Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 153
Khốn đốn cả đời

❊ ❊ ❊

Tự Cẩm cả đêm đều không ngủ ngon giấc, trong giấc mộng gương mặt Tiêu Kỳ và Tần Tự Xuyên thỉnh thoảng lại thay đổi cho nhau.

Một là hoàng đế bệ hạ uy vũ bá đạo.

Một là thanh mai trúc mã ôn nhu như nước.

Mà trong giấc mộng lần này, Tự Cẩm mơ hồ cảm nhận được tình cảm của nguyên chủ đối với Tần Tự Xuyên.

Mở choàng mắt, trong màn chỉ có ánh sáng mờ nhạt. Những mảng thêu hoa văn chằng chịt trên đầu tựa như một khối đá lớn áp chế trong lòng nàng.

Tình cảm của nguyên chủ đối với Tần Tự Xuyên lại trỗi dậy trong lúc này.

Tự Cẩm mãi vẫn không hiểu một chuyện, vì sao sau khi nàng xuyên việt thì ý thức của cơ thể này vẫn còn lưu lại. Chuyện này hoàn toàn khác với những gì nàng đã từng xem trong sách hay phim ảnh. Không phải là sau khi nàng xuyên vào thì nguyên chủ phải đầu thai đi sao?

Vì sao chứ... Rờ lên ngực mình, nơi đó có hai tình cảm khác nhau hoàn toàn đan xen lẫn lộn. Có sự lo lắng quan tâm của nàng với Tiêu Kỳ. Cũng có sự bận tâm của nguyên chủ với Tần Tự Xuyên.

Giây phút đó, Tự Cẩm nhịn không được nghĩ, có khi nào vào một ngày nàng tỉnh dậy, trở về thời đại của mình, còn nguyên chủ lại trở về nơi đây.

Trước kia không hề nghĩ tới vấn đề này, nhưng bây giờ theo dòng cảm xúc mãnh liệt không rõ ràng kia, nàng không thể không nhìn thẳng vào hiện tượng này.

Nếu như có thể trở về...

Trong lòng Tự Cẩm cũng không nhịn được rung động. Nàng thật sự không muốn sống ở thời đại này, triều đại đế vương bá quyền không thích hợp với cô gái có tư tưởng tự do dân chủ hiện đại như nàng.

Đứng dậy mặc y phục, Tự Cẩm cũng không gọi người vào hầu hạ, một mình ngồi xuống giường gần cửa sổ. Bên ngoài sắc trời vẫn còn mang màu xám mịt mờ. Phía trước có một luồng sáng đang cố gắng xé toang màn đêm, cố thoát ra khỏi sự bủa vây của đêm tối để mang tới ánh mặt trời ấm áp cho mặt đất.

Giống như những tình cảm đang đan lẫn trong lòng nàng kia, làm cho nàng không thể khống chế rung động cùng chờ mong.

"Nương nương?" Vân Thường rón rén vào, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy chủ tử đã ngồi dậy, lập tức sợ hết hồn vội bước tới, "Sao người không gọi nô tỳ vào hầu hạ?"

Tự Cẩm mệt mỏi dụi mắt, "Không có việc gì."

Vân Thường hơi bất an nhìn chủ tử, cảm thấy có một sự hợ hãi mơ hồ len lỏi, bất giác hơi rùng mình, "Vậy nô tỳ gọi người vào nhé?"

Tự Cẩm gật gật đầu, Vân Thường gọi người vào hầu hạ, rửa mặt, thay quần áo, trang điểm.

Mỗi một ngày, đều kiên trì quen thuộc như vậy.

Trang điểm cho mình thật xinh đẹp, giống như một bình hoa tinh xảo nhất, phải chuẩn bị tinh thần tiếp nhận sự kiểm tra giám sát của mấy người thái hậu, hoàng hậu bất cứ lúc nào. Tiêu Kỳ ở trong cung cũng phải chuẩn bị thỏa đáng dung nhan y phục để nghênh đón hắn đến bất cứ lúc nào.

Cứ như thế, mấy năm nay Tự Cẩm cũng đã luyện thành thói quen.

Nhưng bây giờ nếu như có một tia khả năng, nàng rất có thể trở về hiện đại...

Trái tim nàng cảm thấy hưng phấn không thể kìm nén được.

Nàng biết rõ, nàng muốn trở về.

Ăn sáng xong, Khương cô cô dẫn theo bà vú bế Đại hoàng tử tới, mãi cho đến khi nhìn thấy gương mặt con trai, hình như Tự Cẩm mới thanh tỉnh lại.

Ồ, ở nơi này nàng còn có một đứa con trai.

Tiểu tử đã có thể ngồi vững vàng, cũng bắt đầu mọc răng sữa. Cho nên Tự Cẩm kêu ngự thiện phòng làm mấy món rắn hơn cho bé ăn sáng, nàng cầm khăn ở một bên thỉnh thoảng lau lau nước miếng cho bé, tiểu tử cười sáng rỡ sáng lạn, đôi mắt vừa to vừa sáng, lúc nhìn người khác trong veo như nước dưới đáy hồ. Giây phút ấy, ỹ nghĩ muốn trở về đang rất kiên định như đá tảng bỗng xuất hiện vết nứt.

Nếu như nói, nàng có thể bỏ qua tất cả, Nhưng đứa bé này chính là điều mà nàng không thể nào dứt bỏ.

Thật sự, nàng có thể nhẫn tâm bỏ Tiêu Kỳ.

Dù sao, hắn là hoàng đế, không phải là trách nhiệm của nàng.

Nhưng con trai thì khác.

Tất cả mọi người trong Hợp Nghi Điện phát giác nương nương không vui, ai nấy đều cẩn thận, thật sự là rất ít khi thấy nương nương thế này.

Khương cô cô bị Vân Thường kéo ra ngoài, chỉ thấy gương mặt nàng ta đầy lo lắng, "Cô cô, nương nương sao vậy, trong lòng tôi bất an quá, mong cô cô chỉ điểm vài lời."

Kể từ khi có Khương cô cô, bọn họ tựa như tìm thấy người tâm phúc, có chuyện gì cũng nguyện ý thỉnh giáo.

Khương cô cô không phải là người nói nhiều, hơn nữa mặt mày lúc nào cũng mang vẻ hiền hòa thần sắc, do đó ai nấy đều thích thân cận. Lúc ấy nhìn dáng vẻ của Vân Thường, cô ta nhẹ nhàng lắc lắc đầu, "Ta cũng không biết rốt cục xảy ra chuyện gì, nhưng cũng có thể quan hệ với những biến động gần đây trong hậu cung."

Đúng vậy, thái hậu quý phi tầng tầng lớp lớp chèn ép, mặc dù không có gì tổn thương lớn. Nhưng càng là những chuyện vụn vặt thì lại càng khiến người ta dễ nôn nóng, mất kiên nhẫn, cũng càng dễ dàng phá vỡ tâm trạng của người khác.

"Vậy làm sao bây giờ?" Lần này Vân Thường thật sự sốt ruột, "Nếu không nô tỳ đi gặp Đồng cô cô?" Hoàng hậu nương nương phải có tác động gì chứ.

Khương cô cô lắc lắc đầu, "Chủ tử không phân phó, cô và ta không thể tự chủ trương."

"Dạ, dạ, tình thế cấp bách nên tôi nông nóng quá."

Khương cô cô vỗ vỗ tay Vân Thường. Kể từ khi Hoàng thượng nam hạ, không khí trong Hợp Nghi Điện căng như một dây cung. Mấy tháng này mọi người từ trên xuống dưới cũng không dễ chịu chút nào. Cũng may mà Hợp Nghi Điện bị Trần Đức An quản thúc nên còn xem như tương đối đoàn kết, nếu không loạn trong giặc ngoài thì càng thêm khó khăn chồng chất.

Cả ngày hôm đó Tự Cẩm tâm phiền ý loạn, nghe con trai khóc, xem con trai cười đều có cảm giác mình trở nên nôn nóng táo bạo lên.

Thế này không tốt, rất không tốt.

Tự Cẩm dỗ con trai ngủ xong, dùng sức hít một hơi thật sâu, cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại, không thể để cảm xúc táo bạo kia kiểm soát tâm trạng mình. Trong lòng càng không ngừng cầu nguyện, “Tần Tự Xuyên sẽ không có chuyện gì”.

Cố nhắc đi nhắc lại chục lần như thế, sự bất an lo lắng kia mới chậm rãi ổn định lại.

Quả nhiên, trong lòng Tự Cẩm hiểu rõ, đây chính là chút ý thức còn sót lại của nguyên chủ. Sau khi nghe tin Tần Tự Xuyên gặp chuyện không may thì không áp chế nổi mà bộc phát ra.

Cho nên phải nói, kỳ thật tình cảm giữa nguyên chủ và Tần Tự Xuyên, so với nàng thì sâu sắc hơn nhiều.

Đây thật không phải là hiện tượng tốt. Bởi vì như vậy có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của nàng, đối với nàng mà nói là một tai hoạ ngầm.

Tai hoạ ngầm không thể tách bỏ.

Tần Tự Xuyên chỉ là một người không có gì nổi trội trong đội quân cho nên việc hắn ta mất tích kỳ thật cũng không khiến bao nhiêu người chú ý. Ít nhất ở trong hậu cung không ai nhắc tới chuyện này. Đương nhiên cũng có khả năng mấy người kia cũng không biết tin tức này. Tiêu Kỳ xây nên bức tường vây và khống chế quyền hành của Nội Đình Phủ vẫn có thể chăn chặn được đa số tin tức từ bên ngoài.

Ngay lúc đó, Tự Cẩm nhận được một tin tức, mẫu thân của Hoàng hậu nương nương tiến cung.

Người nhà trình thiệp mời, được sự cho phép, theo cung quy tiến cung thăm Hoàng hậu nương nương.

Phượng Hoàn Cung.

Hoàng hậu nhìn mẫu thân của mình, sắc mặt đầy căng thẳng, đôi môi mím chặt biểu lộ sự bất mãn, thậm chí ánh mắt cũng không nhìn mẫu thân của mình.

Lệnh quốc công phu nhân nhíu chặt mày lại thành một đường nhăn, nhẹ nhàng thở dài: "Ta biết rõ chuyện này không hề dễ dàng đối với nương nương, nhưng mong nương nương hãy vì gia tộc, cho dù như thế nào cũng phải giúp một lần."

"Ta làm bao nhiêu chuyện cho gia tộc như vậy vẫn chưa đủ sao?" Trong giọng nói của Hoàng hậu nghe được sự lạnh lẽo, "Mấy năm nay ta ở hậu cung chịu nhục, không phải là vì gia tộc sao? Rõ ràng ta còn nhớ lần trước đi đã nói với các người, đừng có đi theo những thế gia kia mà làm bậy. Bây giờ Hoàng thượng sớm đã không phải là người mới đăng cơ lúc trước. Tại sao các người không nghe? Trạng nguyên là người Hoàng thượng nhìn trúng, cũng dám khiến người ta mất tích, ai cho các người lá gan làm chuyện đó?"

"Đó cũng không phải là phụ thân con làm." Lệnh quốc công phu nhân nhìn con gái lập lại.

"Bây giờ nỗi oan này muốn lấy phủ quốc công chịu trách nhiệm, có gì khác nhau chứ?" Hoàng hậu cười nhạo một tiếng.

"Ta cũng không muốn đến bức con, thật sự là không có cách nào."

"Mặc dù ta là hoàng hậu cao quý, nhưng vì quan hệ của gia tộc mà bao nhiêu năm nay Hoàng thượng chưa bao giờ thân cận với ta. Các người đều biết rõ mà. Như vậy, các người dám xác định Hoàng thượng sẽ nghe lời ta nói sao?" Hoàng hậu chỉ cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, "Nếu chuyện này không có liên quan gì đến người trong nhà, không phải là chủ ý của phụ thân. Vậy thì để phụ thân tự mình giải thích rõ ràng với Hoàng thượng, may ra còn có thể cứu vãn chút nào."

"Con biết chuyện này là không thể mà."

"Vì sao lại không thể?"

"Sao có thể đưa nhược điểm của mình tới tay hoàng thượng, cha con sẽ không đồng ý."

"Cho nên các người liền tới bức ta?"

"Ta biết rõ chuyện này rất khó khăn phiền toái với con, nhưng dù sao cũng là cha con."

"... Ha ha." Hoàng hậu vô lực cười cười.

"Là ai hạ độc thủ?" Sau một hồi lâu Hoàng hậu mới mở miệng hỏi.

Lệnh quốc công phu nhân nhíu chặt mi, khẽ nheo nheo một lát rồi mới nói ra: "Tào Quốc công và Tô gia Khúc Châu."

"Có chứng cớ không?"

"Cũng không lấy được."

"Cho nên các người bắt ta phải giải thích với Hoàng thượng mà trong tay không có bất cứ chứng cớ gì sao?"

Trong lúc hai mẹ con giằng co, hoàng hậu không nhìn về người mẫu thân luôn coi chồng như trời của mình nữa. Ở trong mắt mẫu thân, sự trọng yếu của đứa con gái như mình kém hơn chồng của bà rất nhiều.

Lệnh quốc công phu nhân chậm rãi đứng lên, nhìn hoàng hậu một cái, mím môi rồi đi ra ngoài.

Lúc bà ta sắp đi tới cửa điện thì nghe được một thanh âm sau lưng, "Ở trong lòng bà, rốt cục ta là cái gì vậy?"

Toàn thân Lệnh quốc công phu nhân cứng đờ, một hồi lâu mới nói: "Nương nương là con gái của ta."

"Thật sao?" Hoàng hậu không có nói thêm gì nữa, nhìn theo bóng lưng mẫu thân từ từ đi xa. Lần này nàng ta không tiễn bà ra ngoài.

Ngồi ở vị trí cao quý lạnh như băng, hoàng hậu nghĩ không ra lúc trước vì sao nàng ta lại đồng ý tiến cung, chỉ nhớ rõ đó là một đêm mẫu thân vừa khóc vừa khuyên bảo.

Nàng ta ở chốn này, khốn đốn cả đời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương