Đặng Thanh Thanh tiếp tục ác ý suy diễn: "Nếu không thì tự nhiên đang yên đang lành, sao phải dắt theo Tần Thần xuống nông thôn làm gì?"
"Chị đoán chắc là do Tần Vũ đắc tội với người không nên đắc tội, khiến người lớn trong nhà đều bị cô ta liên lụy."
"Cô ta khắc chết cả nhà rồi, hai chị em họ thoát được kiếp nạn này chắc chắn là nhờ cha mẹ dùng mạng đổi mạng.
Mượn chính sách trí thức xuống nông thôn để nhặt lại được hai cái mạng tàn đấy."
Nghe đến việc "đắc tội nên phải xuống nông thôn lánh nạn", sắc mặt Phương Noãn Tâm thoáng chút không tự nhiên.
Hồi tưởng lại việc chính mình tính kế để được xuống nông thôn, trong lòng Phương Noãn Tâm không khỏi dâng lên niềm oán hận.
Những lời cô nói với Đặng Thanh Thanh lúc trước nào là xuống nông thôn rèn luyện hoàn toàn là giả.
Kẻ ngốc nào đang yên ổn ở thành phố lại vô duyên vô cớ xuống cái xóm nghèo này.
Chẳng qua là cô phải lánh mặt một thời gian cho qua cơn sóng gió này, ở lại đại đội một hai năm, đợi ba cô đứng vững chân trong nhà máy, giải quyết xong những kẻ cần giải quyết.
Hoặc chờ thời gian trôi đi, đám người đó không còn chú ý đến chuyện nhà cô nữa, lúc đó ba cô sẽ vận hành một vị trí để điều cô trở lại thành phố.
Hừ! Chỉ cần cô có thể về thành phố, xem cô xử lý mấy con tiện nhân đó thế nào.
Đặng Thanh Thanh đem tất cả sự bất mãn và ác ý đối với Tần Vũ trút ra bằng một cách nói khác, hoàn toàn không chú ý đến tia âm lãnh lóe lên trong mắt Phương Noãn Tâm.
"Ngày đầu tiên Tần Vũ và Tần Thần đến đã tìm đại đội trưởng đề cập chuyện làm nhà."
"Còn bảo càng nhanh càng tốt, tiền bạc không thành vấn đề."
Đặng Thanh Thanh bĩu môi khinh miệt: "Bọn họ ấy mà, chắc là sợ ở điểm trí thức lâu ngày sẽ lỡ miệng nói hớ ra bí mật gì đó. Cho nên mới vội vội vàng vàng xây nhà để dọn ra ngoài."
"Em không thấy sao, Tần Vũ và Tần Thần rất hiếm khi ghé qua điểm trí thức."
Phương Noãn Tâm nhớ lại một chút rồi đáp: "Đúng là không thường xuyên đến thật."
Ngay cả đứa nhỏ Tần Thần kia, cô còn chưa thấy mặt lấy một lần.
Trong ấn tượng của cô, đứa trẻ đó có vẻ hơi khờ khạo, trông chẳng làm nên trò trống gì.
Tần Thần: ... Cô mới khờ ấy!
Đặng Thanh Thanh đắc ý hất cằm: "Thế là đúng rồi, Tần Vũ chính là không muốn tiếp xúc với đám trí thức tụi chị. Sợ tụi chị hỏi những câu không nên hỏi."
"Cho đến tận bây giờ, Tần Vũ chưa bao giờ trả lời chính diện câu hỏi tại sao xuống nông thôn lại dắt theo em trai.
Mỗi lần hỏi đến, cô ta một là đánh trống lảng, hai là nói năng lập lờ, lấp liếm cho qua chuyện.
Tóm lại là không bao giờ nói thật."
Phương Noãn Tâm trầm ngâm suy tính, chẳng lẽ chị em Tần Vũ thực sự vì đắc tội người ta nên mới phải xuống nông thôn?
Cô nghi hoặc hỏi: "Chị em Tần Vũ xuống đây lâu như vậy, họ có nhận được nhu yếu phẩm gì gửi từ thành phố về không?"
Nếu có người gửi đồ, thì suy đoán của Đặng Thanh Thanh là sai.
Đặng Thanh Thanh khựng lại một chút, rồi nhớ ra lúc Tần Vũ mới đến không lâu, có một lần tan làm về không thấy cô ta đâu.
Hình như nghe Hoàng Dương Anh và Tần Thần nói là đi bưu điện gửi thư.
Còn sau đó nữa, nghe chú Ái Dân kể, ngày Tần Vũ mừng nhà mới còn ra bưu điện nhận cả một xe đầy ắp bưu kiện.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Đặng Thanh Thanh lập tức khó coi, giả thuyết cô vừa đặt ra không đứng vững rồi.
Không cần đợi cô ta nói, Phương Noãn Tâm chỉ cần nhìn vẻ mặt xanh mét của Đặng Thanh Thanh là biết ngay Tần Vũ có nhận được bưu kiện từ thành phố.
Cô cũng nhận ra những gì Đặng Thanh Thanh vừa nói nãy giờ toàn là thêu dệt, ánh mắt nhìn cô ta lộ rõ vẻ không hài lòng.
Đặng Thanh Thanh dám lừa phỉnh mình như vậy!
Đúng là coi mình thành kẻ ngốc, muốn mượn tay mình đối phó Tần Vũ đây mà.
Bàn tính này gẩy cũng vang đấy, nhưng phải xem mình có mắc bẫy hay không đã.
Đặng Thanh Thanh nghiến răng, oán khí ngút trời nói: "Cho dù bọn họ không phải trẻ mồ côi, thì chắc chắn cũng không được sủng ái ở nhà.
Nếu không có cha mẹ nhà ai lại để hai đứa nhỏ tuổi thế này xuống nông thôn."
"Sau khi dọn ra ở riêng, họ chẳng bao giờ nhận được món đồ gửi qua bưu điện nào nữa cả."
Phương Noãn Tâm ngước mắt hỏi: "Sao chị biết?"
Chẳng lẽ Đặng Thanh Thanh còn giám sát xem trí thức nào có bưu kiện hay không sao.
Nếu thực sự là vậy, sau này cô phải cẩn thận với người này.
Nếu để cô ta phát hiện ra chuyện cô làm ở chợ đen, thì đừng trách cô không nể tình.
Trong mắt Phương Noãn Tâm lóe lên một tia tính toán.
Nếu cô ta không phát hiện gì thì tốt nhất, bằng không...
Cô là ngườicó phúc vận, là người được thượng đế quan tâm, cũng là sự công nhận cho năng lực của chính mình.
Từ khi sinh ra cô đã khác biệt với người thường.
Cô là người sinh ra để đứng trên vạn người, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót dù là nhỏ nhất.
Nếu Đặng Thanh Thanh có phải hy sinh vì đại nghiệp của cô, thì đó cũng coi như là một đặc ân dành cho cô ta vậy.
Đặng Thanh Thanh đang chìm đắm trong cơn giận dữ, hoàn toàn không nhận ra chỉ một giây trước, Phương Noãn Tâm đã nảy sinh sát ý với mình.
Nghe câu hỏi của cô, Đặng Thanh Thanh nhíu mày giải thích: "Đó là vì đám trí thức cùng đi công xã lúc nào cũng đến tiệm cơm quốc doanh ăn sáng trước rồi mới đi dạo.
Mỗi lần ăn sáng xong, Tần Vũ và Hoàng Dương Anh đều tách ra hoạt động riêng.
Nhưng các trí thức đi cùng cho biết, từ khi Tần Vũ chuyển ra ngoài, chưa ai thấy cô ta ghé vào bưu điện nữa.
Những thứ cô ta mang về đều là tự mua cả."
Đặng Thanh Thanh vẫn không bỏ lỡ cơ hội hắt nước bẩn lên người Tần Vũ: "Cho nên chắc chắn cô ta đã cắt đứt quan hệ với gia đình rồi."
Phương Noãn Tâm nhướng mày, lại muốn lừa mình nữa rồi.
Tần Vũ rốt cuộc đã đắc tội với cô ta sâu đậm đến mức nào mà lời nào thốt ra cũng không rời hai chữ Tần Vũ, hở ra là muốn dìm người ta xuống bùn vậy.
Đặng Thanh Thanh chìm trong tưởng tượng của chính mình: Tại sao lại cắt đứt quan hệ?
Chẳng qua là mẹ đẻ Tần Vũ chết rồi, ba cô ta cưới mẹ kế về, lại còn dắt theo mấy đứa con riêng ngang tuổi dọn vào nhà.
Ngạn ngữ nói đúng không sai, "Có mẹ kế là có cha dượng".
Chính sách xuống nông thôn ban xuống, trong nhà bắt buộc phải có một người đi.
Mẹ kế tất nhiên không nỡ để con mình đi, vậy cái suất đó chắc chắn rơi vào đầu đứa con mồ côi mẹ là Tần Vũ rồi!
Tống khứ được một người còn tiết kiệm được bao nhiêu lương thực cho nhà.
Thế là bà ta lén đến văn phòng trí thức đăng ký tên cho Tần Vũ.
Còn Tần Thần đòi đi theo, chắc là thấy chị phải đi nên khóc lóc đòi theo cùng.
Mẹ kế thuận nước đẩy thuyền cho đi luôn, thế là bớt thêm được một miệng ăn.
Dù sao mẹ kế cũng chẳng muốn nuôi con của người khác.
Tần Vũ tính tình nóng nảy, lại không được ba quan tâm, thế là trong cơn giận dữ đã dắt theo em trai xuống nông thôn luôn.
Hoặc cũng có thể là ba chết rồi, mẹ đẻ tái giá nên vứt bỏ hai chị em họ.
Không sống nổi ở thành phố, họ đành xuống nông thôn kiếm đường sinh tồn.
Giải thích thế này có vẻ xuôi hơn, hèn gì vừa mới đến Tần Vũ đã liều mạng làm việc kiếm công điểm như vậy.
Tiêu sạch tiền bạc mang theo để xây nhà, lại còn xây nhà to, đóng nhiều nội thất.
Đó là muốn định cư hẳn ở đại đội này, sau này không định quay về thành phố nữa rồi.
Đặng Thanh Thanh cũng chẳng buồn phân vân xem Tần Vũ là vì mẹ đẻ chết bị mẹ kế tính kế, hay là vì ba chết mới phải xuống đây cầu thực nữa.