Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 1923 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 148
triệt hạ khổng minh trung

❊ ❊ ❊

Cửu Dương dẫn đầu đoàn người đi được một canh giờ, các cống sinh bước càng lúc càng chậm, vài người tụt hẳn phía sau.

Cửu Dương bèn dừng lại, bảo mọi người nghỉ chân.

Mọi người ngồi dưới hàng tuyết tùng.

Sự im lặng tạo nên bầu không khí ảm đạm.

Lại nữa, những tàn tuyết tùng ủ rũ và nhiệt độ lạnh lẽo làm cho khung cảnh u ám.

Một vài cống sinh bất giác rùng mình ghê tởm, ngỡ như đang lạc vào thế giới âm phủ.

Nửa khắc sau mọi người tiếp tục khởi trình, được một dặm, mặt đường không còn trơn tuột khó đi nữa, hai bên lề có những tảng đá to nhô lên, các cống sinh vịn vào tảng đá bước đi, mặt đường đá cũng lởm chởm giúp họ bám chân khá dễ dàng.

Cửu Dương đi thêm nửa dặm, con đường chia thành ba ngả.

Chàng chọn ngả bên trái, một lúc thì thấy hài cốt của một người và một con lạc đà ở ven đường.

Phía trước có ba ngả rẽ nữa, Cửu Dương lại rẽ trái theo hướng Tây.

Nghị Chánh và Hiểu Lạc ở cuối đoàn người, hai người nhìn mấy ngả đường phía trước có thứ gì đó màu trắng, khi đến ngả ba thì thấy hóa ra một đống xương người.

Nghị Chánh nói:

- Đường sang bên kia núi phức tạp, chẳng trách người cưỡi lạc đà đã lạc đường.

Chàng chỉ hai bộ xương, nói thêm:

- Hai người này đi được tới đây, nhưng rốt cuộc cũng tìm không ra cây cầu nên bỏ xác lại đây.

Hiểu Lạc nói:

- Hướng Tây có bốn bộ hài cốt, không biết những con đường kia còn ghê rợn đến thế nào nữa?

Nghị Chánh nói:

- Những con đường kia chỉ đưa người ta đi lòng vòng, rồi trở về chỗ cũ, hồi ở Giang Nam, có người nói trên Đồng Sơn có một con quỷ ăn thịt người.

Nhưng thật ra thì Đồng Sơn như một mê cung, người nào không có bản đồ hay biết đường thì bị lạc bỏ mạng lại thôi.

Ma quỷ ta đây không hề ngán, chỉ ngán những hạng người xấu xa.

Con đường ngoài tiếng chân của đoàn người Cửu Dương không còn tiếng động nào khác.

Tứ bề vắng cả tiếng sói tru, vắng tiếng của những con thú khác, một vài cống sinh cố sức lắng tai nghe lại không có chút âm thanh nào, thậm chí tiếng gió thổi cũng không có.

Họ chưa từng gặp phải quang cảnh kỳ lạ và đáng sợ thế này, bị không khí tịch mịch làm cho khiếp đảm, thở cũng không dám thở mạnh.

Cửu Dương dẫn mọi người đi thêm nửa dặm nữa thì tới một vực sâu vạn trượng, trên vách đầy những đá tai mèo lởm chởm, nhọn hoắt như dao, một cây cầu dây bắt qua bên kia núi.

Cây cầu lắt lẻo không chịu được trọng lượng của hơn một người cùng lúc đi trên cầu nên Nghị Chánh xung phong đi trước.

Nghị Chánh qua bên kia núi rồi tới Nhạc Tam Nguyên, Trần Tôn, Hiểu Lạc an toàn qua cầu, sau đó là Phi Nhi, Phi Yến.

Tiểu Tường đặt chân lên cầu.

Trong khi Tiểu Tường đi trên cây cầu dây, Cửu Dương nói với các cống sinh:

- Cho dù một lát nữa có chuyện gì xảy ra mọi người cũng đừng quan tâm, chỉ chú ý bước chân.

Các cống sinh vâng dạ, xếp thành hàng.

(còn tiếp).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »