Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13482 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 147-1
Không có gì quan trọng hơn là người khác cướp đi Hoàng thượng (Phần 1)

❊ ❊ ❊

Tiêu Kỳ vẫn tự cho là mình là vị minh quân, từ khi đăng cơ tới nay, cân nhắc lợi hại, thực thi minh chính, gia ân quan viên, lợi cho dân chúng. Nhưng hắn tuyệt đối không thể tưởng được những quan viên này lại có thể to gan lớn mật lừa trên gạt dưới. Mệnh lệnh của triều đình không được thi hành, làm dân chúng địa phương cho rằng hắn là hôn quân, dân biến khởi nghĩa, hóa thành thổ phỉ...

Hắn ngồi ở đây trên ngôi vị hoàng đế cao vời, cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng đều không nghe thấy.

Tất cả tin tức, tất cả … đều bị mấy thế gia cầm giữ. Hắn trở thành một Hoàng đế bị điếc bị mù, ha ha, có bao nhiêu châm chọc.

Vua của một nước, trong mắt bao người chẳng qua chỉ là một vật bài trí mà thôi.

Bình định trộm cướp vốn là nhiệm vụ trọng yếu của lần xuất chinh này, lại không nghĩ liên lụy ra chuyện tày trời thế kia. Lúc trước Ngụy các lão điều tra vụ án nợ ngân khố. Ban đầu không thuận lợi nhưng sau đó mọi sự cực kỳ trôi chảy. Lúc đó Tiêu Kỳ còn hơi đắc ý, nghĩ rằng đây chính là uy phong hoàng đế, chỉ cần hắn muốn tra thì có thể tra rõ.

Nhưng bây giờ thì sao?

Tiêu Kỳ chỉ cảm giác hận đến nỗi không thể đem những kẻ này rút gân lột da. Bây giờ từ Tần Tự Xuyên bí mật báo cáo trên tấu chương mới có thể thấy rõ ràng. Lúc trước Ngụy các lão điều tra vụ án nợ ngân khố, sở dĩ thuận lợi như thế căn bản cũng không phải là thế gia sợ hãi. Mà bọn họ nguyện ý dùng một vụ án nợ ngân khố nho nhỏ để lừa gạt người điều tra, hòng che giấu đi hắc động hải tặc thật lớn kia.

Kết quả, đám người Ngụy các lão có thể thuận lợi báo cáo kết quả điều tra án nợ ngân khố, mấy thế gia kia cũng điềm nhiên như không che giấu căn nguyên nạn trộm cướp. Chỉ có hắn giống như kẻ ngốc, cho là mình uy phong vô biên. Hóa ra là bị mấy người này liên thủ giễu cợt.

Tiêu Kỳ nắm tấu chương của Tần Tự Xuyên và Tô Thịnh Dương, hận không thể nghiền nát thành tro bụi.

Tự Cẩm ở phòng ngoài đang dỗ con trai ngủ thì nghe trong phòng bên có tiếng đồ sứ đổ vỡ loảng xoảng, trái tim bất giác nhảy liên hồi. Con trai vừa mới lim dim ngủ, nghe tiếng động bị giật mình, lại trọ trẹ muốn khóc. Tự Cẩm vội vàng bế con đi lại trong phòng ru khe khẽ, chỉ sợ tiếng con khóc chọc tức Tiêu Kỳ đang nổi giận.

Lúc ấy Tự Cẩm này mới phát giác, kỳ thật Tiêu Kỳ như vậy mới chân chính là Tiêu Kỳ, tính cách bá đạo cường thế mạnh mẽ.

Đứa bé rầm rì trong lòng mẫu thân dịu dàng dụ dỗ cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ. Tự Cẩm không dám đặt con trai nằm ở đây, chỉ sợ Tiêu Kỳ lại quăng thứ gì đó, làm con trai đang ngủ say bị dọa giật mình thì không tốt. Nàng lấy chăn bọc con lại rồi tự mình bế con về thiên điện, bà vú đã chờ từ sớm.

Thấy Hi chủ tử tự mình bế Đại hoàng tử về, bà vú vội bước lên trước đón lấy, nhẹ nhàng đặt đứa bé nằm ở trên giường, đắp kín mền, thả màn lụa xuống.

Tự Cẩm thở nhẹ một hơi, dặn dò mọi người trông nom con trai cẩn thận rồi mới đi sang chính điện.

Mới vừa bước vào cửa, liền nhìn thấy Quản Trường An khom người từ trong nội điện lui ra ngoài, trên người còn có một dấu chân thật to. Quản Trường An thấy Tự Cẩm, bất chấp cả dáng vẻ chật vật của mình, vội vàng đi tới hành lễ vấn an. Tự Cẩm cũng không hỏi Quản Trường An chuyện gì xảy ra, gật gật đầu rồi để Quản Trường An đi làm việc.

Tự Cẩm cũng nhìn thấy trong tay Quản Trường An đang nâng mấy tấu chương, hẳn là Tiêu Kỳ sai hắn ta mang ra ngoài.

Đối mặt với Tiêu Kỳ nổi giận thế này, Tự Cẩm là thật sự bị áp lực. Kỳ thật nàng không muốn có mặt lúc này khiến người ta chán ghét. Chẳng may Tiêu Kỳ giận cá chém thớt, trút giận lên đầu nàng thì sao?

Nhưng nàng lại cảm thấy nếu bỏ mặc thì sẽ ảnh hưởng bất lợi đến tình cảm hai người bồi dưỡng bấy lâu nay. Suy nghĩ cực kỳ rối rắm, Tự Cẩm vẫn nuốt nước miếng, cố gắng nặn ra một bộ mặt tươi cười quyết định đi vào thăm dò một chút, dù sao cũng phải biểu đạt sự quan tâm của mình. Sau đó, nếu thấy khí sắc hắn không tốt thì sẽ lập tức liền lui ra ngoài, tuyệt đối không để cho hắn có cơ hội nổi giận mình. Dù sao Tiêu Kỳ là hoàng đế, không phải là bạn trai hiện đại nhị thập tứ hiếu, đánh một hồi cũng không có việc gì. Nàng dám đánh hoàng đế ư? Không muốn sống sao.

Ngụy trang cho mình ý chí mạnh mẽ, Tự Cẩm bày ra một khuôn mặt ôn nhu như nước, vén rèm cửa lên, tỏ vẻ thấy chết không sờn đi vào.

Vừa đi vào thì thấy trên mặt đất có một khoảng đất ẩm ướt, rõ ràng là đã được lau chùi qua, trên bề mặt chỉ còn lại chút dấu vết. Xung quanh còn vương vãi mấy mảnh giấy, có lẽ là Quản Trường An vội vã ra ngoài nên thu dọn chưa sạch sẽ. Đi vào cửa, Tự Cẩm liền cảm nhận được bầu không khí cực kỳ nặng nề áp lực. Nàng lặng yên, trước tiên tự mình ngồi xổm người xuống thu dọn mấy giấy tờ còn vương vãi. Thuận tiện nhìn một cái, chỉ thấy chữ viết Tiêu Kỳ như rồng bay phượng múa ngay trên đầu trang giấy. Phong cách viết chữ theo lối viết thảo, nàng nhìn mãi cũng không hiểu, xấu hổ quá.

Thu dọn sạch sẽ xong, Tự Cẩm đặt tất cả lên bàn nhỏ gần cửa sổ, sau đó nghe Tiêu Kỳ nói: "Mấy thứ này kêu người hầu thu dọn là được, nàng ngồi xuống đi."

Giọng nói cứng nhắc, có lẽ còn chưa tiêu tan hết cơn giận của hoàng đế bá đạo. Tự Cẩm cũng tỏ ra bình thường, coi như không có cảm thấy cái gì khác thường, nhẹ nhàng trả lời "Thuận tay thu thập thôi, Hoàng thượng bận việc của người, thiếp chỉ vào xem một chút." Nếu tâm trạng ngươi không tốt, ta lập tức liền rút lui.

"Thánh nhi ngủ rồi sao?"

"Dạ, mới vừa ngủ, đã bế sang thiên điện." Tự Cẩm nói, lấy một chén trà mới rót trà cho hắn rồi đi đến đặt lên bàn. Vừa mới bưng vào là một bộ ấm trà Tứ quân tử, bị hắn ném vỡ một cái, sau này ba cái kia cũng không thể sử dụng nữa. Đúng là phá gia chi tử! Về sau sẽ không cho hắn dùng bộ ấm trà nguyên vẹn nữa!!!

Tiêu Kỳ không phát giác Tự Cẩm u oán, cầm bút trong tay đập trên giá bút. Tự Cẩm bị giật nảy mình lên, nghe thấy Tiêu Kỳ cả giận nói: "Mấy kẻ này, trẫm sẽ trừng trị cả đám."

Nhìn hắn tức thở hổn hển, Tự Cẩm nhịn không được đưa mắt liếc sang một cái, sau đó liền nhìn thấy mấy chữ giật mình “tàn sát hàng trăm dân chúng....” Sau đó, liền không có sau đó..

Tự Cẩm cũng không dám nhìn nữa, khó trách tức đến nỗi hóa thành bạo long.

"Mấy kẻ này không chỉ cả gan làm loạn, còn coi trẫm như đứa ngốc. Dám lừa trên gạt dưới, tự cho rằng mình làm kín kẽ, giọt nước không lọt. Nếu không phải lần này phái binh xuất chinh, có nhãn tuyến của trẫm nhìn chằm chằm, chỉ sợ còn không biết mấy quận duyên hải kia đã thối nát đến tận gốc rễ rồi."

Tự Cẩm ngay đơ khuôn mặt, kỳ thật nàng không muốn nghe một chút nào, thỉnh cầu đừng nói nữa!

Nhưng Tiêu Kỳ ở trước mặt người khác thì luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng cao thâm, giả trang vẻ sâu không lường được. Nhưng trước mặt Tự Cẩm thì không tự chủ mà bộc lộ nguyên hình, quả thực đã bộc phát ra cả ngọn núi lửa đang bị đè nén mấy ngày nay.

Bị bắt buộc phải nghe người khác xả cơn tức Tự Cẩm rất khổ bức.

Sau đó, lần này có sau đó, vì chuyện này có liên quan đến an toàn và tính mạng của ca ca nên Tự Cẩm rất nhanh đã bị lửa giận của Tiêu Kỳ kéo đến chiến tuyến chung kẻ thù. Lũ người này trong mắt không có vương pháp, lừa trên gạt dưới cũng thôi, lại còn dám cấu kết thổ phỉ, giả thương nhân cướp bóc quan khố. Sau khi lấy danh nghĩa hải tặc giết người cướp của đốt nhà, quan viên địa phương còn dám đòi bạc bên Hộ bộ, nói là dùng bạc tiêu diệt thổ phỉ, còn đòi vũ khí của Bộ binh muốn tự mình tiêu diệt hải tặc. Toàn bộ tiền bạc quốc gia chui hết cmn vào bụng lũ chó quan lại này.

Rõ ràng là trong ngoài cấu kết, ăn hải tặc hiếu kính, còn muốn cướp bóc quốc khố của hoàng đế.

Khó trách Tiêu Kỳ bị tức hóa bạo long, Tự Cẩm cũng bị tức giận đến sầm đen mặt mũi. Sau đó trong nháy mắt nàng liền ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng. Ca ca của nàng đi tiêu diệt hải tặc, sau đó không cẩn thận tra được chân tướng quan viên này cấu kết hải tặc, có khi nào sẽ bị diệt khẩu chăng?

Sau đó Tự Cẩm lo lắng trùng trùng túm lấy long bào của Tiêu Kỳ, "Ca ca thiếp không sao chứ?"

Tiêu Kỳ thấy Tự Cẩm lo lắng như vậy, lại hơi hối hận nói nhiều thế với nàng làm gì, giơ tay bóp trán, "Không có việc gì, bên cạnh hắn ta còn có Tần Tự Xuyên đi theo."

Cũng là bởi vì có Tần Tự Xuyên mới làm người ta không yên tâm mà. Hai nhà có đại thù huỷ hôn đấy. Nhưng trước mặt Tiêu Kỳ, Tự Cẩm cũng không thể nhắc tới chuyện này, ưu thương cuồn cuộn.

Phải làm thế nào mới tốt đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương