Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13482 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 146-3
Sóng gió lại bắt đầu (Phần cuối)

❊ ❊ ❊

Bởi vì chuyện triều đình xuất binh cho nên lễ mừng trăm ngày của Đại hoàng tử sẽ không tổ chức náo nhiệt. Hoàng thượng không nói, hoàng hậu cũng không chủ động nhắc tới. Nhưng vẫn âm thầm chuẩn bị một phần quà tặng, đều là đồ chơi của trẻ con, cho người mang sang Hợp Nghi Điện. Lần trước Hi Phi đã nói qua, nếu như không phải vì tiết trời lạnh sợ Đại hoàng tử bị nhiễm phong hàn, nàng sẽ bế Đại Hoàng Tử đến Phượng Hoàn Cung cho nàng ta xem một chút.

Xem một chút cũng tốt. Ngay cả Hi Phi còn biết báo đáp mình như thế nào, lại nhìn bản thân thân muội muội đã làm cái gì chứ. Hi Phi có thể để Đại hoàng tử thân cận với nàng ta, xét trên bất cứ khía cạnh nào cũng khiến Hoàng hậu hết sức hài lòng. Đại hoàng tử thân cận nàng ta, tương lai sẽ có tình cảm nhiều với mình. Nàng ta đã không thể sinh con, đương nhiên là chuyện tốt.

Hi Phi... Người thông minh như thế, rộng lượng như thế cũng thật làm cho hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm. Nếu như Hi Phi không chịu để cho Đại hoàng tử thân cận nàng ta, nàng ta sẽ không dám giữ nữa. Một tần phi xúi giục con trai không thân cận mình thì dựa vào cái gì còn muốn mình che chở, có phải ngại tính mạng mình sống quá lâu chăng?

Trong Hợp Nghi Điện, Tự Cẩm nhìn Đồng cô cô đưa tới quà tặng, khom mình thi lễ về hướng Phượng Hoàn Cung, tạ ơn hoàng hậu ban thưởng, lại cười nói với Đồng cô cô: "Dạo này Đại hoàng tử có thể tự ngóc đầu lên, đặc biệt thích những đồ chơi nhỏ này. Nương nương thật là có tâm, tần thiếp thay Đại hoàng tử tạ ơn nương nương."

Đồng cô cô nhìn Đại hoàng tử trắng trẻo mập mạp, trong lòng cực kỳ yêu thích, nếu Hoàng hậu nương nương có một con trai thế này thì tốt quá.

Tự Cẩm nhìn ánh mắt Đồng cô cô dịu dàng ngắm Thánh nhi, trong lòng nghĩ nghĩ liền đưa con trai cho Đồng cô cô, "Cô cô nhìn xem, Đại Hoàng tử có vẻ rất thích cô cô. Cô cô bế một chút đi."

"Nô tỳ có thể bế sao?" Đồng cô cô quá bất ngờ, trong nháy mắt liền không biết làm sao mới được. Hi Phi xem đứa con trai này như tròng mắt của nàng, có thể cho mình bế một cái, thấy rõ là cực kỳ tín nhiệm bản thân.

"Từ khi Bản cung tiến cung tới nay, cô cô đã chăm sóc rất nhiều. Lúc trước mang thai Thánh nhi, cô cô cũng là người hao tâm tổn trí không ít, có cái gì mà không thể bế?" Tự Cẩm cảm thấy tình cảm giữa người với người là do nuôi dưỡng mà thành. Bao năm nay hoàng hậu không có tin tức, hơn nữa trước kia Tiêu Kỳ và hoàng hậu cũng không phải là không có quan hệ phu thê. Ngay cả Quý phi cũng có thể sinh hạ công chúa, hoàng hậu không có con rất có thể là có bầu không được. Hơn nữa, nhìn từ thái độ của Hoàng hậu và Đồng cô cô đối với Đại hoàng tử mà xem, sự suy đoán này của mình vẫn rất có lý.

Tự Cẩm không nghĩ tới tranh đoạt vị trí hoàng hậu. Hơn nữa nếu không có hoàng hậu âm thầm bảo vệ che chở phía sau, nàng thật sự không thể có cuộc sống thoải mái như vậy ở hậu cung, cũng không thể thuận lợi sinh hạ con trai. Cho nên, Tự Cẩm biết rõ hoàng hậu quan tâm nhất chính là vị trí hoàng hậu này. Nàng không đụng vào vị trí này, cũng rất cảm kích hoàng hậu chiếu cố mình.

Lúc này để Đồng cô cô thích Đại hoàng tử chỉ có tốt chứ không có bất kỳ chỗ xấu nào. Cho dù là Hoàng hậu và Đồng cô cô muốn mưu hại mình cũng sẽ không hại Đại hoàng tử. Nàng cam tâm tình nguyện để bọn họ thân cận Đại hoàng tử, về sau sẽ có thêm nhiều người che chở cho con trai trong hậu cung này. Đối với Tự Cẩm mà nói là chuyện cầu cũng không được.

Vẻ mặt Đồng cô cô đầy ngạc nhiên mừng rỡ cẩn thận đón lấy Đại hoàng tử. Đại hoàng tử toét miệng cười với bà ta, trong miệng còn thở ra một bong bóng khí. Đồng cô cô vui vẻ không tả được, "Nếu nương nương thấy nhất định rất vui."

Tự Cẩm liền cười, "Đợi đến tiết trời ấm áp, Bản cung sẽ bế Đại hoàng tử đi Phượng Hoàn Cung vấn an Hoàng hậu nương nương. Không có nương nương tên tiểu tử này sao có thể sinh ra khỏe mạnh bình an đến trên đời này như thế. Trong lòng bản cung luôn luôn cảm kích ân huệ của nương nương."

Nghe Hi Phi nói, trong lòng Đồng cô cô thở nhẹ một hơi, suy nghĩ một chút, hạ giọng cực nhỏ nói: "Mấy ngày này nương nương cố gắng đừng đi ra ngoài nhiều."

Tự Cẩm nghe Đồng cô cô nói bèn sững sờ, lại ngẩng đầu nhìn thì đã thấy Đồng cô cô cười trêu chọc Thánh nhi, giống như những lời kia không phải là bà ta nói vậy.

Đợi đến khi Đồng cô cô đi, Tự Cẩm cũng không thể nghĩ ra trong hậu cung này lại sắp xảy ra chuyện gì. Chuyện Kiều Tiểu Nghi đã có kết luận cơ bản, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không thể nhảy ra chuyện gì nữa. Như vậy vào lúc này Đồng cô cô nói lời như vậy là có ý gì?

Tự Cẩm không hiểu được Đồng cô cô nhắc nhở, nhưng dù không hiểu cũng vẫn nghe lời không dính dáng tí gì vào mấy chuyện hậu cung. Chỉ cách vài ngày Đồng cô cô nói, đột nhiên trên triều đình có người dâng tấu chương tố cáo Tào Quốc công cấu kết thổ phỉ, trong này lại liên lụy đến cả Kiều gia.

Trong nháy mắt Tự Cẩm liền hiểu được ý của Đồng cô cô, đây là trên triều đình sóng gió lại bắt đầu, chỉ sợ hậu cung cũng không an tĩnh theo.

Được Đồng cô cô nhắc nhở, Tự Cẩm liền hạ quyết tâm co đầu rút cổ ở Hợp Nghi Điện, kiên quyết không dính vào tranh đấu trong hậu cung.

Cũng không phải nàng nhát gan sợ phiền phức, mà là nàng cảm giác được đây là ván cờ lớn Tiêu Kỳ đang xếp đặt, hơn nữa còn là hành động nhằm phân liệt thế gia. Ngoài ra nàng cũng mơ hồ cảm giác được, lần này ca ca của nàng xuất chinh, nói không chừng cũng là một phần trong kế hoạch của Tiêu Kỳ.

Vị Hoàng đến như Tiêu Kỳ đương nhiên không có thói quen nói ra hành động của mình với một nữ nhân. Cho nên hắn không nói Tự Cẩm cũng liền không hỏi. Hơn nữa, Tự Cẩm còn có loại cảm giác kỳ quái, Tần Tự Xuyên cũng bị hoàng đế an bài xuất chinh cùng đại quân lần này. Dựa vào Tần Tự Xuyên sau khi giành được trạng nguyên trở thành một thủ hạ trung thành của Tiêu Kỳ. Người này sức chiến đấu hung hãn, mặc dù không thể nói là đánh đâu thắng đó nhưng cũng tuyệt đối được xưng là chiến tích lẫy lừng.

Nếu lần này xuất chinh có nhân tài như thế, chắc hẳn an toàn của ca ca nàng vẫn có thể bảo đảm mấy phần.

Không biết rõ rốt cuộc Tiêu Kỳ muốn làm gì, nhưng Tự Cẩm có thể làm một khán giả đạt tiêu chuẩn, tận lực không để cho mình trở thành vật cản trong hậu cung kiềm chế Tiêu Kỳ, cho nên nàng phải gọn gàng né tránh vũng bùn này.

Nữ nhân đều có trực giác cực kỳ đáng sợ. Tự Cẩm mới chỉ được Đồng cô cô nhắc nhở, trong lòng còn nghĩ tới lần này người nhà Hoàng hậu và Quý phi đều có dính líu vào, không biết hai nữ nhân hiển hách nhất trong hậu cung sẽ lựa chọn thế nào.

Vừa lúc đó, Quý phi phát thiệp mời thưởng tuyết đầu mùa, Tự Cẩm tự nhiên cũng nhận được.

Phương bắc tuyết rơi, phía nam chiến báo không ngừng truyền đến. Mấy ngày nay Tiêu Kỳ cơ hồ thức trắng đêm thắp đèn duyệt tấu chương. Ánh mắt vằn lên tia máu. Tự Cẩm bèn giám sát kỹ càng, mội ngày dâng lên cho hắn các loại thuốc bổ đa dạng để bồi bồ sức khỏe cho hắn.

Ngâm trà lài cẩu kỷ để giải nhiệt, có tác dụng mát gan bổ mắt Tự Cẩm chính mình bưng qua. Bên cạnh còn có Thánh nhi bập bẹ y y nha nha và tiếng chuông lảnh lót. Trong thư phòng nhỏ đối diện, Tiêu Kỳ đang xem một bản tấu chương, trán hắn nhăn đến nỗi có thể kẹp chết con ruồi.

Đặt trà ở trên bàn, Tự Cẩm cũng không quấy rầy hắn, lại lặng lẽ ra ngoài. Tiêu Kỳ chăm chú ngồi viết, cũng không chú ý tới Tự Cẩm vào lại đi ra. Đợi đến khi hắn phục hồi tinh thần lại, liền nhìn thấy trên mặt bàn có một chén trà lài còn ấm, bèn bưng lên nhấp một miếng, nhiệt độ phù hợp, hương thơm man mát, một ngụm uống hết.

Uống một chiếc trà nhưng là trong mắt lửa giận lại không biến mất chút nào. Vốn chỉ là nghĩ xuất binh trấn áp một đám hải tặc, giành lại uy phong của vương triều. Ai biết trận này vừa đánh lại hung hăng quật lại chính mình.

Hải tặc hung hăng ngang ngược, quan viên không liêm khiết, giả mạo tên thương nhân hóa thành đạo phỉ, thậm chí cả tộc đều tham gia trộm cướp. Đây là triều chính bại hoại đến mức nào mới có thể khiến cả gia tộc cam tâm tình nguyện làm hải tặc kiếm tiền, gieo họa dân chúng?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương