Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện

Lượt đọc: 2047 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 108
trường tương tư hạ

❊ ❊ ❊

Tôn Hứa Khải và nữ thần y cấp tốc trở về đồn Bạch Nhật.

Nhưng hai người tránh đường cái vì e quân binh phát hiện nên men theo một con đường nhỏ chạy về Tây.

Đến chiều tối hai người về đến đồn Bạch Nhật.

Nữ thần y vừa thấy bóng những cây cờ trắng có thêu chữ Chu bằng chỉ đỏ là chạy vụt lên bỏ lại Tôn Hứa Khải phía sau.

Tôn Hứa Khải mỉm cười nhìn dáng vẻ hồ hởi của nữ thần y.

Nữ thần y đến trước cửa lều Tần Thiên Nhân, vén rèm, nàng thấy chàng ngồi xếp bằng ở trên một chiếc thảm giữa căn lều, tay mân mê hình gỗ đã bị cháy sém một góc.

Trong lòng nữ thần y rất khao khát gặp chàng, thế mà bây giờ thấy chàng, tự nhiên lại đơ người, nàng chỉ dám gọi nhỏ:

- Thiên Nhân.

Thần Thiên Nhân nghe gọi đưa mắt nhìn nơi cửa lều, cũng sững sờ nhìn nữ thần y, cũng gọi:

- Tây Hồ.

Sau đó, Tần Thiên Nhân lấy lại nét mặt thờ ơ lạnh lùng, nói:

- Đã bỏ đi sao còn quay trở lại?

Nữ thần y nghe Thần Thiên Nhân bảo thế tiếp tục đứng khựng thêm một chút, trong lòng thầm nhủ: “Thật khổ cho huynh, huynh còn muốn đóng kịch đến bao giờ nữa đây?” Nàng còn chưa nhích động thì hạt châu nầy rơi hạt châu khác trào ra.

Nữ thần y lại gọi:

- Thiên Nhân.

Rồi buông cây dù đang cầm trong tay, vừa khóc vừa bước tới gần Tần Thiên Nhân, tim nàng đập mạnh như muốn nhảy bổ ra khỏi lồng ngực nàng vậy, tim chàng cũng vậy, hai bên đắm đuối nhìn nhau.

Bỗng Tần Thiên Nhân đứng vụt lên, đi đến chiếc rèm vải, nhưng chàng chưa vén rèm để ra khỏi lều thì nữ thần y lên tiếng gọi nữa, lần này nàng nói thêm:

- Thật ra huynh chỉ là lo cho an nguy của muội thôi, muội đã hiểu cả rồi, xin huynh đừng trốn tránh muội nữa!

Tần Thiên Nhân không tự chủ được quay đầu lại.

Nhanh như chớp, nữ thần y chạy bay lại, ngã gọn vào lòng chàng, đập tay lên ngực chàng bình bình, tiếp tục khóc nói:

- Trời ơi, Thiên Nhân, huynh hư lắm, huynh tệ lắm, huynh tệ thật là tệ! Huynh đã dối muội! Huynh biết rõ con người muội mà, huynh còn nghĩ muội đây tham sống sợ chết hay sao? Huynh mất đi rồi muội đâu còn thiết sống làm chi nữa! Huynh làm cho muội tưởng huynh đã thay lòng đổi dạ rồi chứ! Huynh hư lắm! Huynh đáng ghét quá! Huynh vốn biết từ khi tuổi vừa lên mười thì muội đã yêu huynh rồi.

Huynh thật đáng ghét!

Tần Thiên Nhân nhắm mắt, hít một hơi dài, sau đó ôm siết lấy nữ thần y, cúi đầu xuống, áp môi chàng lên tóc nàng.

Cảm thấy vũ trụ đang quay cuồng, quay cuồng.

- Tây Hồ! Huynh yêu muội! Huynh yêu muội! - Tần Thiên Nhân nói - Huynh không còn cách nào khác, huynh đã cố gắng tranh đấu, cố vùng thoát nhưng sức hút của muội lớn hơn bất cứ sức lực nào!

- Thiên Nhân!

Nữ thần y cũng kêu lên nghẹn ngào, chôn đầu vào ngực chàng.

Sau đó là một đoạn vắng lặng như kéo dài hằng cửu.

Một hồi lâu sau Tần Thiên Nhân buông nữ thần y ra.

Nàng nhìn hình gỗ trong tay chàng, bĩu môi làm mặt giận nói:

- Sao huynh bảo không ưa thích mộc mỹ nhân nữa, ném nó đi, huynh nói muốn chọn một người cùng huynh xây dựng đại nghiệp?

- Muội ganh tị với đại muội à?

- Không, muội ganh tị với huynh, huynh có tới hai người con gái, còn muội… đời này của muội chỉ có một mình huynh thôi!

Nữ thần y nói rồi lại tiếp tục khóc, nghĩ tới mấy ngày vừa qua chàng xa lánh mình, cảm giác thiếu vắng chàng đau khổ biết chừng nào, vừa khóc vừa đấm vào ngực chàng.

Tần Thiên Nhân nhìn thấy những giọt nước mắt lăn xuống má nữ thần y, lại ôm lấy nàng, chàng không thể nghĩ nàng lại phát hiện ra nhanh như vầy.

Nữ thần y lại nhớ tới cảnh mình đau khổ tới độ không còn thiết sống, nhảy xuống sông Thông Lĩnh Nam, may mà có Tôn Hứa Khải cứu nàng lên, trong lòng nữ thần y thương thì thương mà giận cứ giận Tần Thiên Nhân.

Nữ thần y đang ở trong lòng Tần Thiên Nhân bỗng đẩy chàng ra, quay mình định bước đi, thì có cánh tay kéo nàng lại rồi Tần Thiên Nhân ôm lấy nàng từ phía sau.

- Còn giận huynh sao?

- Ừ.

- Sao lần này lại giận dai thế nhỉ, lúc trước muội mau hết giận lắm kia mà?

Lời của Tần Thiên Nhân làm nữ thần y nhớ chuyện lúc cả hai còn nhỏ, có lần, vào một ngày mùa đông, hai người cãi nhau về một chuyện gì đấy và đang lúc tức quá, nàng vung tay đấm chàng một cái.

Chàng “đứng hình” rồi nói: “Tay muội lạnh quá à!” Sau đó nắm tay nàng ấp trong tay chàng, còn giận được sao?

Lần khác hai đứa giận nhau bên bờ Tây hồ, lúc ấy đã gần nửa đêm nên trời tối mù.

Một mình nàng chạy men theo bờ hồ, không nghe được tiếng bước chân đằng sau mình, nàng không quay đầu lại nhìn vì nghĩ chàng sẽ không đuổi theo nàng.

Sau đó nàng sợ bóng tối nên đã ngồi xuống một gốc cây ven hồ vì nơi đó treo một chiếc lồng đèn và khóc.

Không lâu sau cảm nhận được kế bên nàng có người.

Nữ thần y nhớ nàng đã giật mình, hóa ra là chàng.

“Ngốc,” chàng nói, “sợ tối còn chạy cho lắm vào làm gì? Không dọa muội một phen lần sau muội lại chạy nữa! Chạy mệt chưa? Lên đây huynh cõng về.

” Nghe những lời này, nàng làm sao mà giận được nữa.

Nữ thần y nhớ lại hai chuyện cũ, ửng hồng hai má và cười.

Tần Thiên Nhân bế nữ thần y lên trong hai tay và quay một vòng, cả hai cùng cười.

Nữ thần y cũng nhớ lúc xưa Tần Thiên Nhân cũng thường bế nàng như vầy.

Chàng cao lớn, còn nàng thì bé nhỏ, và hay thích nép đầu vào ngực chàng.

Những lúc ấy nàng hay nói ước gì chàng có thể nhét gọn nàng vào tay áo chàng, để suốt ngày sáng trưa chiều tối hai người đều ở bên nhau.

Những bận hai người tranh cãi nhau mà nàng không chịu thua, chàng cũng nhấc bổng nàng lên ngang đầu và quay tít cho đến khi nàng sợ hết hồn xin buông tha mới thôi.

Bên ngoài căn lều có một người đánh rơi chiếc ô trên tay vào vũng nước mưa, người đó mặc áo tím than, định đem chén canh vào cho Tần Thiên Nhân nhưng bây giờ bước lui.

Người ấy quay mình bỏ đi, dáng đi thật buồn.

Lâm Tố Đình dừng chân trên một ngọn đồi, nàng đứng như trời trồng, mặc cho mưa rơi nặng hạt trên vai nàng.

Trong tay nàng vẫn còn cầm chén canh và ngẩng đầu nhìn trời, mặc cho nước mưa bắn tới tấp lên mặt, mũi mình.

Lâm Tố Đình nhìn đỉnh Ngọc Phong, khóc không ngừng.

Nước mắt hòa với nước mưa lăn vào miệng nàng, nàng buông cái chén trong tay rồi ngồi thụp xuống ôm đầu, chôn đầu trong hai tay.

.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »