Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 119-1
Biểu ca biểu muội (Phần 1)

❊ ❊ ❊

Thái hậu tổ chức yến tiệc khiến Tự Cẩm thật sự khá căng thẳng.

Tiêu Kỳ biết nàng sẽ căng thẳng, cố ý buổi trưa tranh thủ ít thời gian đến ăn trưa với nàng, "Đến lúc đó nàng không cần nói nhiều, cứ ngồi một chỗ là được. Nếu thái hậu hỏi nàng cái gì, cứ theo quy củ trả lời, chuyện khác không cần lo lắng."

Quy củ! Tiêu Kỳ nói gần nói xa hai chữ này, Tự Cẩm liền cảm nhận được thái hậu nhất định là một người thích lấy quy củ áp chế người khác.

Nghĩ tới đây liền thấy không vui, nắm lấy tay áo Tiêu Kỳ làm nũng, "Nếu thái hậu trách tội thiếp chiếm cứ hoàng thượng thì làm sao bây giờ?" Cmn, đúng là tội rất lớn, cũng chẳng cần ai phải đưa dao nữa.

Tiêu Kỳ cũng sững sờ, hắn luôn coi thường vấn đề này, hai người mắt to trừng mắt nhỏ.

Tự Cẩm muốn khóc, không phải hắn không nghĩ tới chứ?

Thấy Tự Cẩm sắp khóc, Tiêu Kỳ nhịn không được cười phá lên, "Đừng sợ, có ta."

"Chính là có hoàng thượng thiếp mới càng sợ." Tự Cẩm bĩu môi nói, "Vốn là sói nhiều thịt ít, bây giờ lại có thái hậu nhìn chăm chú thèm thuồng, nếu lấy cung quy phạt thiếp, thiếp cũng không có cách nào đâu."

Cái gì mà sói nhiều thịt ít chứ... Mặt Tiêu Kỳ tê cứng, thế này thì coi hắn là cái gì đây?

Càng ngày càng không cố kỵ, nói vậy cũng dám nói. Lập tức liền lại đau đầu, đúng là Tự Cẩm khá thông minh nhưng thông minh nhiệt tình kia toàn bộ đều dùng trên người hắn. Nếu đối mặt với thái hậu thì hoàn toàn không đủ dùng, chỉ cần thái hậu động một ngón tay là có thể trị nàng...

Vừa nghĩ như thế, Tiêu Kỳ lập tức cảm thấy không tốt.

"Để ta suy nghĩ." Tiêu Kỳ thở dài, lần đầu tiên ở chốn hậu cung này hắn phải lo lắng che chở cho một nữ nhân. Cảm giác này cũng thật sự là … khác biệt. Không phải là các nàng mới trăm phương ngàn kế, nghĩ hết biện pháp lấy lòng hắn sao?

"Hoàng thượng nhanh chóng nghĩ đi, bây giờ thiếp là một người hai mệnh. Nếu thái hậu thấy mẹ con thiếp không vừa mắt thì làm sao bây giờ?" Không thể cãi lại, cũng không thể vô lễ, người ta bảo quỳ không thể đứng. Nếu thật sự không để ý tới nàng chỉ cần bắt nàng đứng ngoài cửa hai canh giờ thì bụng này không chịu nổi đâu."Thiếp và con chỉ có Hoàng thượng thôi."

Nam nhân luôn thích làm anh hùng, Tự Cẩm quyết định để Tiêu Kỳ trở thành đại anh hùng được người sùng bái, để hắn thay nàng đấu tranh anh dũng với thái hậu đi thôi. Nàng liền trốn sau lưng hắn, làm một đóa bạch liên hoa mềm mại đáng thương ôn nhu động lòng người, nói không chừng thái hậu có chán ghét cũng không thèm để ý tới nàng.

Nhưng cũng không được nghĩ qúa tốt đẹp.

Nghe Tự Cẩm nói, quả nhiên thần sắc Tiêu Kỳ trở nên nghiêm túc hơn, còn thật cẩn thận suy nghĩ.

Thấy Tiêu Kỳ lại lâm vào trầm mặc, ánh mắt hơi nheo lại không iết nghĩ gì, Tự Cẩm cũng không để ý hắn nữa. Nàng đang nghĩ, không biết kỹ năng bạch liên hoa có thể làm cho Thái hậu cảm thông không? Kỳ thật nữ nhân cũng chỉ có mấy loại thủ đoạn như vậy thôi, dùng đi dùng lại, chỉ là xem thủ đoạn của ai cao hơn. Người có thể để thái hậu chọn trúng chắc chắn không phải là kẻ ngốc, hơn nữa... con gái Kiều gia nữ hẳn là biểu muội Tiêu Kỳ rồi.

Phiền phúc nhất chính là kiểu quan hệ biểu ca biểu muội gì gì này, không ngờ một chuyến xuyên cũng để mình đụng phải.

Cũng không biết vị biểu muội này cũng là đóa bạch liên hoa giống mình hay là một đóa bá vương hoa hung hãn, hoặc là giải ngữ hoa khéo hiểu lòng người, hay là một đóa hoa đáng yêu xinh đẹp động lòng người chăng?

Tự Cẩm cảm thấy ghen tuông ngập trời.

Lúc Tiêu Kỳ quay đầu lại liền nhìn thấy vẻ mặt Tự Cẩm biến đổi không ngừng, lúc nhíu mày, rồi cắn răng, lại còn chu môi... Không biết nàng đang suy nghĩ lung tung những thứ gì. Không nghĩ tới thái hậu mới trở về thì đã khiến nàng sợ đến như vậy.

Lá gan nhỏ như vậy sao?

Từ lúc mới quen mình đã dám giận dỗi mà, giờ can đảm đi đâu hết rồi?

Tự Cẩm nghĩ tới nghĩ lui cũng nghĩ không ra kế hoạch gì. Thôi cứ chờ tùy cơ ứng biến đi. Không nghĩ nữa thì lo lắng cũng vơi đi, nàng theo thói quen giơ tay kéo tay Tiêu Kỳ ôm chặt, cả người tựa trên vai của hắn, động tác quen thuộc tới không thể quen thuộc hơn.

Tiêu Kỳ:...

Cho nên coi hắn là hình người dựa vào là xong việc sao?

Ăn trưa xong, ngồi một lát với Tự Cẩm, Tiêu Kỳ phải trở về Sùng Minh Điện. Tự Cẩm túm lấy tay áo hắn lưu luyến không rời, Tiêu Kỳ nhìn nàng đi cùng với mình ra tận ngoài cửa, sao lại bám dính người ta thế không biết?

"Chiều nay nàng cứ nghỉ ngơi cho khỏe, buổi tối ta tới thăm nàng." Nàng không nói gì cứ kéo hắn như vậy, hắn cũng chỉ có thể mở miệng an ủi nàng trước. Hắn đang có cảm giác mình cứ thế này thì không khác gì mấy cô cô quản sự suốt ngày lải nhải nhắc nhở, dặn dò trong hậu cung kia.

"Thật sao?" Sẽ không đi gặp cái gì biểu muội kia thật à, thật sự là vui vẻ cực kỳ.

Nhìn ánh mắt Tự Cẩm sáng lên, trái tim trong ngực Tiêu Kỳ ngực không khỏi mềm nhũn, "Thật." Nói xong xoa xoa đầu nàng, "Không cho phép nghĩ ngợi lung tung, nghỉ ngơi thật tốt, không phải nàng nói giờ nàng có là một người hai mệnh sao."

"Hoàng thượng thật sự là càng ngày càng thích càu nhàu, nhưng thiếp rất thích nghe."

Tiêu Kỳ:...

Vung khăn tay tỏ vẻ tiễn đưa đầy lưu luyến, đưa cẩn thận từng bước đi của Tiêu Kỳ, Tự Cẩm cảm thấy đại công cáo thành bèn trở về ngủ bù.

Tiêu Kỳ đi thẳng về Sùng Minh Điện, còn cảm thấy trên mặt vẫn nóng ran. Dưới con mắt bao người, nàng cứ nhìn mình như vậy, trong ánh mắt như thể phun tơ cuốn lấy hắn. Thật sự thói quen càng ngày càng xấu, buổi tối nhất định phải dạy dỗ một trận mới được, nếu không bị người khác nhìn thấy, lại chửi mắng nàng mê hoặc chủ tử.

Không có nhớ được bài học gì hết.

Người quyết định buổi tối trở về khuyên bảo Tiêu Kỳ, vừa mới bước vào chính điện Di Cùng hiên, thì đã được Tự Cẩm hỏi han ân cần, ôn nhu tri kỷ, quan tâm đầy đủ thăm hỏi một trận. Lại bị một bàn cao lương mỹ vị chặn miệng, đợi đến khi ăn cơm xong lại bị kéo lên giường...

Tóm lại một lời khó nói hết. Sáng hôm sau lúc rời đi mới nhớ tới tối qua muốn làm gì. Định nghiêm mặt nhắc nhở vài câu, nhấc màn lên liền nhìn thấy cô gái nhỏ đang ngủ say. Lặng yên yên lặng, lại thả rèm xuống, tính chờ buổi trưa trở về lại nói.

Tiêu Kỳ đi không bao lâu, Tự Cẩm liền bị Vân Thường gọi dậy. Hôm nay thái hậu thiết yến, tuyệt không có thể qua loa. Chậm trễ là không thể được.

Tự Cẩm buồn ngủ mơ màng bị gọi dậy, rửa mặt chải đầu thay quần áo, trang điểm một phen cuối cùng cũng tỉnh táo đôi chút. Nhìn trong tay Diện Mi là một thân váy màu hồng phấn đậm, Tự Cẩm hơi nhíu mày, "Váy này quá rực rỡ, đổi cái khác đi." Ở trước mặt thái hậu ăn mặc xinh đẹp như thế, không phải là muốn nổi bật khiến người ta càng thêm ghét bỏ sao?

Tự Cẩm tự mình chọn một chiếc váy màu xanh lá cây. Bộ váy này tiện dụng ở chỗ không cần mang thắt lưng nên vừa vặn che được bụng nàng, đỡ phải làm người ta ghen tị. Tóc búi gọn kiểu bình thường, suy nghĩ một chút lấy ra một cây trâm hoa thạch lựu trong hộp trang sức, bằng bạc khảm ngọc, không có chút nào chói mắt. Ngược lại có cảm giác trầm tĩnh, Tự Cẩm cảm thấy vô cùng hoàn mỹ.

Trên lỗ tai đeo một chuỗi trân châu kết thành, vừa không quá nặng, lại không nổi bật, rất hợp. Trừ những thứ đó, Tự Cẩm cũng không đeo thêm bất kỳ trang sức nào. Soi gương xem kỹ một hồi, Tự Cẩm cảm thấy không thể tốt hơn.

Vân Thường cùng Diện Mi liếc mắt nhìn nhau, đều cảm thấy quá đơn sơ, "Chủ tử, nếu không đeo một cặp vòng vào cổ tay đi?"

"Không cần, nặng nề." Tự Cẩm không cần suy nghĩ cự tuyệt. Trong hộp trang sức của nàng có một cặp vòng ngọc màu mỡ dê cực kỳ đẹp do Tiêu Kỳ tặng nhưng đeo lên tay đi ra ngoài quá chói mắt. Cái khảm vàng thì quá hoa lệ, lại mang vẻ tục khí, cái khảm bạc thì rất xứng với cây trâm nàng cài trên tóc nhưng nếu đeo hai thứ bằng bạc thì lại hóa ra keo kiệt bủn xỉn, mất thể diện.

Thà không đeo thì hơn.

Thấy ý chủ tử đã quyết, hai người cũng không khuyên nữa. Bên ngoài Trần Đức An đã chuẩn bị nhuyễn kiệu từ sớm. Tự Cẩm cũng không ngồi kiệu. Chỗ này không xa Thọ Khang Cung lắm, đi tới đó không xa, coi như là tản bộ. Chờ sau yến tiệc trở về ngồi kiệu cũng được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương