Hoàng Dương Anh quyết định rồi, sau này có chuyện gì hay không cô cũng sẽ tìm Phan Vĩnh Thịnh để thỉnh giáo, à không, là chơi cùng, vừa chơi vừa thỉnh giáo!
Hì hì, cô đúng là quá thông minh mà!
Phương Noãn Tâm nghe xong thì mặt đầy vẻ khó coi, nắm chặt lấy vạt áo của mình.
Tạ Cẩm Sách thì sững sờ, trong mắt hiện rõ vẻ không thể tin nổi và kinh ngạc.
Hoàng Dương Anh mỉa mai: "Trí thức Phương, ngày tháng của chị em Tiểu Vũ khó khăn lắm mới khấm khá lên được, tại sao cô lại không chịu buông tha cho hai chị em họ chứ?"
"Rõ ràng giữa các người chẳng có mâu thuẫn gì cơ mà?"
Phương Noãn Tâm nhíu chặt mày, gương mặt tỏ vẻ bình tĩnh nhưng thực chất trong lòng đang loạn thành một đoàn.
Nghe thấy hai chữ "mâu thuẫn", ánh mắt Phương Noãn Tâm lóe lên, cô ta bày ra vẻ mặt vừa xin lỗi vừa bất đắc dĩ: "Đều tại tôi nghe lời người khác nói, nên mới nghĩ sai về trí thức Tần."
Đặng Thanh Thanh nghe vậy thì cảm thấy có gì đó không ổn, cảm giác cứ kỳ kỳ thế nào ấy.
Tần Vũ nhếch môi nở một nụ cười giễu cợt về phía Đặng Thanh Thanh.
Phương Noãn Tâm thái độ chân thành nói: "Tôi ở đây xin gửi tới trí thức Tần một lời xin lỗi. Tôi thực sự không cố ý, tôi hoàn toàn vô tâm thôi."
"Tôi thật sự không nói dối, ngay từ đầu tôi thật lòng muốn kết bạn với trí thức Tần."
"Sở dĩ tôi muốn vào nhà trí thức Tần tham quan là vì muốn biết có đúng như lời người đó nói không, rằng trí thức Tần đang sống cực kỳ gian khổ."
"Sau đó, sau đó vì trí thức Tần năm lần bảy lượt từ chối làm tôi cảm thấy tấm chân tình của mình bị chà đạp."
"Tôi nhất thời nóng giận nên mới lỡ lời."
"Nhưng đó thực sự không phải ý định ban đầu của tôi."
Phương Noãn Tâm càng nói càng vẻ khó xử, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu không kìm được mà lăn dài.
Trông cực kỳ mong manh tội nghiệp, khiến người ta không nỡ buông lời trách mắng.
Tần Vũ thầm tán thưởng trong lòng, thời điểm nước mắt rơi xuống đúng là chuẩn không cần chỉnh!
Đợi đến khi nói xong chữ cuối cùng mới để nó rơi, lợi hại thật.
Diễn xuất sách giáo khoa chắc chắn là thế này rồi! Nhìn mà thấy nát lòng nát dạ.
"Kẻ nát lòng" Vương Kim Sơn không nhịn được mà lên tiếng: "Nếu đều là hiểu lầm thì thôi bỏ qua đi!"
Vương Kim Sơn nhìn sang Tần Vũ, thấy cô nở nụ cười nửa miệng khiến tim anh ta thắt lại một cái, trống ngực đập liên hồi, cũng chẳng rõ là vì lý do gì.
Vương Kim Sơn ôm lấy lồng ngực mình, cố gắng trấn tĩnh lại.
Tần Vũ đi thẳng vào vấn đề: "Cô nói là có người nói vào tai cô, vậy người đó là ai?"
"Nói ra đi, để tôi đánh cho người đó một trận là tôi hết giận, chuyện ngày hôm nay coi như xong." Muốn nói những lời lấp lửng như thế thì cũng phải xem cô có đồng ý hay không đã!
Phương Noãn Tâm thận trọng liếc nhìn Đặng Thanh Thanh một cái.
Sắc mặt Đặng Thanh Thanh lập tức biến đổi, không thể tin nổi nhìn Phương Noãn Tâm.
Phương Noãn Tâm vẻ mặt khó xử nói: "Như vậy không hay lắm, cô ấy cũng không cố ý."
"Cô ấy coi tôi là bạn, mà tôi lại xoay người bán đứng cô ấy, thế sao mà được!"
Tạ Cẩm Sách khuyên nhủ hết lời: "Noãn Tâm, cô ta đã dám nói dối em thì em việc gì phải bao che cho cô ta!"
"Hạng người tùy tiện thêu dệt chuyện về người khác như vậy, làm bạn với cô ta thì phải cẩn thận kẻo có ngày bị cô ta bán đứng đấy."
Lưu Quy Thịnh nhìn mà trợn mắt hốc mồm.
Người anh em này, là anh thực sự không biết hay là giả vờ thế?
Đối tượng của anh chơi thân với ai mà anh thực sự không biết sao?
Đặng Thanh Thanh từ sớm đã mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy không thôi.
Cô ta cực kỳ sợ Phương Noãn Tâm sẽ nói tên mình ra.
Nghĩ đến những lời đã nói với Phương Noãn Tâm mấy ngày nay, cô ta càng thêm sợ hãi.
Cô ta thực sự sợ Tần Vũ sẽ đấm mình một cú!
Cô ta còn chưa kịp làm gì đã bị đánh rồi, oan ức biết bao nhiêu!
Tần Vũ đáng chết, Phương Noãn Tâm đáng chết, dám cả gan bán đứng cô ta!
Lúc này, lòng hận thù của Đặng Thanh Thanh đối với Tần Vũ tạm thời chuyển sang Phương Noãn Tâm.
Tần Vũ thu hết biểu cảm của Đặng Thanh Thanh vào mắt: "Trí thức Phương, cô mau nói xem người đó là ai đi? Hận tôi đến mức lợi dụng cả cô để đối phó với tôi."
Tần Vũ quyết định thay đổi ý định, để Đặng Thanh Thanh và Phương Noãn Tâm cắn xé lẫn nhau, mình thì ngồi trên bờ xem hổ đấu, thỉnh thoảng lại thêm dầu vào lửa.
Giải quyết từng đứa một không thú vị bằng trò "nhất tiễn hạ song điêu" này.
Phương Noãn Tâm lắc đầu, mặt đầy vẻ khó xử, cắn môi nói: "Tôi không thể nói."
Hoàng Dương Anh đảo mắt liên tục, hóng hớt không sợ chuyện lớn: "Không nói được tên thì nói một đặc điểm đi."
"Ví dụ người đó là nam hay nữ?
Có phải người của điểm trí thức không?
Hay là người trong đại đội?"
Phương Noãn Tâm há miệng, rồi lại vô tình liếc nhìn Đặng Thanh Thanh một cái.
Đặng Thanh Thanh thấy Phương Noãn Tâm lại nhìn mình, trong lòng phẫn nộ vô cùng.
Con tiện nhân này, đúng là giỏi tính toán thật! Không chỉ đích danh nhưng cứ liên tục nhìn về phía mình.
Tần Vũ hài lòng nói: "Không nói thì thôi, chân tướng thế nào thời gian sẽ chứng minh."
"Phương Noãn Tâm!"
"Hả?"
Phương Noãn Tâm ngơ ngác nhìn Tần Vũ, không biết cô gọi mình làm gì.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tần Vũ...
Tần Vũ nghiêm túc nói: "Phương Noãn Tâm, bất kể cô giải thích thế nào, giải thích hoàn hảo đến đâu, nhưng không thể phủ nhận là cô đã làm tổn thương tôi nghiêm trọng."
"Khiến tôi cảm thấy cực kỳ đau lòng!"
"Cho nên, tôi không thể kết bạn với cô được."
"Tôi cũng sẽ không mời cô đến nhà, dù cô có nghĩ thế nào, có ý kiến gì, tôi đều không cho cô vào cửa."
"Không phải vì tôi chột dạ, chỉ là tôi bị cô làm tổn thương rồi!
Tôi không muốn cô bước vào ngôi nhà hạnh phúc của mình."
Nói đến đây, bản thân Tần Vũ cũng thấy hơi rợn da gà vì lời của chính mình.
Mọi người ngẩn ngơ nhìn Tần Vũ, đều không ngờ Tần Vũ lại chẳng nể mặt Phương Noãn Tâm một chút nào.
Phương Noãn Tâm cố gắng kiềm chế cơn giận, tức đến mức run rẩy.
Cô ta đỏ hoe mắt, vẻ mặt thất vọng nói: "Cô thực sự không chịu tha thứ cho tôi sao?"
Tần Vũ nhíu chặt mày: "Đừng nhìn tôi bằng kiểu đó, tôi giới tính nữ, sở thích nam, kiểu như cô..."
Đoạn cuối Tần Vũ không nói hết, nhưng để lại không gian cho mọi người tự bổ não.
Mọi người: "..."
Thật táo bạo, cái gì cũng dám nói!
Phương Noãn Tâm vừa khéo rơi xuống một giọt nước mắt to tròn bên mắt trái.
Mọi người chăm chăm nhìn vào giọt nước mắt đó, mắt phải của Phương Noãn Tâm vừa định nung nấu cảm xúc để rơi thêm giọt nữa thì bị lời của Tần Vũ và ánh mắt của mọi người làm cho khựng lại giữa chừng.
Cảm xúc bị kẹt lại nửa vời, biểu cảm của Phương Noãn Tâm dần trở nên ngượng ngập.
Tần Vũ thở dài một hơi, nói: "Nói nhiều như vậy, đủ để chứng minh tiệc tân gia là phải đưa tiền rồi."
"Về điểm này, tôi không hề nói dối."
Phương Noãn Tâm chẳng kịp lo đến nước mắt nước mũi nữa, vội vàng giải thích: "Không cần, không cần đâu, tôi không định thu tiền, tôi định trả lại cho cô mà.
Nhưng hôm qua cô đi nhanh quá, tôi lại đang bận nên không kịp trả."
"Vừa rồi tôi có qua nhà cô trả tiền, nhưng cô không có nhà."
"Sau đó lại xảy ra những hiểu lầm này! Tôi..."
Vừa rồi cô ta đúng là có đi trả tiền thật, và Tần Vũ đúng là không có nhà.
Cô ta định kéo Cẩm Sách làm chứng cho mình, nhân tiện giải thích chuyện này luôn.
Bản thân cô ta cũng biết, số tiền này thực sự không thể thu được.