Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 1927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 131
thất thủ thượng

❊ ❊ ❊

Thiên mã oai hùng thiên mã ơi!

Máu đào ướt đẫm chiến bào rơi!

Ta - ngươi tuẫn tiết vì thiên hạ

Danh truyền sử sách rạng ngàn đời

Lại nói tiếp chuyện cổng Bắc đồn Bạch Nhật.

Sau khi hàng tiền quân nã một loạt đại bác vào cổng Bắc, Nhạc Thăng Long hạ lệnh không bắn tiếp nữa, giữ lại mười lăm khẩu pháo.

Vì loại pháo này mỗi lần bắn chỉ được một phát, sau đó phải nhét thuốc pháo, sắt vụn, đinh sắt vào, mất một canh giờ mới bắn tiếp được.

Nhiệm vụ của Nhạc Thăng Long là công phá cổng Bắc và làm cháy đồn Bạch Nhật, để Trương Dũng dẫn quân vào đồn.

Còn Nhạc Thăng Long thì cùng quân đội của chàng ở bên ngoài đề phòng năm tộc còn lại của Tây Vực thất tộc đến tiếp viện cho Thiên Địa hội.

Doanh trại có bốn cổng, phía Bắc đã bỏ ngỏ.

Trương Dũng dẫn đoàn quân của chàng tiến vào đồn, mấy chục phát pháo vừa rồi giết chết một số quân Thiên Địa hội đang trấn giữ cổng Bắc, xác thịt kín đường đi.

Có quân Thiên Địa hội còn chưa chết, mình mẩy bị vô số mảnh sắt vụn và đinh sắt ghim vào trông như những con nhím, nằm trên đất kêu gào thê thảm.

Hồ Quảng Đông và Vạn Văn Thông đang đánh nhau với Triệu Phật Tiêu và quân hỏa thương ở cửa phía Nam.

Hồ Quảng Đông và Vạn Văn Thông liều mạng một hồi cũng đưa được một nhóm binh sĩ Thiên Địa hội ra khỏi cửa Nam, chạy tới con sông Thổ Gia, thấy cây cầu gỗ bắt qua dòng sông này, bọn họ liền chạy thục mạng lên cầu.

Hồ Quảng Đông và Vạn Văn Thông qua cầu được một nửa, bỗng nghe tiếng hô lớn:

- Kéo gãy cầu!

Hồ Quảng Đông cả kinh bèn hét lên:

- Lùi lại!

Nhưng đã trễ, quân Thanh đã giấu sẵn mấy trăm con ngựa hai bên dòng sông, những cây trụ cầu đã được tháo lỏng từ trước rồi dùng dây thừng buộc vào ngựa.

Nghe tiếng hạ lệnh, quân Thanh vừa giật cương vừa dùng roi quất, mấy trăm con ngựa lập tức cất vó tiến về phía trước.

Nghe răng rắc mấy tiếng, những cây trụ cầu bị kéo rời ra, cầu gỗ gãy lìa.

Vạn Văn Thông và Hồ Quảng Đông cùng quân đội của hai người rơi xuống dòng sông Thổ Gia.

Quân Thanh lại bắn tên vùn vụt xuống dòng nước lạnh cóng.

Đúng lúc này Lạc Thiết Môn và Trần Tử Sang cũng mang quân đội của họ chạy ra được khỏi cổng Nam, nhưng quân đội của hai người đứng cách con sông một quãng, nhìn thấy người phe mình đang vẫy vùng trong tuyệt vọng mà không thể cứu viện cho nhau kịp.

Lạc Thiết Môn và Trần Tử Sang còn đang đau buồn, thì Khẩu Tâm lại xuất hiện cùng với quân thiếc giáp, lệnh kỳ của Khẩu Tâm vẫy xuống, ba đoàn quân mai phục ở ngoài cổng Nam đều cầm khiên xông lên.

Nhưng đoàn quân thiếc giáp này khác với đoàn quân áo sắt ở thành Trạch Nhĩ Khương, được huấn luyện kỹ lưỡng hơn, không chém giết, mà tập hợp thành vòng bán nguyệt ép tới.

Lạc Thiết Môn, Trần Tử Sang và quân Thiên Địa hội chẳng thể công phá được những tấm khiên cứng rắn.

Lạc Thiết Môn và Trần Tử Sang định rút quân trở vào cổng Nam thì bên trong cổng Nam Triệu Phật Tiêu đã cùng quân hỏa thương tập hợp thành một chỗ xấp thành trận thế.

Quân Thanh vây bốn phương tám hướng.

Lạc Thiết Môn, Trần Tử Sang và đội quân của họ bị bắn chết dễ dàng.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »