Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2048 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 113
cử hành hôn lễ hạ

❊ ❊ ❊

Trời ửng sắc chiều, áng mây từ trên trời ửng ánh hồng.

Bóng vạn vật bị mặt trời nghiêng xô cho ngã dài ra đất.

Lâm Tố Đình theo quán tính đi lang thang bên ngoài trại lính, hai tay nàng cầm hai thẩu rượu.

Nàng đi một hồi thấy Tàu Chánh Khê đang đứng gác trên một đồi cát, dưới chân đồi là một toán lính do chàng đào tạo.

Lâm Tố Đình lại gần Tàu Chánh Khê, nói:

- Ngũ ca, huynh ngồi xuống uống với muội một chút được không? Đây là rượu muội tự cất đó nha, muội ủ chúng trong lều của muội đã hơn ba năm rồi, không ai biết được, hôm nay thật vui, lâu lắm rồi trong hội chúng ta mới có một ngày vui như hôm nay.

Nàng nói xong buông mình ngồi bệt trên đất, đặt một thẩu rượu xuống và kéo cánh tay Tàu Chánh Khê ngồi xuống bên nàng.

Tàu Chánh Khê nhìn thẩu rượu thấy có sơn chữ “hỉ,” biết rượu này do nàng tự cất để dành cho đêm tân hôn của nàng.

Lâm Tố Đình đưa thẩu rượu cho Tàu Chánh Khê, nói:

- Nữ thần y là một cô gái hoàn mỹ nhất ở trên thế gian này, chỉ có muội ấy mới xứng đôi với thiếu đà chủ.

Muội thật tình chúc phúc cho hai người họ.

Tàu Chánh Khê không nói, lấy tay lau vụn bánh còn dính trên bờ môi đỏ mọng của Lâm Tố Đình.

Chàng đang làm nhiệm vụ canh phòng nên không muốn uống rượu trong lúc này, tuy nhiên cũng khẽ gật đầu, cầm lấy thẩu rượu nàng đưa chàng mà không đưa lên miệng, chỉ nắm hờ thẩu rượu.

Lâm Tố Đình ngồi uống rượu một mình, hớp từng ngụm lớn, nói:

- Ngũ ca, huynh thấy bang hội chúng ta chọi thẳng với quân Chính Bạch kỳ, kết quả thắng được mấy phần?

Tàu Chánh Khê đặt thẩu rượu xuống mặt cát, nói:

- Bây giờ chúng ta lo lắng cũng vô dụng, cứ tới đâu thì tính tới đó đi.

- Ừ!

Hai người im lặng ngồi bên nhau.

Một lúc sau Lâm Tố Đình đã uống xong thẩu rượu của nàng, ném cho cái thẩu có sơn chữ “hỉ” văng xuống đồi.

- Muội đây không tin Tế Độ có thể làm mưa làm gió ở đồn Bạch Nhật! – Lâm Tố Đình nói - Hắn có quân đội thiếc giáp hay thiên binh thiên tướng, nói cho cùng cũng là một đám ngoại nhân.

Còn chúng ta, là một đám người chánh nghĩa được mọi người dân yêu thương.

Cho nên, theo muội thấy khi bọn Chính Bạch kỳ đến đây, binh tới thì tướng cản, nước tới thì đất chặn, không có gì phải lo ngại, phải không ngũ ca?

Tàu Chánh Khê không trả lời câu hỏi của Lâm Tố Đình, mà nói:

- Ước gì thất đệ có ở đây, đệ ấy thần cơ diệu toán, túc trí đa mưu, ắt sẽ nghĩ ra kế hoạch vẹn toàn.

Lâm Tố Đình nghe nhắc Cửu Dương, tự nhiên thèm được nghe tiếng tiêu của chàng ngay trong giờ phút này, người đang cô đơn như nàng mà có rượu giải sầu và tiếng tiêu trầm thì trên đời này còn gì bằng.

Nàng thở dài, lẩm nhẩm đọc hai câu thơ của một tú tài:

- “Hàn phong thổi lạnh trời chiều

Đàn kìm tích tịch cô liêu phận người”

Tàu Chánh Khê biết tuy ngoài miệng Lâm Tố Đình nói chúc phúc cho nữ thần y và Tần Thiên Nhân nhưng còn đau khổ rất nhiều, đặt tay lên vai nàng.

Lâm Tố Đình lại nâng thẩu rượu của Tàu Chánh Khê lên, nốc một hơi cạn gần hết thẩu rượu, lại tiếp tục lẩm bẩm một bài thơ của một tú tài khác, cả hai tú tài đều là học trò của Cửu Dương:

- “Phù dung sớm nở tối cũng tàn

Như đời sung túc lẫn lầm than

Tựa sen tỏa rạng vươn bùn nhuốc

Lấy gì đau khổ để vương mang?

Lạc vào cõi mộng chốn giang san

Thấu cảnh trần gian lắm điêu tàn

Mình ta bầu rượu nhìn nhau cạn

Giật mình gà gáy ánh đông sang”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »