Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13482 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 140
Hầu bệnh (Phần cuối)

❊ ❊ ❊

Chưa từ thấy Tự Cẩm cao hứng như vậy, Tiêu Kỳ cũng ngây ngốc luôn, cứ để tùy ý Tự Cẩm hôn mặt mũi hắn. Đợi đến khi phục hồi tinh thần lại, Tự Cẩm đã ôm hắn thật chặt không buông tay, nghe nàng khe khẽ nói: "Thiếp nằm mơ cũng muốn ba người một nhà chúng ta vui vẻ sống mỗi ngày..."

Tiêu Kỳ đang định trách cứ, bỗng chốc lời muốn nói lại bị ép về. Không có quy củ liền không có quy củ đi, lúc này cũng có ai nhìn thấy đâu. Hắn giơ tay lấy khăn lau mặt, nghe vậy lại cảm thấy mất hứng trả lời, "Không phải mỗi ngày ta đều đến với nàng sao?"

"Vậy cũng không giống nhau."

"Sao lại không giống nhau?"

"Hoàng thượng không hiểu, vì người là nam nhân ưu tú như thế, thiếp chỉ muốn đem người giấu đi, không để cho bất kỳ nữ nhân nhìn thấy, ai cũng không được."

Tiêu Kỳ đỏ mặt, "Lại nói hươu nói vượn!"

"Thiếp rất nghiêm túc."

Sau đó Tiêu Kỳ liền đối diện với một gương mặt nghiêm túc. Sau đó hắn đột nhiên có cảm giác kỳ thật được coi như châu bảo đem cất giấu đi cũng rất thích.

Sau đó, liền không có sau đó nữa. Tiêu Kỳ ngay đơ khuôn mặt. Làm sao hắn lại có thể có ý tưởng quỷ dị này chứ? Đều là bị Tự Cẩm dạy hư mất rồi!

Tự Cẩm còn đắm chìm trong tương lai không xa xôi, cả nhà bọn họ ba người đóng cửa sống một cuộc sống hạnh phúc viên mãn. Lại nghe Tiêu Kỳ nhíu mày nói: "Chuyện này mặc dù nói đơn giản nhưng nếu ta ra ngoài vui chơi mà để thái hậu ở lại trong cung thì không ổn, cho nên phải xây thêm mộtt khu vườn..."

Tiêu Kỳ và thái hậu không có quan hệ máu mủ ruột thịt. Nhưng là thái hậu giúp hắn đi lên vị trí này, cho nên Tiêu Kỳ luôn chú ý hiếu đạo, không thể bị người khác nói hắn vong ơn bội nghĩa. Huống chi, bản chất Tiêu Kỳ cũng không phải là người vong ân phụ nghĩa. Hắn nói như vậy cũng là thật sự có ý nghĩ này, xây một khu vườn để thái hậu an nghỉ tuổi già.

Tự Cẩm:...

"Thái hậu có vườn, hoàng hậu và trẫm dù sao cũng là vợ chồng, cũng không thể bạc đãi nàng ấy."

Nhìn Tiêu Kỳ tự mình lấy giấy bút mực bắt đầu vẽ tranh, gương mặt Tự Cẩm cứng đờ, trong lòng ưu thương tràn ngập.

"Nhưng trẫm cũng không muốn ở cùng các nàng trong một khu vườn, mọi chuyện đều bất tiện." Chủ yếu là tính tình Tự Cẩm không thể chứa thêm người khác. Nếu trong vườn kia có Thái hậu và hoàng hậu thì còn không bằng không xuất cung." Vẫn là dứt khoát xây thêm một hoa viên nữa, để thái hậu và hoàng hậu ở cùng một chỗ là được." Làm vậy hoàng hậu còn có thể thay hắn giữ hiếu đạo với thái hậu, triều thần cũng không thể có ý kiến gì.

Tự Cẩm:...

"Nếu như vậy sẽ phải xây hai hoa viên, tốn thêm rất nhiều tiền bạc đó." Tiền không đủ đâu, "Lần trước Hoàng thượng nói bắt đầu mở rộng thương thuế." Mở rộng, từ này không tệ. Trong cái đầu nhỏ của Tự Cẩm, trừ việc hay ăn dấm chua ra thì hay có mấy từ ngữ rất ly kỳ cổ quái."Nếu như mọi việc thuận lợi, năm tới thu nhập từ thuế sẽ tăng rất lớn." Tăng, từ này cũng không tệ.

Tự Cẩm:...

"Để công bộ tìm địa điểm trước vì phải di dời dân cư, trấn an dân chúng, lập bản vẽ, chuẩn bị vật liệu xây dựng cũng cần một ít thời gian." Tiêu Kỳ viết đến đây dừng một chút, lại nhíu mày nói: "Làm thế này thế nào cũng có mấy triều thần bàn tán, để ta giao cho Tần Tự Xuyên ra mặt làm. Hay là điều hắn ta sang công bộ nhỉ?"

Tự Cẩm: Để cho trúc mã của vợ bé ngươi xây nhà ở cho các ngươi, có ổn không đây?

Tiêu Kỳ là người rất nghiêm túc cẩn thận, lại tỉ mỉ tinh tế, nói đến chuyện này thì rất hứng thú, kéo Tự Cẩm hỏi nàng muốn xây hoa viên thế nào.

Tự Cẩm: Ta muốn xây hoa viên dạng hình tròn như Minh viên được không?

"Lần trước không phải nàng nói với ta thích bơi sao? Vậy thì đào một cái suối, dẫn nước ấm vào, xây một hồ bơi thật lớn cho nàng, mùa đông cũng có thể bơi được. Nếu vậy, vườn này cần xây ở phía bắc, bên cạnh đó có suối nước nóng, có thể dẫn nước vào dễ dàng." Nói xong liền vẽ lại khu vườn một lần nữa, "Còn phải xây thêm một hồ bơi nhỏ, tương lai không chừng Thánh nhi cũng thích chơi. Hồ bơi của chúng ta không tiện cho con bơi, phải xây cho con một cái."

Lúc Tự Cẩm nghe Tiêu Kỳ nói “không tiện” thì mặt liền hồng lên. Người này, xây hồ bơi cũng nghĩ tới chuyện … xấu, may còn biết là không thích hợp với trẻ con!

Tiêu Kỳ đặt giấy trải lên bàn gần lò sưởi, chỉ chốc lát hắn đã phác họa ra hai ba bản vẽ đơn giản. Những chỗ trọng điểm thì dùng bút đỏ tô lên để đánh dấu hiệu. Tiêu Kỳ chính là người cẩn thận như thế! Sau khi đã đánh dấu còn viết chữ nhỏ để ghi chú thêm!

Nam nhân làm việc nghiêm túc thật sự là đẹp mê người!

Tự Cẩm làm gì còn tâm trạng nhìn bản vẽ, cả tâm trí đầu óc đều là hình ảnh nam nhân đứng nghiêm trang, chăm chú vẽ kia. Ngẫm lại còn có chút không thể tin nổi, từ chuyện Kiều Linh Di bị thương lại chuyển sang chuyện xây vườn bên ngoài. Đầu óc người này cũng quá nhiều ý tưởng, kỳ quái.

Nhưng Tiêu Kỳ nhiệt tình mười phần như thế, Tự Cẩm sẽ không làm hắn mất hứng, nàng càng phải cổ vũ nhiệt tình, xây nhanh đi thôi.

Nói thì nói chứ từ khi bị xuyên về đây, nàng cũng chưa từng được ra ngoài dạo chơi, xem một chút cảnh vật con người bên ngoài. Trước kia cảm thấy không có hy vọng, dĩ nhiên là không thèm nghĩ tới. Nhưng bây giờ, hoa viên cũng có thể xây, vậy thì không biết nàng có thể đi dạo phố phường một lần hay không nhỉ?

Tự Cẩm thật sự mong đợi, sau đó nhất thời hưng phấn liền hỏi chuyện này.

Tiêu Kỳ bị nàng hỏi ngẩn người, sau đó mới nói: "Cũng không phải là không thể được, ta giúp nàng thì vẫn có thể." Kỳ thật hắn cũng rất muốn ra ngoài xem một chút, nhìn cuộc sống của thần dân, nhìn nong sông đất nước mình đang trị vì… Nghĩ tới đây cũng hưng phấn lên, ánh mắt nhìn sang Tự Cẩm sáng ngời như thể phát ra ánh sáng, "Một ngày nào đó, trẫm sẽ dẫn nàng đi khắp Đại Vực, ngắm cảnh đẹp nàng muốn ngắm."

Nam nhân như thế này, nữ nhân nào có thể không động lòng đây?

Tiêu Kỳ cao hứng, bàn ở đây quá nhỏ, dứt khoát liền bưng bút mực đi sang thư phòng, trải giấy trên bàn lớn, chỉ những chỗ mình vẽ mỗi một chút nói với Tự Cẩm: "Vốn chỗ này cũng có một hồ nước, vừa vặn cũng đưa vào. Lúc đó nàng có thể ngồi thuyền du hồ mà không cần ra khỏi nhà."

Làm hoàng đế đều là tỷ phú!

"Nàng thích phong cảnh cây cối phía nam, vậy thì để người công bộ tìm mấy nhóm thợ xây giỏi từ phía nam tới, nàng muốn xây thế nào thì làm thế đó. Không phải nàng thích cây trúc sao? Nhưng Trúc Tương phi thì không cần, khóc sướt mướt vậy không phải là điềm tốt, đổi thành loại trúc khác thì được. Nàng thích loại gì nhỉ? Ở chỗ này đào một cái hồ, nàng thích nuôi cá chép phải không. Chỗ này vị trí tốt, xây một Trúc phòng cho nàng, có thích không?"

Tự Cẩm vốn đang hoan hỉ nghe, nhưng nghe thấy vậy thì cảm động đỏ mắt. Người này chẳng bao giờ nói ngọt ngào, chưa bao giờ nói yêu thích nàng. Những những chuyện hắn đang làm lại khiến cho lòng nàng ấm áp, hạnh phúc hơn so với bất cứ những lời ngọt ngào nào.

Kế hoạch xây vườn, từng góc nhỏ trang trí thế nào, đều là Tự Cẩm trước đây vô tình từng đề cập với Tiêu Kỳ những thứ mình thích. Không nghĩ tới hắn đều nhớ kỹ, nói muốn xây vườn, bên trong tất cả đều là điều nàng thích.

Tiêu Kỳ chờ khá lâu không nghe Tự Cẩm nói gì liền ngẩng đầu nhìn nàng, không nghĩ tới liền nhìn thấy một gương mặt đầy nước mắt. Hắn vội vàng để bút trong tay xuống, đứng lên đi đến cạnh Tự Cẩm, "Đang yên lành khóc cái gì?"

"Thiếp đâu có khóc, thiếp rất vui đấy chứ."

Tiêu Kỳ:...

"Chuyện này không phải là chuyện phải cao hứng sao?"

"Cho nên thiếp cao hứng khóc, không được ư?"

"... Uhm, vậy khóc đi." Nữ nhân chính là phiền toái như thế, cao hứng cũng khóc, thương tâm cũng khóc, không có chuyện gì mà không thể khóc.

"Hoàng thượng đối với thiếp tốt như vậy, thiếp càng không muốn nhường Hoàng thượng cho ai khác."

Nàng có nhường qua sao? Tiêu Kỳ lặng yên.

"Cho nên thiếp ghen tị đều là Hoàng thượng sai."

Vậy cũng có thể trách hắn? Nữ nhân quả nhiên là giống loài không nói đạo lý.

"Chúng ta cả đời, cả đời vui vẻ thế này, được hay không? Cả đời dài như vậy, quá dài, thiếp sợ không giữ được Hoàng thượng thì làm sao bây giờ?"

Quả nhiên không nói đạo lý.

Tiêu Kỳ suy nghĩ một chút, ngắm Tự Cẩm vừa khóc vừa cười, cúi đầu xuống giơ tay lau nước mắt nàng, sau đó mới nói: "Kiếp này sẽ không có người nào có thể giữ ta được."

Tự Cẩm:... Có thể cho hắn biến mất được không?

"Nhưng ta nguyện ý thử ở bên nàng." Cả đời.

Vậy cũng tốt, chỉ cần người có thể nhớ là được.

"Cả đời sao?"

"Là nàng nói cả đời rất dài, chúng ta từ từ đi lên phía trước vậy."

"..." Nam nhân vốn ghét phải nói cụ thể, Tự Cẩm quyết định buổi tối ăn thêm một chén cơm, sau đó mới có sức lực giữ hắn lại!

Chuyện Di Cùng hiên mở rộng cung còn chưa xong, hoàng hậu và quý phi còn đang dốc sức điều tra việc Kiều Tiểu Nghi bị thương thì trên triều đình Tiêu Kỳ hạ chỉ muốn xây vườn.

Ai cũng biết Tiêu Kỳ không phải là vị vua có nhu cầu hưởng thụ cao. Cho nên hắn đột nhiên nói muốn xây vườn khiến cả triều đình náo nhiệt lên.

Tự Cẩm không ngạc nhiên về những động tĩnh của triều đình chút nào. Nhưng cơ bản là Tiêu Kỳ xây vườn lại không cần dùng tiền của quốc khố, cho nên mấy kẻ kia cũng không có lý do phản đối. Vì vậy nàng vẫn dồn tâm trí cho vụ Kiều Linh Di. Hôm qua buổi tối hai người nói mỗi đằng một nẻo, cuối cùng lại hứa hẹn cả đời, buổi tối Tự Cẩm liền đặc biệt nhiệt tình nhào vào người Tiêu Kỳ.

Thế cho nên sáng nay lúc nhớ ra còn phải đi thỉnh an, nàng mới đau khổ nghĩ tối qua nên tiết chế một chút.

Trong Phượng Hoàn Cung vẫn náo nhiệt như cũ, hoàng hậu đi lên ngồi ở vị trí cao nhất, nói chuyện đầu tiên là thái hậu bị bệnh!

Tự Cẩm nghe câu nói kia đột nhiên toàn thân sợ hãi, hèn gì vẫn luôn có dự cảm xấu, quả nhiên lại nghe đến hoàng hậu nói: "Thái hậu nương nương phải chữa bệnh, Bản cung và quý phi phải điều tra chuyện Kiều Tiểu Nghi bị thương. Cho nên bắt đầu từ Hiền phi, mỗi ngày một người đi hầu bệnh Thái hậu."

Hầu hạ thái hậu chữa bệnh, sự sợ hãi của Tự Cẩm càng thêm mãnh liệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương