Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2001 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 105
thập diện mai phục hạ

❊ ❊ ❊

Nữ thần y mặc áo choàng dày, trùm nón kín đầu, đi đến gia nhập vào đám đông ở gần ngõ ra vào chợ.

Hai bên cổng chợ Hắc Mộc Na ngoài những gian hàng bày bán muối và những lọ tiêu vẽ hình nam nữ Ba Tư còn có đèn chùm Thổ Nhĩ Kỳ được thiết kế tinh xảo, thảm vải rực rỡ, ghế đệm và trang sức được mang đến từ Ô Man cũng được người bán bày ra đầy.

Một người đàn ông Hồi tộc đang tỉa lông lạc đà và trang trí cho nó các hoa văn.

Trước ngày lễ hiến tế thần A La, tín đồ Hồi giáo thường mang đến chợ bán các loại gia súc dùng để hiến tế như lạc đà, bò, dê.

Các con vật thường được trang trí sao cho bắt mắt để thu hút người mua.

Nữ thần y chen vào đứng trước đám đông đang vây quanh một ông lão đầu tóc bạc phơ, trán cao, da dẻ hồng hào, mắt sáng, miệng tươi.

Ông lão bắt ghế ngồi gần cổng ra vào chợ, trên tay phe phẩy cây quạt làm bằng lông ngỗng, tay còn lại vuốt chòm râu dài.

Ông đang kể đến đoạn Gia Cát Lượng lập đàn cầu gió đông:

- Người này là một vị cao nhân – Ông lão nói - Họ Gia Cát, tên Lượng, tự Khổng Minh, còn gọi là Thần Long tiên sinh, ngài ấy trên thông thiên văn, dưới thông địa lý, hiểu rõ lòng người, lại còn biết về thuật bát quái.

Còn mười bước nữa là Nhất Đình Phong, Lạc Thiết Môn, Trần Tử Sang và nhóm người Thiên Địa hội đi qua cổng để vào chợ.

Ngụy Tượng Xu, Chu Xương Tô và Triệu Phật Tiêu rời lan can, trở vào quán ăn, cúi đầu với Tế Độ đang ngồi bên bàn uống một tách trà đinh hương.

Ngụy Tượng Xu nói:

- Dạ bẩm Định Viễn đại tướng quân, có vài con cá nhỏ đến đây nộp mạng.

Trương Dũng đứng sau lưng Tế Độ, đưa ngón trỏ lên miệng suỵt khẽ, đoạn nhìn xuống Tế Độ rồi nhìn lên, Trương Dũng nói với Ngụy Tượng Xu:

- Định Viễn đại tướng quân rất thích nghe đoạn truyện này.

Tế Độ ngồi trầm ngâm uống trà không nói không rằng.

Tiếng ông lão kể chuyện đời xưa tiếp tục vang lên:

- Khổng Minh tắm rửa, mình mặc áo đạo sĩ, bước tới trước tế đàn, bắt đầu cầu gió đông.

Đoạn ông lão đưa mắt nhìn mọi người đang nghe kể chuyện, hỏi:

- Đố các vị biết kết quả ra sao?

Mọi người nhìn qua nhìn lại bàn tán sau đó định đáp thì ông lão nói:

- À! Bây giờ lão sẽ kể cho các vị nghe chuyện khác nhé, chuyện thời Hán Sở tranh hùng, đoạn Thập Diện Mai Phục.

Một thằng nhóc đang đứng trước mặt ông lão nói:

- Ủa, sao ông không kể tiếp chuyện Tam Quốc Chí ạ? Cháu đang nghe đến đoạn hấp dẫn thế kia!

Nhất Đình Phong, Lạc Thiết Môn và Trần Tử Sang nhìn nhau, lúc nào ba người ra chợ này cũng nghe ông lão kể chuyện Tam Quốc Diễn Nghĩa, hình như ông ta chỉ chuyên kể chuyện đó, hôm nay lại kể Hán Sở tranh hùng, lạ thật.

Ba người phất tay ra hiệu cho các thành viên Thiên Địa hội rút lui không đi vào chợ nữa.

Chớp mắt một cái, những con cá sắp lọt lưới bỗng biến mất.

Triệu Phật Tiêu há hốc miệng, không ngờ ván cờ sắp thắng trong phút chốc lại bị lật ngược như vậy.

Ngụy Tượng Xu cũng tức tối, giậm chân xuống sàn quán ăn phát lên một tiếng rầm!

- Là kẻ nào - Chu Xương Tô cũng giận dữ lên tiếng - Đã truyền tin, hả?

Chu Xương Tô nói đoạn, nhìn một tên lính đứng chầu trong quán nói:

- Ngươi, đi lôi thằng già đó tới đây!

- Không được vô lễ - Tế Độ nói.

Tế Độ lại tiếp tục uống trà, dáng ngồi thanh thản vô cùng.

Tế Độ chờ ông lão kể xong chuyện Hán Sở tranh hùng bèn rời tửu lầu.

Chu Xương Tô, Triệu Phật Tiêu, Ngụy Tượng Xu và Trương Dũng đi theo Tế Độ.

Tế Độ đến gần cổng chợ.

Chu Xương Tô liếc ông lão kể chuyện đời xưa bằng ánh mắt sắc như đao kiếm, nếu không có Tế Độ, Chu Xương Tô nhủ bụng mình đã túm lấy cổ ông ta xách lên, quá nói: “Thằng già này mày muốn chết phải không?”

Ngụy Tượng Xu cũng như Chu Xương Tô, vì có sự hiện diện của Tế Độ nên cũng ngậm miệng làm thinh.

Chứ thực ra Ngụy Tượng Xu cũng muốn rút đơn đao ra, liếc đao vào mũi ông già quát nói: “Ông thật to gan, dám bắn tin cho người Thiên Địa hội thoát đi!”

Tế Độ cúi chào ông lão kể chuyện đời xưa, lấy một thỏi bạc ra.

Ông lão phe phẩy cây quạt lông ngỗng, nhìn Tế Độ hỏi:

- Vị đại gia này, không biết muốn nghe lão kể chuyện gì tiếp theo vậy?

Tế Độ nói lúc nãy đang nghe ông kể chuyện Tam Quốc Chí rất hấp dẫn mong ông hãy tiếp tục kể đoạn Khổng Minh lập Thất Tinh đàn ở phía Nam Tịnh Sơn.

Ông lão nhận tiền của Tế Độ, gật đầu:

- Lão cũng thích đoạn Chu Du cho người lập Thất Tinh đàn ở phía Nam Tịnh Sơn tạo điều kiện để Lượng hằng ngày cầu khẩn.

Lão sẽ kể tiếp.

Tế Độ nói cám ơn ông lão, rồi quay mình cất bước trở về quán ăn.

Khi Tế Độ quay lưng chuẩn bị về quán ăn, Tế Độ khẽ gật đầu với Trương Dũng.

Trương Dũng hiểu ý, khẽ gật đầu đáp lại Tế Độ.

Sau đó Trương Dũng nhìn ông lão cười nói:

- Mừng quá, vậy là tiếp tục được nghe truyện Khổng Minh, cháu đây cứ tưởng lúc ông đang kể đoạn Thần Long tiên sinh lập đàn cầu gió đông thì quên mất tình tiết tiếp theo.

Trương Dũng nói rồi cũng bỏ đi.

Ông lão nói với theo Trương Dũng:

- Tầm bậy! Làm sao lão quên được, lúc nãy lão đang kể thì có một vị cô nương đến cho một thỏi vàng yêu cầu lão kể chuyện Thập Diện Mai Phục cảnh Tây Sở Bá Vương bị bao vây!

Ngụy Tượng Xu, Triệu Phật Tiêu và Chu Xương Tô bám theo Tế Độ, ba người nghe ông lão nói vậy, nhìn Tế Độ nói:

- Thật không ngờ.

- Nữ tử của Thiên Địa hội lắm mưu nhiều kế.

- Cao tay thật!

(còn tiếp).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »