Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 147-3
Không có gì quan trọng hơn là người khác cướp đi Hoàng thượng (Phần 3)

❊ ❊ ❊

Nhìn vẻ mặt của Tự Cẩm, Tiêu Kỳ cảm thấy đau đầu. Lại nhớ tới câu nói nàng vừa mới bật thốt ra. Cũng không biết nghĩ ngợi lung tung như thế nào mà lại nảy lòng ghen lúc này. Bây giờ hắn còn có lòng dạ nào mà sủng hạnh ai khác, bao nhiêu tâm tư đều bị nàng giữ hết rồi còn gì.

Nhìn vẻ mặt buồn bực của Tự Cẩm, Tiêu Kỳ kéo nàng tới, "Thánh nhi còn quá nhỏ, trẫm không yên tâm để con ở lại một mình trong cung, cho nên lần này nam hạ không thể mang nàng theo. Chuyến này trẫm nhất định phải đi. Để nàng ở lại trong cung, ta cũng rất lo lắng. Nàng phải biết quan tâm mình, chăm sóc con trai cho tốt, chờ ngày ta trở lại. Trẫm sẽ để Đồng Ý lưu lại bên nàng, tìm thêm một quản sự cô cô có kinh nghiệm để giúp nàng xử lý mấy việc vặt. Mấy người Vân Thường hầu hạ bên người cũng đủ, nhưng nếu gặp đại sự thì phải có quản sự cô cô mới được..."

Hắn nói cứ như lập tức đi ngay vậy. Tự Cẩm nhịn không được ôm người Tiêu Kỳ không chịu buông tay, "Vậy Hoàng thượng không được phép mang bất kỳ nữ nhân nào đi, cũng không được phép mang người nào trở về."

Tiêu Kỳ:...

Hắn rõ ràng dặn dò chính sự đứng đắn, kết quả nàng lại chỉ chú ý mấy chuyện vặt kia. Cảm giác mệt mỏi này quả là không thoải mái.

Cho nên, thế giới của nam nhân và nữ nhân, vĩnh viễn không ở chung một đường.

Thở dài trùng trùng, Tiêu Kỳ cảm giác mình không thể trông cậy vào Tự Cẩm được. Hắn vẫn phải tìm một quản sự cô cô nhiều kinh nghiệm để hỗ trợ nàng thôi.

"Ta đang nói chính sự với nàng."

"Đối với thiếp đâu chính là chính sự trọng yếu nhất."

"Có thể nói lý hay không?"

"Nói lý với nữ nhân, Hoàng thượng nói giỡn sao?"

Tiêu Kỳ quyết định im luôn. Hắn nam hạ là vì đại sự triều chính, nào có lòng dạ thanh thản mà đi hái hoa bắt bướm. Hiển nhiên người nào đó rơi vào vạc dấm chua đã không để ý tới điều này.

"Trong lòng thiếp, không có gì quan trọng hơn là người khác cướp đi Hoàng thượng."

Sau đó, không có sau đó nữa. Tiêu Kỳ liền đẩy Tự Cẩm ngã xuống.

Tự Cẩm cố gắng vùng vậy. Ta cũng đang nói chính sự mà, ngươi đừng nhiệt tình như lửa thế được không. Sao chuyện này lại phát triển tới chỗ quỷ dị thế này chứ, không đứng đắn chút nào vậy?

Rõ ràng ban nãy bọn họ đang nói chính sự mà?

"Trong lòng thiếp, không có gì quan trọng hơn là người khác cướp đi Hoàng thượng."

Một câu nói như vậy, khiến cảm xúc Tiêu Kỳ bỗng chốc nhộn nhạo. Cảm giác trở thành một phần trọng yếu trong sinh mệnh của người khác khiến cho thân thể lẫn cảm xúc của hắn đều hưng phấn kích động không ức chế được.

Trong sinh mệnh của hắn quan trọng nhất là cái gì?

Vương quyền, bá nghiệp, dân chúng, giang sơn...

Hậu cung là cái gì?

Là thủ đoạn và phương pháp hắn định ra nhằm cân bằng triều thần, là phương thức xúc tiến hợp tác liên minh giữa hai bên, là một thỏa hiệp chặt chẽ về lợi ích.

Hậu cung nữ nhân ai nấy đều xinh đẹp như hoa, sau lưng đều có gia tộc để hắn có thể lợi dụng. Hắn và các triều thần đều thăm dò lẫn nhau, thỏa hiệp, kiềm chế lẫn nhau, cho đến cuối cùng phân ra thắng bại mới chịu bỏ qua.

Sủng hoặc là không sủng, sủng như thế nào, áp chế như thế nào, hắn đã tôi luyện thủ đoạn này đến thành thạo.

Hi Ngôn Thanh xuất hiện chẳng qua là một sự bất ngờ nhỏ bé ngoài ý muốn, là một nữ nhân mà khi gặp ban đầu khiến hắn cảm thấy thú vị. Về sau mới phát hiện ở cùng với nàng rất thoải mái.

Mà cảm giác thoải mái này dần dần như trở thành cơn nghiện. Từ từ, từ từ trong lòng của hắn có sự tồn tại của nàng.

Những hình ảnh hai người ở chung không ngừng hiện ra trong trí óc hắn, toàn bộ đều là nét mặt nàng, tiếng cười, giọng nói … của nàng.

Tự Cẩm chỉ cảm thấy Tiêu Kỳ giống như nổi điên, lại sủng hạnh nàng ngay trong thư phòng thế này. Theo những động tác càng ngày càng mãnh liệt của hắn, tiếng thở dốc càng ngày càng mạnh, Tự Cẩm ưu thương cảm thấy có phải nam nhân đều thích cảm giác kích thích ngoài phòng ngủ thế này hay không nhỉ?

Sau này nàng thật sự không có cách nào nhìn thẳng vào thư phòng này nữa...

Đợi đến khi lửa nóng của hai người dần dần giảm xuống, Tiêu Kỳ ôm Tự Cẩm người ướt đẫm như mới vớt trong nước ra, bế nàng lên giường mĩ nhân. Là một người hiện đại, Tự Cẩm kỳ thật cảm giác mình cũng không cần phải thẹn thùng như thế mới đúng. Nhưng nhìn ánh mắt Tiêu Kỳ, nàng vẫn ngại ngùng vùi đầu vào ngực hắn.

"Lần này không thể dẫn nàng đi. Lần sau Thánh nhi lớn hơn một chút sẽ đưa hai mẹ con ra ngoài."

Tự Cẩm nhất thời đều đã quên chuyện này. Lời Tiêu Kỳ nói lại khiến cho nàng nhớ tới, liền cuốn tóc hắn thành mấy vòng vào ngón tay, rầu rĩ nói: "Thiếp biết mà. Cho dù người cho thiếp đi thiếp cũng không thể bỏ con ở lại được." Làm người mẹ, nơi con ở chính là trời đất của nàng. Tự Cẩm thật sự không thể bỏ con lại mà đi theo lão công du sơn ngoạn thủy.

Tiêu Kỳ liền cười, cúi đầu hôn trên trán nàng một cái, thuận theo đường mũi một đường hôn đến trên môi. Thân thể hai người kề sát chặt chẽ dần dần lại tăng nhiệt độ. Mấy ngày nay Tiêu Kỳ vẫn bận triều chính, nào có tinh thần tinh lực nghĩ tới chuyện này. Huống chi hắn đang ở độ tuổi mạnh mẽ nhất của nam nhân, khí huyết sung mãn. Tự Cẩm không có sức lực phản kháng chút nào, lại bị ăn sạch sẽ.

Tranh thủ tìm được phút rảnh rỗi, Tự Cẩm còn thở phì phò hỏi: "Khi nào thì người đi, khi nào trở về?"

"Sẽ lên đường sớm thôi. Nếu nhanh thì có thể trở về vào lễ mừng năm mới, nếu chậm thì có lẽ phải sang năm."

Ừ, bây giờ cũng đã giữa tháng mười một. Từ khi Tự Cẩm và Tiêu Kỳ ở chung một chỗ tới nay, thời gian hai người xa cách cũng chẳng qua có mấy ngày mà thôi. Bây giờ chia lìa chính là mấy tháng, trong lòng liền cảm thấy rất khổ sở. Cảm giác rầu rĩ ly biệt đó thiếu chút nữa làm nàng mốn ngộp thở.

Đợi đến khi Tự Cẩm tỉnh lại, mở mắt ra thì thấy mình đã trở về căn phòng quen thuộc. Có lẽ sau khi nàng ngủ, Tiêu Kỳ đã bế nàng trở về. Nhớ tới cảnh bừa bãi trong thư phòng, sự xấu hổ của Tự Cẩm xông lên đầu.

Tiêu Kỳ không ở bên cạnh, có lẽ lại bận rộn lo triều chính rồi. Nàng nhẹ thở dài, chống tay ngồi dậy.

Nghe tiếng động trong màn, Vân Thường liền vén rèm lên, "Nương nương, người tỉnh rồi sao."

Tự Cẩm hơi thẹn thùng gật gật đầu, đi giày vào, Vân Thường thay quần áo cho nàng rồi nghe Vân Thường nói: "Hoàng thượng đi Sùng Minh Điện, nói bữa tối sẽ tới dùng. Đại hoàng tử thức dậy đã lâu, mắt dáo dác nhìn xung quanh tìm nương nương."

Tự Cẩm không nghe thấy động tĩnh của con trai ở phòng bên bèn nhìn Vân Thường một cái, Vân Thường vừa cười vừa nói: "Hoàng thượng sai Quản công công bế Đại hoàng tử sang thư phòng, nói là bữa tối sẽ bế Đại hoàng tử về." Nói đến đây mím môi cười một tiếng, "Hoàng thượng sợ Đại hoàng tử quấy nhiễu nương nương nghỉ ngơi."

Sau khi Tự Cẩm trang điểm thay quần áo, Tự Cẩm liền sai người sang thư phòng đón Đại hoàng tử về, đỡ phải làm Tiêu Kỳ phân tâm. Bà vú ôm Đại hoàng tử trở lại rất nhanh. Tự Cẩm ôm lấy con trai, thấy ánh mắt đen láy của bé chăm chú nhìn mình, trái tim bỗng mềm mại như nước. Nàng bế con lên giường giỡn cùng bé. Tiểu tử nhe lợi cười, hai mẹ con, mẹ nhìn con con ngắm mẹ cười vui vẻ.

Trong thời gian Tự Cẩm ngủ, Tiêu Kỳ đã hạ chỉ nam hạ. Đây thật là tảng đá ném xuống nước, tạo nên cơn sóng rất lớn.

Ngay cả thái hậu cũng gọi Tiêu Kỳ đến đầu tiên, thấy rõ là bà bất mãn chuyện này. Tự Cẩm vừa ngồi chơi đùa với con, vừa nghe Vân Thường nói chuyện bên ngoài, thần sắc bình tĩnh. Nàng đã biết chuyện này không phải dễ dàng như vậy.

Rất có thể lần này mình cũng sẽ không được thái hậu buông tha.

Tự Cẩm dự cảm không sai. Thái hậu gặp Tiêu Kỳ cũng không khiến hắn thay đổi ý định, liền lập tức sai người truyền Tự Cẩm tới gặp

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương