Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 107
trường tương tư thượng

❊ ❊ ❊

Đêm mưa.

Bỗng nhớ ai!

Loay hoay.

Giữa đêm trường.

Tĩnh lặng.

Tí tách rơi vào hồn cô quạnh

Tiết lập đông.

Hoang lạnh.

Tiêu điều.

Ta tìm ai nơi chốn vắng liêu xiêu

Bỗng thấy mình lẻ loi nhịp thở

Vắng tâm hồn ta nghe khổ sở

Người xa rồi dang dở một giấc mơ

Từ khi nữ thần y đi rồi, cứ mỗi buổi tối sau khi Tần Thiên Nhân giúp Tàu Chánh Khê và Lâm Tố Đình dạy võ cho các tân thành viên Thiên Địa hội xong là chàng về căn lều của mình, giam mình trong lều.

Căn lều trống trải, những âm thanh của gió khẽ rít nhẹ bên ngoài nghe buồn bã làm sao.

Trong lều tối nhờ nhờ nhưng Tần Thiên Nhân không đốt đèn, chàng vén rèm cửa sổ lên và ngồi nhìn ra khoảng không gian mờ đục, trời lại đổ mưa.

Giờ này, nàng đang ở đâu trên đại mạc bao la? Chàng nghĩ tới dáng ngồi cô quạnh của nàng bên bờ Thông Lĩnh Nam vào ngày hôm đó.

Khi đó, những lượn sóng sủi bọt trắng gầm thét như trút tất cả sự giận dữ vào bờ đá.

Các tia chớp sáng loé màu thép thỉnh thoảng xé ngang bầu trời tạo cho thiên nhiên cái vẻ đe dọa, ghê rợn và! nàng chìm dần xuống nước.

Tần Thiên Nhân đóng rèm lại, dựa lưng vào vách lều giá lạnh, chàng nhìn quanh căn lều trống trải, hồi tưởng lại những ngày đau ốm vừa qua, cũng trong căn lều này, chỗ nằm này, chính bàn tay mềm mại mát rượi của nàng đặt trên vầng trán nóng như lửa của chàng.

Gương mặt hiền dịu của nàng với đôi mắt đầy lo âu nhìn chàng.

Bây giờ đôi mắt ấy ở đâu trong bóng đêm nghìn trùng?

Tần Thiên Nhân lấy “mộc mỹ nhân” cất trong tay áo ra ngắm nhìn.

Không biết nàng đã nhờ ai tạc bức tượng gỗ giống hệt nàng đến thế này? Chàng thở một hơi dài.

Những ngày sau khi nữ thần y rời khỏi doanh trại trời đều nổi giông.

Trời Tây Vực u ám như hùa theo nỗi đau của trái tim chàng, chàng là người đàn ông ở bên nàng mười mấy năm ròng sao lại có thể cho nàng cảm giác đau đến tận cùng? Ai hứa cho nàng nụ cười không vật chất, ai hứa cho nàng một bờ vai lúc ốm đau, ai hứa dẫn nàng đi bất cứ nơi đâu dù hai ta chỉ là tay trắng?

Nàng đã sống trọn với tình yêu dành cho chàng, vậy mà chàng lại nói lên những lời chà đạp lên tình cảm đó, nói những lời tổn thương nàng, những hành động của chàng đối với hình gỗ này là quá sức chịu đựng của nàng.

Nhưng phải như vậy, chàng tự nhủ, phải làm như thế mới khiến nàng ra đi, buông bỏ, thả trôi những ký ức về chàng, người đàn ông chỉ mang đến tủi hờn cho nàng.

Lâm Tố Đình đã đến và ngồi bên chàng tự bao giờ, nhưng dường như Tần Thiên Nhân chẳng hay được sự hiện diện của Lâm Tố Đình.

Lâu thật lâu, Lâm Tố Đình không dám lên tiếng nói gì, chỉ ngồi bên cạnh Tần Thiên Nhân, như muốn chia sẻ nỗi đau của chàng.

Mỗi đêm tĩnh mịch, nàng đều đến đây, ở bên cạnh nhìn chàng ngồi ngẩn ngơ ngắm nhìn gió sương mờ ảo, nhớ về những ngày xưa với nhiều ký ức ngọt ngào, đắng cay và nhiều kỉ niệm êm đềm, da diết.

Nàng biết chứ, người con gái đó chiếm một ngôi vị không nhỏ trong lòng chàng.

Bởi cô ta chính là tuổi thanh xuân, là mảnh đời chàng, chàng dừng lại khi vẫn còn yêu nên chẳng thể nói quên là quên được!

Lâm Tố Đình nén một tiếng thở dài lại, nhủ bụng hình ảnh cô ta trong chàng chưa thể xóa được, bởi cô ta là tình đầu của chàng, như chàng với nàng vậy thôi, một mối tình đơn phương kéo dài bấy nhiêu năm, tưởng chừng như sắp đi đến một kết thúc đẹp thì chàng từ bỏ hôn sự.

Mà nàng nào phải hạng đàn bà con gái không có liêm sỉ, nhưng khi thấy chàng chẳng hiểu sao tim nàng lại đập thình thịch, ngày nào không thấy chàng là nàng lại ngó nghiêng trông ngóng, đứng ngồi chẳng yên.

Lâm Tố Đình cũng không rõ tại sao yêu chàng nhiều đến vậy, có lẽ vì… nàng nhớ hồi trước chàng không thèm nhìn nàng lấy nửa con mắt.

Sự kiêu căng đó khiến nàng thấy càng thích, càng muốn chinh phục bằng được.

Nhưng bây giờ nàng đã hiểu nàng sẽ chẳng bao giờ chinh phục được chàng, chàng vẫn nói chuyện bình thường với nàng như mọi khi, đôi mắt chàng nhìn nàng, nhưng lòng nàng đã chẳng còn hy vọng gì nữa, chàng nhìn nàng nhưng nàng biết không có hình bóng nàng trong mắt chàng.

Vì trong mắt chàng chỉ có hình bóng nóng bỏng, và đôi mắt ướt rượt của cô ta.

Lâm Tố Đình nghĩ đến việc chàng đã không phủ nhận với mọi người chuyện hứa hôn của nàng và chàng khiến nàng âm thầm và rạo rực tơ tưởng về ngày tân hôn đó, hệt như một con khờ! Nàng cứ đinh ninh rằng chàng không phải là người lãng mạn, chàng khô khốc, tưởng chàng không biết nói những lời ngọt ngào, ngờ đâu những lời đó dành riêng cho cô ta!

Nhưng nếu chàng yêu ai nàng cũng còn thương chàng nhiều, sẽ chờ thời gian, ở cạnh chăm lo chàng, và chờ, cho dù chàng và nàng mãi mãi không có một kết thúc đẹp.

Nàng biết hai người sẽ không có kết thúc đẹp đôi theo kiểu vợ chồng đúng nghĩa, mà khi đã trải qua tất cả, hai người sẽ ở bên nhau như tri kỉ, dìu dắt nhau đi trên con đường phía trước là đủ.

Lâm Tố Đình đưa tay lau vội nước mắt, không muốn để chàng biết mình khóc, nàng đứng dậy rời khỏi lều, như một chiếc bóng lặng lẽ rời đi cũng như khi nàng đến.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »