Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2066 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 126
lui về giả môn trung

❊ ❊ ❊

Toán tân binh đang làm nhiệm vụ canh gác phía trước cổng Đông đồn Bạch Nhật, thấy lá cờ thêu chữ Chu màu đỏ hiện ra đằng xa, người nào người nấy vỗ tay hoan hô như sấm động.

Lâm Tố Đình và nữ thần y đang ở trong lều thuốc hồi hộp không biết tình hình diễn biến ra sao, nghe tiếng ồn ào, hai cô gái liền tức tốc bước ra ngoài lều, chạy hướng cổng Đông.

Hai người thấy tân binh xếp thành hai hàng.

Hàng thứ nhất diễu qua trước mặt Tần Thiên Nhân.

Tàu Chánh Khê, Hồ Quảng Đông, Vạn Văn Thông, Trần Tử Sang, Lạc Thiết Môn, Nhất Đình Phong và các đội trưởng đứng hai bên tả hữu Tần Thiên Nhân.

Sau khi hàng tân binh thứ nhất diễu qua, hàng tân binh thứ hai nâng trường đao lên chào.

Lâm Tố Đình không đến gần Tần Thiên Nhân được, nàng chạy đến bên Tàu Chánh Khê, hỏi vồn:

- Ngũ ca, chúng ta đã phá được vòng vây rồi ư?

Tàu Chánh Khê nhìn nàng bằng ánh mắt ấm áp, đáp:

- Chúng ta vẫn chưa phá được vòng vây, chỉ làm tiêu hao đi phân nửa số quân của Tế Độ, nhưng bên ta cũng mất gần nửa vạn anh em.

Chàng nói tới đây ánh mắt rời khỏi gương mặt nàng, mặt lộ nét buồn.

Lạc Thiết Môn đứng cạnh Tàu Chánh Khê nói:

- Trận này khiến cho bọn lính Thanh phải vỡ gan vỡ mật, còn chúng ta thì một phen hả dạ! Ta biết ngũ gia đang đau buồn cho các anh em đã hy sinh nhưng ta nghĩ họ cũng sẽ ngậm cười nơi chín suối!

Nữ thần y chạy đến đứng sau các tân binh, họ tự động tản ra cho nàng gặp Tần Thiên Nhân.

Nữ thần y tiến lên định nói chuyện với Tần Thiên Nhân, nhưng nàng chưa kịp mở miệng thì đột nhiên thấy phu quân lảo đảo đứng không vững, thổ ra một ngụm máu.

Nữ thần y giật mình, lập tức đỡ lấy tay chàng.

Nhất Đình Phong cũng nâng đỡ tay còn lại của Tần Thiên Nhân, hỏi:

- Thiếu đà chủ, ngài bị thương ở đâu?

Tần Thiên Nhân không nói, cố gắng điều hòa hơi thở, nhưng lại thổ ra thêm một ngụm máu nữa.

Lạc Thiết Môn, Hồ Quảng Đông, Vạn Văn Thông, Trần Tử Sang, Tàu Chánh Khê và Lâm Tô Đình cùng xúm lại hỏi han:

- Thiếu đà chủ!

- Huynh cảm thấy thế nào?

- Ngài làm sao rồi?

Nữ thần y lạc giọng kêu lên:

- Mau mau, đỡ huynh ấy vào lều thuốc nghỉ ngơi!

Nhất Đình Phong dìu Tần Thiên Nhân vào lều thuốc, đến một tấm thảm rồi đỡ Tần Thiên Nhân nằm xuống.

Tần Thiên Nhân ngất xỉu.

Lâm Tố Đình quỳ xuống bên thảm, gương mặt đầy nét lo lắng.

Toàn thể binh sĩ Thiên Địa hội hay tin thiếu đà chủ không ổn, ai cũng đứng ngồi không yên.

Nhất Đình Phong vào trong lều chưa đầy một phút tay chân lập tức lạnh như băng, cũng thổ huyết, rồi ngất đi như Tần Thiên Nhân.

Bên ngoài lều có tiếng kêu la, Tàu Chánh Khê chạy vào nói với nữ thần y rằng Lạc Thiết Môn, Hồ Quảng Đông, Vạn Văn Thông, Trần Tử Sang đang đứng ngoài lều chờ nghe thương thế của Tần Thiên Nhân bỗng ngã lăn quay ra đất.

Nữ thần y bảo Tàu Chánh Khê nhờ người khiêng họ vào lều thuốc để nàng coi mạch.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »