Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 1932 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 133
bỏ ngỏ thượng

❊ ❊ ❊

Phế mã khóa xe dồn địch thủ

Trung tàn thắng lợi rõ hùng binh

Bên Tần Thiên Nhân cũng không hơn gì mấy.

Tần Thiên Nhân, nữ thần y, cùng một toán tân binh Thiên Địa hội đang bị Trương Dũng và quân Thanh vây chặt ở phía Tây Nam đồn Bạch Nhật.

.

Truyện Light Novel

Toán tân binh này do Lâm Tố Đình đào tạo, họ sử côn làm binh khí.

Côn của những tân binh có hình dạng phong phú, trung, đoản, trường, một khúc, nhiều khúc.

Trong một lần Tần Thiên Nhân xuất một quyền đánh trúng vào vai Trương Dũng làm Trương Dũng văng vào năm sáu tên lính Thanh, cả bọn hợp thành một khối nằm trên đất, vòng vây phía đó liền hở ra một lỗ nhưng Tần Thiên Nhân không thể dẫn nữ thần y bỏ đi từ cái chỗ hở đó.

Vì nếu hai người chạy hướng đó, chẳng khác nào chạy vào một rừng lửa tự sát.

Tần Thiên Nhân quyết định bắt sống Trương Dũng, nhưng khi vừa dợm bước, mười mấy tên lính Thanh chĩa thương vào nữ thần y.

Tần Thiên Nhân đành phải quay về bên nữ thần y, đánh mười mấy tên lính Thanh.

Trương Dũng và những tên lính Thanh bị ngã đứng lên, vòng vây khép chặt trở lại như cũ.

Hai bên tiếp tục giao chiến, Tần Thiên Nhân lại đánh trúng Trương Dũng thêm ba lần nữa.

Nhưng vẫn như lúc nãy, Tần Thiên Nhân phải bảo vệ nữ thần y nên cả ba lần đều không thể bắt sống Trương Dũng làm con tin được.

Đánh thêm một hồi bên Tần Thiên Nhân chết mất khá nhiều người.

Thế lửa trong đồn Bạch Nhật càng lúc càng mãnh liệt, đã có người bị thiêu sống.

Trong bụi khói có mùi thịt nướng nghe mà lợm giọng.

Toàn doanh trại đầy những tiếng la hét.

Chu Xương Tô ngồi trên ngựa bên ngoài cổng Tây đồn Bạch Nhật nhìn vào thấy Tần Thiên Nhân vẫn còn di chuyển khá nhanh nhẹn.

Ba hướng Bắc, Đông, Nam đều có lửa cháy rất mạnh, nên Triệu Phật Tiêu, Khẩu Tâm, Ngụy Tượng Xu không thể dẫn quân đến hỗ trợ cho Trương Dũng.

Chu Xương Tô bèn rời cổng Tây, phi ngựa chạy lên một gò cao cũng nằm bên ngoài cổng Tây, nói với Tế Độ:

- Xin tướng quân để mạc tướng thống lĩnh bản đội đi tăng viện.

Tế Độ ngồi trên một con huyết mã, có hai đội quân đứng thành hai hàng thẳng tắp phía sau.

Tế Độ lắc đầu:

- Phất lệnh kỳ, lên Huyết Sơn.

Nói xong cho ngựa quay đầu rời đi.

Một người lính của Tế Độ đang cầm cờ trắng có thêu chữ Chu đỏ nghe chủ soái bảo liền lấy bật lửa ra, đốt rồi giơ cây cờ đang cháy lên phất qua phất lại vài ba lần xong thảy xuống đất chạy theo Tế Độ.

Chu Xương Tô vẫn chưa chịu theo chủ soái và hai đoàn quân đi hướng Huyết Sơn.

Chu Xương Tô không hiểu sao chủ soái không cho mình vào trong đồn Bạch Nhật hỗ trợ Trương Dũng, nhỡ Tần Thiên Nhân xung phong ra ngoài vòng vây được, chí ít cũng phải bao vây cửa Tây lại chứ? Chu Xương Tô nhìn xuống lá cờ Thiên Địa hội vẫn còn đang cháy trên đất, quay đầu nhìn vào cổng Tây.

Một người lính của Trương Dũng cầm cờ Thiên Địa hội đang bị cháy đứng hướng mặt về Tây huơ qua huơ lại.

Chu Xương Tô chợt ngộ ra, giật dây cương cho ngựa chạy theo Tế Độ.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »