Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13482 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 114
Hai chương hợp nhất (Phần 1)

❊ ❊ ❊

Hắn vừa nói như thế, Tự Cẩm cũng hơi bất ngờ nhìn sang phía Tiêu Kỳ. Hắn không phải là người ăn nói tùy tiện, không phải là bị cái gì kích thích chứ?

"Hoàng thượng không sao chứ?"

Tiêu Kỳ đen mặt.

Tự Cẩm ngây ngô cười "Ha ha", "Mấy chuyện nhỏ này cần gì Hoàng thượng phải hao tâm tổn trí, lòng thiếp hiểu rõ, biết mình nên làm cái gì mà."

Hai người không nói thêm gì nữa tập trung ăn cơm, sau đó vào trong phòng nghỉ ngơi. Trong đầu Tiêu Kỳ đang suy nghĩ Tự Cẩm nói nên làm là làm cái gì chứ?

Tiêu Kỳ không phải người ngu. Kể từ sau khi Tự Cẩm mang thai, những hành động lời nói của nàng khiến hắn có thể nhìn ra được trong lòng nàng có dự định riêng. Trước đây nàng hận không thể trốn mãi trong Di Cùng hiên một bước không ra, nhưng giờ thỉnh thoảng cũng sẽ ôm bụng đi dạo một vòng bên ngoài. Nếu gặp phải người khiêu khích chọc tức cũng sẽ không nhượng bộ, chắc chắn đi tới chỗ Hoàng hậu đòi công đạo.

Thời gian này Hoàng hậu lại khôi phục thái độ như trước đây đối với Tự Cẩm, không biết rõ hai người có chuyện gì hay không nhưng hành động, lời nói của Tự Cẩm bây giờ rõ ràng đang đi theo con đường của Quý phi. Hắn không thể không cẩn thận tự suy ngẫm lại những liên quan đến việc này. Tự Cẩm không phải là người nóng vội, dễ xúc động. Nàng làm như vậy nhất định có lý do của nàng. Nhưng giờ nàng chưa chịu nói thì hắn cũng chỉ đành tự mình suy đoán.

Suy đi nghĩ lại thì phát hiện ra một bí mật.

Tự Cẩm nâng lên Hoàng hậu đoan trang rộng lượng hiền thục lương thiện, còn bản thân mình là một sủng phi mới nổi kiêu ngạo ương ngạnh. Đương nhiên Tự Cẩm ương ngạnh có chừng mực, nhưng khổ tâm suy nghĩ của nàng lại khiến cho Tiêu Kỳ thật sự cảm thấy khó chịu.

Về chuyện tú nữ, Tự Cẩm chưa từng chủ động nhắc qua trước mặt Tiêu Kỳ. Tiêu Kỳ không phải là người coi tình yêu là tất cả, nàng cũng không phải là cô gái sẽ sống chết vì tình yêu. Hai người cứ thế chung sống, mỗi ngày lại thêm ăn ý hơn.

Đề tài này không phải là chuyện nên nhắc tới, Tiêu Kỳ không nói sẽ vì nàng thủ thân như ngọc, nàng cũng chưa từng có yêu cầu hắn phải thủ thân như ngọc. Vậy không phải là trò cười sao? Ngươi dựa vào đâu mà đòi một vị hoàng đế cả đời chỉ trung thành với một nữ nhân? Ngay cả đàn ông thời hiện đại bị những quy tắc luật hôn nhân trói buộc còn chưa chắc có thể làm được. Người dám bắt một người có tam cung lục viện làm thế, thì có khác gì bắt một con mèo đứng trông thùng cá mà không được ăn. Đó không phải ý nghĩ rất rất ngây thơ sao?

Tự Cẩm cũng không cho là mình có sức quyến rũ lớn như vậy. Nhưng vị trí và hoàn cảnh của Tiêu Kỳ cho Tự Cẩm hy vọng rất lớn. Cũng giống như trong hai năm qua Tiêu Kỳ không chạm vào người khác, là thật sự sợ nàng ghen, hoặc là hắn thật có thể làm được Liễu Hạ Huệ chăng? Đương nhiên không phải vậy. Có thể khiến cho Tiêu Kỳ nhẫn nại được là tình thế hiện nay của triều đình. Cho nên mặc kệ quá trình như thế nào, kết quả là như nhau. Dù sao Tiêu Kỳ không chạm vào người khác, thời gian này nàng cũng nhẹ lòng hơn.

Như thế nàng cũng có thể vui vẻ sống qua ngày.

Mặc dù trong lòng rất lý trí, nhưng Tiêu Kỳ đối với nàng không tầm thường, ăn, mặc, ở, đi lại đều ưu ái không thể tưởng tượng được. Hắn đối tốt, nàng đương nhiên cũng muốn tốt với hắn. Mọi người đều nói tình cảm là bồi dưỡng mà thành. Giờ nàng đã có thể hiểu được câu nói sâu xa này.

Giống như bây giờ Tự Cẩm không thích ăn cơm một mình, buổi tối cũng không muốn ngủ một mình giữa giường rộng lớn. Đã quen hai người chung đụng sớm chiều, đột nhiên chỉ có một mình, lại tựa như trống vắng rất nhiều.

Tỷ như bây giờ, lúc hai người ở chung, Tự Cẩm sẽ không bao giờ nhắc tới chuyện tú nữ làm cả hai đều không thoải mái, dù sao người ta cũng phải tiến cung. Nhưng sau khi bọn họ tiến cung, nàng có thể giữ được trái tim Tiêu Kỳ hay không, đó chính là bản lĩnh của nàng.

Nghĩ tới đây, Tự Cẩm lại cười, nhìn Tiêu Kỳ ngồi xuống, nắm một ngón tay hắn trêu chọc, vừa giỡn vừa nói: "Về chuyện khất nợ thuế nông không giao, thiếp nghĩ ra một biện pháp, Hoàng thượng có muốn nghe hay không?"

Tiêu Kỳ đã dựa vào gối mềm. Gối lớn, mềm mại, cả người dựa vào, xương cốt toàn thân đều cảm thấy buông lỏng. Nhìn Tự Cẩm lòng dạ hẹp hòi ở trước mặt hắn sống chết cũng không nhắc chuyện tú nữ thì biết trong lòng nàng nhất định đang rất chua xót.

Hắn cho rằng Tự Cẩm đang muốn chuyển đề tài nói chuyện, cũng không tính tìm hiểu lý do, tùy ý để nàng cầm tay mình chơi đùa, thuận miệng hỏi, "Biện pháp tốt gì vậy, nàng nói nghe thử xem." Chuyện nợ thuế nông đã tích lũy mấy năm nay, liên lụy sâu xa. Chẳng biết một đao chém xuống có thể giải quyết được không. Triều đình tạo áp lực buộc địa phương phải khất nợ thuế nông, lương thực. Xuống đến quan viên lại chỉ biết bức bách dân chúng, kể từ đó sẽ tạo nên sự oán thán khắp nơi. Dân chúng oán hận chất chứa càng nhiều, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì hay không.

Chuyện khó chính là ở chỗ này.

Tiêu Kỳ đang liên tục suy nghĩ tìm người thích hợp, cần phải xâm nhập địa phương, điều tra kỹ lợi hại, một lần hành động phải nắm được chứng cứ thực tế thì chỗ hắn mới có thể dùng biện pháp rút củi dưới đáy nồi. Chuyện này nói đến thì đơn giản, nhưng khi áp dụng thì lại rất khó. Mỗi quan viên địa phương giống như cường hào ác bá, khắp nơi cấu kết, trợ giúp lẫn nhau, lại có quan viên kinh đô che chở, đâu có dễ dàng như vậy.

Tự Cẩm cũng không biết suy nghĩ của Tiêu Kỳ, thời kỳ hai người sống không giống nhau đã tạo nên tư tưởng khác biệt. Phương thức Tự Cẩm suy nghĩ hành động mang đặc thù của người thời hiện đại, nói làm liền làm, tuyệt không chần chừ do dự. Không động liền không động, vừa động tất nhiên là ngoan tuyệt, không để lại đường lui.

"Tự thiếp nghĩ ngợi lung tung, cũng không biết là thích hợp hay không, Hoàng thượng cứ tùy ý nghe một chút là được." Tự Cẩm cũng không biết phương pháp này của mình có được không, cân nhắc một chút liền nói: "Thiếp cứ suy nghĩ mãi, phủ khố của địa phương thiếu lương thực là thực sự thiếu hay bị tham ô? Nếu quả thật không có lương thực, vậy thì cũng thôi. Nếu dân chúng nộp đủ lương thực lên nhưng bị những kẻ xấu xa kia chia chác cho nhau, dân chúng chỉ biết óan giận triều đình tăng thêm thuế, triều đình lại cho rằng dân chúng xảo trá không chịu giao lương thực."

Tiêu Kỳ nghe vậy liền gật gật đầu, "Trước kia xác thực có chuyện như vậy, nhưng bây giờ bọn họ chưa chắc dám làm công khai như thế." Khi Phụ hoàng hắn còn tại vị, đã từng mạnh mẽ sửa trị một hồi, nhưng lại khiến quan bức dân phản, dân chúng phía nam đại loạn, suốt cả một năm đều không được yên bình.

"Đều nói quan huyện thì khôn khéo như nước chảy, mà các phòng thu chi của địa phương như tường đồng vách sắt. Thiếp nghĩ nếu chúng ta có thể đột phá từ phòng thu chi của các địa phương, nếu thành công thì chuyện này có thể dễ dàng hơn nhiều."

Tiêu Kỳ nghe lời nói này nét mặt bỗng chốc nghiêm trang lên, ngay sau đó người cũng ngồi thẳng dậy, im lặng nhìn Tự Cẩm nghe nàng nói tiếp, "Nói chung triều đình bao năm qua phái quan viên đi xuống tra án, người có kinh nghiệm lại không nhất định hiểu về thuế vụ, người hiểu thuế vụ chưa chắc có kinh nghiệm xử lý chính sự. Nếu như có thể tìm được một người vừa hiểu thuế vụ, vừa có kinh nghiệm phong phú xử lý chính sự, lặng lẽ sai xuống, cầm lấy thủ dụ của hoàng đế thọc sâu vào nội bộ phòng thu chi các nơi, điều tra kỹ nhiều năm thuế nông nhập phủ khố. Nếu như có thể thuận lợi, chắc chắn sẽ khiến cho nội bộ quan viên phía Nam đại loạn, quan viên cắn xé lẫn nhau. Nhân cơ hội này Hoàng thượng có mấy tân khoa trạng nguyên trong tay, vừa vặn đưa vào nằm vùng. Cứ cho chức vị thấp nhất rèn luyện lên. Chắc chắn trong thời gian hai ba năm, mấy người này sẽ trở thành lưỡi đao lợi hại nhất trong tay Hoàng thượng."

Nhân viên kế toán cũ, nhiều năm kinh nghiệm, trong tay nhất định sẽ có những bí mật của nha môn địa phương. Đây là bảo bối bọn họ giữ để bảo vệ tính mạng mình. Trước kia Tự Cẩm không hiểu, nhưng xem qua nhiều phim truyền hình cũng rút ra vài kiến thức. Tiêu Kỳ làm hoàng đế có thể chỉ điểm giang sơn, xử lý chính vụ, nhưng lại không có nhiều tinh lực để ý tới sinh tồn của một kế toán nhỏ nhoi ở phòng thu chi tại địa phương. Cũng giống như đạo lý con voi không thể biết con kiến ở đâu, ăn gì vậy.

Con người, khi đến được một địa vị cao thì khó tránh khỏi không nhìn hết bóng tối dưới chân mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương