Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 109
tân thiếu đà chủ thượng

❊ ❊ ❊

Trăng vằng vặc treo nơi nẻo vắng

Rét căm căm đối ẩm vùng cao

Chí hùng anh cạn chén cùng nhau

Luận thế sự ba đào dậy sóng

Tình thủ túc đệ huynh tỏ rõ

Cắt máu thề sướng khổ chẳng phai

Không sinh chung tháng chung ngày

Thác nguyện đúng đồng năm tương - đắc

Quyết phục Minh bài Thanh dựng quốc

Nhỏ máu hồng chan tửu cạn li

Việc trước mắt gấp như cứu hỏa, Tôn Hứa Khải tức tốc triệu tập mọi người đến từ đường.

Từ đường đặt trong căn lều lớn nhất đồn Bạch Nhật.

Tôn Hứa Khải đứng trước bàn thờ Chu lão tổ, chờ những người thủ lĩnh của Thiên Địa hội đến để đem chuyện thấy được ở bìa rừng thuật lại với mọi người.

Bấy giờ mưa tạnh.

Tần Thiên Nhân đã biết lý do tại sao Tôn Hứa Khải cho người mời chàng đến từ đường, nữ thần y đã nói với chàng rồi, nàng bảo đồn Bạch Nhật đã bị vây từ bốn phương tám hướng, không thể nào trốn đi được.

Khi Tần Thiên Nhân đến từ đường thấy Khẩu Tâm, Hồ Quảng Đông, Vạn Văn Thông, Lạc Thiết Môn, Trần Tử Sang, Nhất Đình Phong đã có mặt chỉ thiếu Tàu Chánh Khê.

Tần Thiên Nhân hỏi Nhất Đình Phong.

Nhất Đình Phong nói chàng nhìn thấy Tàu Chánh Khê đi hướng Ngọc Phong nên đã sai người đi tìm.

Mọi người chờ nửa khắc vẫn chưa thấy Tàu Chánh Khê về.

Tôn Hứa Khải sốt ruột, quyết định nói ra chuyện quân đội Chính Bạch kỳ sắp đánh vào đồn Bạch Nhật.

Tôn Hứa Khải nói xong đưa Khẩu Tâm tờ cáo thị mà chàng xé được ở ngoài chợ Hắc Mộc Na.

Khẩu Tâm đọc cáo thị cho mọi người nghe: “Quân lính vây đồn, không có đường thoát,” cáo thị khuyên người Thiên Địa hội không nên ngu muội mà thí mạng đánh trả, hãy quy thuận triều đình, người nào đầu hàng sẽ được nạp vào quân đội Chính Bạch kỳ, còn không, cửu tộc sẽ bị liên lụy.

Trần Tử Sang cười ha hả nói:

- Con bà cái bọn cẩu Thanh! Bọn chúng nghĩ Trần mỗ và Trần gia là những người tham sống sợ chết sao?

Lạc Thiết Môn cũng cười nói:

- Mỗ đây cũng không bao giờ quy hàng cho bọn ngoại bang, quyết không bao giờ làm con thỏ đế! Mỗ chỉ một thân một mình nhưng dầu có gia đình cũng sẽ dạy con cháu có chết cũng phải làm những anh hùng đầu đội trời chân đạp đất!

Vạn Văn Thông cũng đồng lòng với cách liều chết đánh lại Thanh binh.

Vạn Văn Thông gật đầu tán thành Trần Tử Sang và Lạc Thiết Môn:

- Lão cũng không quy thuận bọn Thác Đác, lão sẽ cùng hai vị coi chết như không! Chẳng những ba người chúng ta mà tất cả những người trong hội chúng ta, lão tin chắc người nào cũng là anh hùng, là hảo hán, chỉ cần có hiệu lệnh thì tất cả sẽ cùng nhau hưởng ứng tiêu diệt Thác Đác!

Nhất Đình Phong nói:

- Đúng vậy! Tất cả huynh đệ Thiên Địa hội đều không sợ chết, thà đầu rơi máu chảy, tuyệt đối không bao giờ chịu nhục! Tất cả đều sẽ đoàn kết nhất trí, sát cánh bên nhau đánh đuổi Thác Đác ra quan ngoại không bao giờ quy hàng!

- Không những chỉ có các anh em trong hội đồng tâm hiệp lực - Khẩu Tâm nói - Từ lúc Thiên Địa hội được sáng lập cho đến nay, có khí khái như lửa cháy và khuếch trương rất nhanh, điểm này chứng minh hành động phản Thanh phục Minh của chúng ta được người dân ủng hộ.

Cho nên, ngộ nhỡ lần này chúng ta tử trận, bọn Thác Đác càn quét đồn Bạch Nhật, nhưng Thiên Địa hội vẫn sẽ tiếp tục tồn tại, vẫn sẽ đứng vững không ngã, vẫn sẽ có người thay chúng ta hoàn thành thiên mạng!.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »