Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2204 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 104
thập diện mai phục trung

❊ ❊ ❊

Trong một tửu lầu cách nhà trọ của nữ thần y và Tôn Hứa Khải không bao xa, cũng nằm trong chợ Hắc Mộc Na, Triệu Phật Tiêu, Ngụy Tượng Xu và Chu Xương Tô đứng bên lan can nhìn xuống khu chợ đông.

Triệu Phật Tiêu cười nói:

- Kịch hay sắp mở màn, những con cá to sắp chui vào rọ rồi, khà khà, khà khà khà!

Ngụy Tượng Xu nói:

- Cá nhỏ thôi, chúng ta cần chờ thêm năm mươi khẩu pháo nữa mới tóm gọn những con cá lớn, tới chừng đó sẽ một mẻ lưới bắt hết bọn chúng.

Chu Xương Tô nhìn thấy bốn bề đều là người mình, nói:

- Không cần Nhạc tướng quân đem năm mươi khẩu pháo tới đây, “hắn” nói sẽ tìm cách đầu độc đám đương gia.

Nhất là tên nhị đương gia họ Tần kia, diệt được tên nòng cốt đó là diệt được mối họa của Thanh triều.

Ngụy Tượng Xu nói:

- Phen này Thiên Địa hội đem toàn lực dồn về đồn Bạch Nhật, chúng không ngờ sẽ lọt vào cái bẫy này.

Nhưng chuyện hạ độc, “hắn” nói chúng ta không được nói cho Định Viễn đại tướng quân biết.

Nhưng thiết nghĩ, Định Viễn đại tướng quân biết cũng chẳng sao, ngộ nhỡ tam mệnh đại thần cản trở Nhạc tướng quân không để Nhạc tướng quân đem quân hỏa thương và đại pháo tới khai chiến Tây Vực, hạ độc là cách duy nhất để bảo toàn đại cuộc.

Chu Xương Tô gật đầu phụ họa Triệu Phật Tiêu:

- Đúng là từ khi Định Viễn đại tướng quân đại trình xin thêm quân hỏa thương và đại pháo tới bây giờ vẫn chưa có động tĩnh.

Cho nên hạ độc chính là cách duy nhất nếu Tam mệnh đại thần không cho tiếp viện, chỉ cần mấy tên thủ lĩnh trúng độc, dù bên Thiên Địa hội đã vận đủ chiến mã cũng không có người chỉ huy phát hiệu lệnh.

- Ừ - Ngụy Tượng Xu gật đầu – Nhưng nếu nhỡ bọn chúng kêu gọi được Tây Vực thất tộc đến giúp đỡ, thì chúng ta hơi khó xử.

Triệu Phật Tiêu gật đầu:

- Mấy năm gần đây, thất tộc có biểu hiện muốn chống đối triều đình nhà Thanh.

Năm ngoái ở Hồi Cương còn xảy ra chuyện thất tộc cướp cống phẩm của người Ba Lan tiến cống cho tiên đế làm tổn hại thiên uy đại Thanh.

Chúng ta phải tìm ra cách không để thất tộc tiếp tục lộng hành như vậy, vì cứ đà này tiếp diễn, còn có nước nào dám cử sứ giả đến đại Thanh để tiến cống nữa?

Chu Xương Tô nói:

- Thất tộc ăn trúng gan hùm mật gấu nên mới cả gan tác oai tác quái, nhưng chúng ta cũng không cần quá bận tâm, chỉ có mấy bộ lạc nhỏ nhoi, sau khi đánh thắng bọn Thiên Địa hội Định Viễn đại tướng quân sẽ có cách bình định thất tộc.

Ngụy Tương Xu gật đầu:

- Ừ, lần này, Định Viễn đại tướng quân đích thân phát binh nhất định dẹp được Thiên Địa hội, sau khi bình định Thiên Sơn rồi, sẽ đánh tan thất tộc, nâng cao thiên uy, kế thừa di chí của Thánh Tổ nới rộng cương thổ đại Thanh, đem danh tiếng binh đoàn Chính Bạch kỳ của chúng ta uy chấn tứ phương.

Không có gì phải lo.

Ngụy Tương Xu dứt lời đưa mắt nhìn lên đỉnh Thiên Sơn, thấy trên đỉnh núi tuyết lấp đầy, Ngụy Tượng Xu nói thêm:

- Đường tới Thiên Sơn xa xôi như vầy, nếu không có “hắn” làm tay trong, chúng ta không thể nào tìm ra đồn Bạch Nhật.

Hắn còn chuẩn bị đầy đủ lương thảo cho đại quân Chính Bạch kỳ nữa.

Cha con Sách đại nhân thật tinh tế, khi bắt sống được hắn ở Sơn Tây đã không giết hắn, thuyết phục được Định Viễn đại tướng quân trọng dụng hắn.

Nhưng hình như Định Viễn đại tướng quân chỉ coi tên Gia Cát Tái Lai là soái tài dùng binh, chỉ mong thu phục được Gia Cát Tái Lai thôi.

Định Viễn đại tướng quân nói chỉ cần khuyên được Cửu Dương quy hàng triều Thanh thì cuộc chiến với tam mệnh đại thần chưa bắt đầu nhưng nhất định hoàng thượng đương triều đã đạt được thắng lợi rồi.

Triệu Phật Tiêu gật gù.

Ngụy Tượng Xu tiếp:

- Gia Cát Tái Lai thì nâng ý chí chiến đấu của quân ta lên chín phần nhưng tên nội gian này cũng đã nâng cao sĩ khí của quân ta lên khá nhiều.

Nếu thu nạp được cả hai người thì đúng là chúng ta không cần phải kiêng nể tam mệnh đại thần nữa.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »