Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2198 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 102
ra đi hạ

❊ ❊ ❊

Hai người đi gần đến Hắc Mộc Na, Tôn Hứa Khải nói chàng hơi mệt, muốn tìm nhà trọ ở lại vài hôm, khi bớt mệt rồi mới tiếp tục lên đường đi Sơn Đông.

Nữ thần y gật đầu.

Thật ra Tôn Hứa Khải không mệt, chàng chỉ muốn nàng đi thăm chợ Hắc Mộc Na cho khuây khỏa một chút vì suốt quãng đường đi nàng âu sầu ủ rũ.

Khi này ánh dương đã ló dạng, dẹp tan màn sương giăng mờ ảo làm một dòng sông hiện ra.

Men theo dòng sông này là đến Hắc Mộc Na, giữa dòng nước có mấy tảng băng đóng thành từng mảng nhìn xa xa như những miếng ngọc trôi trên sông phản chiếu ánh trời mây trắng tinh khôi vô cùng xinh đẹp.

Hai bên bờ sông là hai dãy thông xanh nối tiếp nhau chạy dài vô tận.

Nữ thần y nhìn mặt sông hỏi:

- Huynh có biết tại sao sáng nay tiếng sóng nghe buồn quá không?

Câu hỏi bất ngờ của nữ thần y làm Tôn Hứa Khải không thể trả lời.

Chàng ngẩng đầu nhìn đỉnh Thiên Sơn tuyết phủ nhức mắt.

Người con gái này, thường có những câu hỏi bất ngờ làm chàng không biết trả lời.

- Ờ - Tôn Hứa Khải giơ tay vò đầu, nói – Chắc tại vì! nếu tiếng sóng không buồn thì đâu còn là tiếng sóng nữa.

- Đố huynh biết tiếng sóng có phải là tâm sự của dòng sông không?

- Chắc phải.

- Tam ca lúc nào cũng chắc, muội thích huynh nói rõ ràng cơ.

- Vậy thì huynh chịu.

Tôn Hứa Khải bỏ tay xuống nói, chàng chẳng phải Cửu Dương, không thể lúc nào cũng có câu trả lời rõ ràng cho mọi hoàn cảnh.

- Huynh biết không? – Nữ thần y lại hỏi - Từ sau khi chuyện chiếc chuông trước cửa lều nhị ca xảy ra có những đêm không ngủ được, muội đã ra bờ sông Thông Lĩnh Nam lắng nghe tiếng sóng của con sông vỗ vào bờ đá, tiếng sóng nói lên nhiều điều với muội.

- Tiếng sóng của Thông Lĩnh Nam đã nói lên với muội điều gì?

- Nói rằng Thông Lĩnh Nam không được vui, sau đó thở dài.

- Vậy thì khi nào Thông Lĩnh Nam thở ngắn đây? - Tôn Hứa Khải chớp mắt, cố nén tiếng cười.

- Hồi nhỏ khi đến Hồi Cương tâm trạng trong lòng muội vui Thông Lĩnh Nam đã thở ngắn, còn bây giờ muội buồn thì tiếng sóng thở dài.

Dòng nước vui hay buồn cùng với con người ở bên cạnh nó đấy.

Tôn Hứa Khải không còn cảm thấy lời nói của nữ thần y buồn cười nữa, lòng chàng chùng xuống như cây đàn đứt dây.

Nàng không có tên, Tần Thiên Nhân gọi nàng là Tây Hồ, thảo nào nàng có thể hiểu được tiếng sóng của những dòng sông nói gì với mình.

Thông Lĩnh Nam đối với nàng giống như người tri kỷ, nên nàng đã ngồi tâm sự về nỗi nhớ về Tần Thiên Nhân với dòng nước bên bờ.

Một cơn gió nổi lên từ mặt sông làm Tôn Hứa Khải co vai, tự nhiên chàng cũng nghe được tiếng thì thầm than thở của dòng sông, cảm thấy hơi lạnh từ mặt nước thổi lên như những chiếc roi quất vào thân thể chàng.

(còn tiếp).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »