Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 1924 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 146
báo hung tin hạ

❊ ❊ ❊

Lúc này là hoàng hôn, chiếc bóng Nhạc Tam Nguyên ngả dài phía sau lưng chàng, phía trước từng luồng gió lạnh phả vào mặt.

Tứ bề tuyết phủ một màu trắng xóa.

Nhạc Tam Nguyên vừa đi vừa nhủ bụng ước gì Cửu Dương vẫn còn thói quen thổi tiêu vào mỗi buổi chiều, tiếng tiêu vang vọng bốn phương tám hướng vừa hùng tráng vừa tỏa ra bá khí.

Chàng sẽ lần theo tiếng tiêu mà đi, không phải lẩn quẩn trên ngọn núi to lớn với sương mù phủ kín quanh năm.

Nhạc Tam Nguyên thở dài, hy vọng đi hướng này sẽ tìm ra nơi ở của các cống sinh.

Đồng Sơn còn có tên gọi khác là Hoành Đoạn Sơn, ranh giới phân chia hai tỉnh Tứ Xuyên, Thanh Hải, đi về hướng Tây là một vực thẳm sâu nghìn trượng, người ta xây một cây cầu dây bắt ngang để sang bên kia dãy núi, ở bên đó là khu tự trị Tây Tạng.

Nhạc Tam Nguyên đang sầu não nuột, lại thêm lúc này đang là mùa đông nên ngoài thiết sam tất cả những cành cây xung quanh chàng đều trơ xương, một khung cảnh tiêu điều càng khiến cho chàng cảm thấy buồn thê thảm.

Nhạc Tam Nguyên đi thêm hai dặm nữa, một dãy lều trắng hiện ra, chàng cả mừng cất bước chạy tới trước.

- Viện trưởng! - Nhạc Tam Nguyên gọi.

Cửu Dương đang cùng Nghị Chánh và Hiểu Lạc ở trong một căn lều, nghe tiếng gọi, Cửu Dương mở cửa sổ nhìn ra ngoài.

- Tam Nguyên! – Cửu Dương gọi.

Nhạc Tam Nguyên chạy đến trước rèm, Cửu Dương vén rèm cho Nhạc Tam Nguyên vào.

Hiểu Lạc nhào tới quàng cả hai tay ôm lấy thắt lưng Nhạc Tam Nguyên.

- Ngài mau đưa mọi người đi khỏi đây ngay lập tức!

Nhạc Tam Nguyên nói.

(còn tiếp).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »