Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 1925 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 145
báo hung tin trung

❊ ❊ ❊

Khẩu Tâm nói:

- Thì ra ngươi cũng khẳng khái lắm, nếu muốn đi chết để gặp con mụ già Cửu Nạn, Tôn Hứa Khải, Tàu Chánh Khê thì ta cho ngươi toại nguyện!

Lục Y Thiếc nói:

- Lục Y Thiếc ta thề nếu không đánh thắng được ngươi, ta sẽ lập tức tự sát ngay, không cần ai giết!

- Ha ha! - Khẩu Tâm cười lớn nói - Ngươi lên đi! Ta nhường ngươi trước bốn chiêu.

Lục Y Thiếc hô lớn:

- Được!

Dứt lời lập tức phóng vào Khẩu Tâm, tấn công liền ba chiêu.

Khẩu Tâm liên tục đảo người tránh né trảo chiêu của Lục Y Thiếc, quả nhiên không đánh trả.

Sang đến chiêu thứ tư, Khẩu Tâm trùng chân xuống bật người lên nhảy qua đầu Lục Y Thiếc.

Khẩu Tâm đáp xuống đất, quay người lại, bắt đầu trụ bộ, dồn nội khí từ đan điền lên ngực, lan ra hai cánh tay.

Khẩu Tâm vận nội công xong phóng tới trước mặt Lục Y Thiếc, một quyền đánh ra.

Quyền đánh ra rất nhanh như sao xẹt lao đi trong màn đêm.

Lục Y Thiếc dùng Song Cung Bảo Huyệt đối phó Khẩu Tâm.

Lục Y Thiếc bước lui chân phải, gối chân trái cong theo thế hổ vồ, hai tay bắt chéo trước ngực đỡ đòn quyền.

Binh!

Khẩu Tâm dùng tay phải xuất chiêu đầu bị bật trở ra phải lùi ba bước, cười gằn một cái nói:

- Nội công không tệ.

Sau đó lại nhảy vào Lục Y Thiếc, liên thủ chặt chẽ hai quyền tấn công.

Lục Y Thiếc thấy Khẩu Tâm vừa đang chuyển thế tiến về phía trước, thì cấp tốc lùi ra sau tránh hai đòn, để cho song quyền đánh vào không khí nghe vù vù.

Lục Y Thiếc bắt đầu sử tuyệt kỹ Tam Hợp Trảo Thiếc Thủ, nhấc bàn chân trái lên, đầu gối trái co thành thế Hạc tấn, cánh tay phải dang thẳng ra ngang tầm vai, ba ngón tay cái, trỏ và giữa của bàn tay phải co lại, đoạn bỏ chân trái xuống lật cổ tay phải lên vòng từ dưới xỉa lên chụp vào cổ họng Khẩu Tâm.

Khẩu Tâm co gối trái lên đạp xuống đất bắn tung người lên hai thước, lộn một vòng rồi dùng chân trái đá một cú vào bàn tay Lục Y Thiếc.

Bốp!

Khẩu Tâm tránh được tuyệt kỹ của Lục Y Thiếc một cách dễ dàng.

Lục Y Thiếc lại còn bị phản đòn bằng cú đá đâm mũi bàn chân vào tay chàng, khiến chàng nghe rêm cả tay.

Hai người tiếp tục qua lại hơn ba mươi mấy chiêu.

Bốn cánh tay đập vào nhau bật lên những tiếng nổ giòn như pháo Liên Châu.

Lục Y Thiếc xuất cước, chân phải đá ra.

Khẩu Tâm đưa tay trái lên, gạt bàn chân Lục Y Thiếc sang trái, trong khi tay phải đánh vào đầu gối đối phương, đồng thời Khẩu Tâm cũng tung cước trả đòn, cú đá bằng chân phải này điểm ngay vào hạ bộ Lục Y Thiếc.

May cho Lục Y Thiếc là Trấn Lực kịp thời nhảy vào đá một cước vào ống quyển Khẩu Tâm.

Năm người giúp việc của Lục Y Thiếc nghe có tiếng đánh nhau, cũng từ ở hậu sảnh chạy ra, quay Khẩu Tâm vào giữa.

Lục Y Thiếc nhảy lùi khỏi vòng chiến.

Khẩu Tâm đánh dạt đám người ở và Trấn Lực ra ngoài.

Lục Y Thiếc nhảy bổ vào Khẩu Tâm, Kim Long Cước xuất ra, cú đá bằng chân phải nhắm vào bụng Khẩu Tâm.

Khẩu Tâm lách mình sang trái, tay phải chặt xuống ống quyển Lục Y Thiếc.

Lục Y Thiếc bị trúng quyền lập tức hạ chân, nhưng vẫn không lui, mà bước chân phải ra phía trước lập thành Đinh tấn, vung trảo trái hướng ra ngoài, thiếc trảo đi nhanh như trường phong, mạnh như núi lở, ngỡ chụp trúng tảng đá cũng làm cho đá tan vỡ.

Khẩu Tâm tung Bàn Quang Chưởng, đỡ thẳng vào đòn trảo của Lục Y Thiếc.

Lần này, Khẩu Tâm sử mười hai thành công lực đánh ra.

Bùm một tiếng thật lớn, công lực của Khẩu Tâm cao hơn Lục Y Thiếc rất nhiều, nên Lục Y Thiếc văng ngược về sau, lảo đảo, lui bảy tám bước mới gượng lại được.

Lục Y Thiếc cảm thấy tức thở như có tảng đá ngàn cân đè lên ngực chàng vậy, trong bụng nhộn nhạo, cuối cùng hộc một búng máu rồi ngã người về sau.

Trấn Lực và năm người ở của Lục Y Thiếc xông vào Khẩu Tâm, nhưng sáu người này chỉ vừa giơ tay lên, chưa kịp đi quyền, sáu tiếng veo véo rít lên.

Năm người ở không kịp đề phòng, bị năm mũi chủy thủ đâm phập vào cổ chết ngay.

Trấn Lực mau lẹ ngã người về sau, tránh được chủy thủ.

Lúc chủy thủ lướt qua trên mặt, mũi Trấn Lực ngửi phảng phất được mùi tanh hôi, hiển nhiên biết trên lưỡi chủy thủ có bôi chất độc.

Trấn Lực tức tối ra mặt khi thấy Khẩu Tâm dùng thủ đoạn đê tiện như vậy, bật người dậy xông vào Khẩu Tâm, nhưng dẫu Trấn Lực có cố gắng cách mấy thì cũng chỉ là cao thủ nội gia nên chỉ xông xáo một lúc, cuối cùng, không gượng nổi nữa, chàng hét lên một tiếng, ngã nhào trên đất tắt thở.

Lục Y Thiếc nằm ngửa trên đất, đầu ngóc lên, thấy Trấn Lực và năm người ở của mình chết thảm, long mắt tức tối nhìn Khẩu Tâm.

Khẩu Tâm tiến lại gần Lục Y Thiếc.

Lục Y Thiếc không còn sức lực gì nữa, định cắn lưỡi tự sát, thì Khẩu Tâm lao đến bóp miệng Lục Y Thiếc há ra.

Một đứa bé trai khoảng chừng năm tuổi từ bên trong đại sảnh chạy ra đứng trong sân.

Đứa bé vừa khóc vừa nói với Khẩu Tâm:

- Cháu biết các cống sinh ở đâu, để cháu nói, thúc đừng giết cha cháu!

Lục Y Thiếc quát lên:

- Im miệng!

Khẩu Tâm lập tức cung chân, đá một cước vào bụng Lục Y Thiếc, hất tung thân hình Lục Y Thiếc lên, rơi xuống đất kêu một tiếng bịch.

Khẩu Tâm tiếp tục bóp miệng Lục Y Thiếc há ra.

- Cha!

Đứa trẻ kêu lên.

- Nhóc con – Khẩu Tâm nói – Mau nói, bằng không ta đánh gãy tay cha ngươi!

Lục Y Thiếc nhân lúc Khẩu Tâm nói chuyện với con trai chàng, gom toàn lực, đánh một chưởng vào bụng Khẩu Tâm.

Khẩu Tâm đưa tay không bóp miệng Lục Y Thiếc, chụp lấy bàn tay, rồi gặt mạnh xuống.

Bàn tay Lục Y Thiếc gãy lìa, da còn dính nơi cổ tay.

Khẩu Tâm dùng bàn chân chặt xuống, mảnh da đứt, Khẩu Tâm đá bàn tay Lục Y Thiếc văng vào đại sảnh.

Lục Y Thiếc bị gãy tay, nhưng quá lo lắng con trai chàng sẽ nói chỗ ở của Cửu Dương cho Khẩu Tâm nghe, nên chẳng còn biết đau đớn là gì.

Khẩu Tâm nói với đứa trẻ:

- Ngươi còn không nói, ta sẽ đánh gãy tay còn lại của hắn!

Đứa trẻ nhìn cánh tay Lục Y Thiếc buông xuống, máu chảy ròng ròng, nói:

- Cháu biết, cháu biết! Để cháu nói, cháu nghe cha và Trấn thúc nói chuyện với nhau rằng cống sinh ở hướng Tây, cách con suối Nhã Lung hai dặm!

(còn tiếp).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »