Bọn họ chỉ là bị lũ quan viên kia lừa gạt. Trẫm, sẽ đích thân trả lại công đạo cho bá tánh dân chúng."

Cho nên, đối mặt với một hoàng đế muốn đi giành lại danh tiếng cho mình nàng vô lực ngăn cản. Nhưng con trai còn quá nhỏ, Tự Cẩm căn bản không thể nào đi theo Tiêu Kỳ cùng nhau xuống phía nam.

Trong nháy mắt Tự Cẩm trầm mặc. Nàng không dám có ý kiến nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương