Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2165 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 106
trại lính

❊ ❊ ❊

Vội vã đi khi mặt trời vừa ló

Vội vã về mọi thứ có thành không

Nữ thần y trở về căn phòng trọ, đi qua đi lại, trong đầu nàng suy nghĩ rất lung.

Thì ra Tần Thiên Nhân đã đoán trước binh lính sẽ tới đây, tội nghiệp, chắc chàng đã rất khổ tâm.

Lòng nữ thần y chứa đầy lo âu nhưng cùng lúc nàng cũng cảm thấy vui, vì đã tìm ra câu trả lời cho mọi thắc mắc trong lòng nàng rồi.

Nữ thần y và Tôn Hứa Khải không thể trở về đồn Bạch Nhật báo tin ngay bây giờ, chỉ có thể chờ trời tối để đi.

Nhưng khi trời tối, Tôn Hứa Khải nói muốn đi xem trại lính của Tế Độ xem đóng ở đâu và gồm có bao nhiêu nhân mã, chàng bảo nàng ở trong phòng trọ chờ đợi, chợp mắt một chút rồi nửa đêm hoặc tờ mờ sáng hôm sau sẽ dẫn nàng trở về đồn Bạch Nhật.

Nữ thần y đồng ý, nhưng không sao ngủ được, nàng lại đi đi lại lại trong phòng.

Tôn Hứa Khải tìm ra nơi Tế Độ đóng quân là ở dưới chân một ngọn đồi cách chợ Hắc Mộc Na không xa.

Bọn “tam hổ tướng” của Tế Độ đang ngồi quanh đống lửa lưng chừng đồi và Tôn Hứa Khải nghe tiếng rẹt rẹt phát ra đều đều từ mấy thanh binh khí trong tay bọn họ.

Ngụy Tượng Xu, Chu Xương Tô, và Triệu Phật Tiêu đang dùng ba cục đá chuốt trường thương, đao và kiếm.

Truyện Hot

Tôn Hứa Khải không dám tiến lại gần, tuy là mùa đông nhưng trên đồi cành lá khô rơi rụng trải đầy mặt đất, nếu chàng bước lại gần Ngụy Tượng Xu, Chu Xương Tô và Triệu Phật Tiêu sẽ nghe những tiếng xào xạc.

Nhưng chỗ Tôn Hứa Khải đứng bị mấy hàng cây bách tùng che khuất, không thể thấy được bao nhiêu nhân mã để mà về đồn Bạch Nhật báo cáo.

Tôn Hứa Khải đứng chờ khoảng nửa canh giờ bọn “tam hổ tướng” vẫn chưa chịu đi ngủ.

Trên trời trăng vằng vặc, rọi ánh sáng qua những tán lá rậm rạp chiếu xuống đất.

Một canh giờ trôi qua, ở đằng kia ánh lửa vẫn bập bùng, thêm một canh giờ nữa, Ngụy Tượng Xu, Chu Xương Tô và Triệu Phật Tiêu mới dập lửa đi xuống đồi.

Tôn Hứa Khải bước ra khỏi chỗ nấp, ra đến ven rừng.

Bọn lính Chính Bạch kỳ đang trực vòng ngoài doanh trại, bọn này không có võ công giỏi như Ngụy Tượng Xu, Chu Xương Tô và Triệu Phật Tiêu nên không phát hiện Tôn Hứa Khải.

Tôn Hứa Khải đứng ngoài bìa rừng nhìn xuống chân đồi, lạnh gáy khi thấy rất nhiều căn lều.

Có mấy căn lều không buông rèm, Tôn Hứa Khải thấy tụi lính ngồi ăn uống, người chuốt trường thương, người đang nằm nghỉ ngơi, treo trên vách lều là vô số chiến y màu bạch kim.

Tôn Hứa Khải tức tốc trở về nhà trọ tìm nữ thần y.

Nữ thần y nghe nói có quân thiếc giáp nhưng không có đại pháo, hỏa thương, gương mặt ủ dột của nàng có hơi tươi tỉnh lên.

Tôn Hứa Khải tự đấm vào ngực chàng một phát nói:

- Thì ra là thế! Huynh thật ngu! Sao huynh lại không tin tưởng con người nhị ca chứ?

Tôn Hứa Khải càng nghĩ càng cảm thấy hổ thẹn với Tần Thiên Nhân, càng mắng mình thậm tệ chẳng ra gì.

Chàng nói với nữ thần y chàng chẳng phải quân tử một chút nào, chỉ là một kẻ thừa nước đục thả câu với nàng.

Tần Thiên Nhân đã cứu chàng nhiều lần như thế, trọng thương đến gần mất mạng, chàng nợ Tần Thiên Nhân ân nghĩa, thế mà có thể nói những lời yêu thương người con gái quan trọng nhất trong lòng Tần Thiên Nhân trong hang động bên bờ Thông Lĩnh Nam.

(còn tiếp).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »