Mẹ Đại Bảo nhìn người đàn ông vừa được móc tai xong với vẻ mặt hưởng thụ, liền ghen tị nói: "Thật tốt, các người thật biết hưởng thụ, đáng thương cho tôi, chẳng có ai cho tôi trải nghiệm cảm giác thoải mái này cả."
Đội trưởng đội 2 liền nịnh nọt: "Vợ ơi, để anh móc cho em, anh cũng để em được hưởng thụ một chút."
Mẹ Đại Bảo than vãn thực chất cũng chỉ muốn chồng dỗ dành mình thôi, chứ không thực sự muốn lão làm gì: "Thôi đi, ông có lòng là được rồi."
"Tay chân ông thì không biết nặng nhẹ. Tôi thật sự sợ ông móc cho tôi điếc luôn mất."
"Sau này cái gì cũng không nghe thấy, mẹ Đại Bảo lại biến thành thím điếc thì khổ."
Đội trưởng đội 2 mặt dày cười nói: "Vợ ơi, anh sẽ nhẹ tay mà, không để em bị điếc đâu, anh làm sao nỡ để em bị thương cơ chứ."
Mẹ Đại Bảo liếc xéo lão một cái: "Lại khéo mồm dỗ tôi vui."
Bà cầm dụng cụ lấy ráy tai đứng dậy, định bụng đi rửa sạch.
Đội trưởng đội 2 vội vàng bò dậy, nịnh nọt vợ: "Vợ ơi, không có em là anh không xong đâu, làm gì anh cũng muốn dính lấy em thôi."
Mẹ Đại Bảo nghe vậy thì trong lòng thầm đắc ý, ngọt ngào vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ kín như bưng, không cho đội trưởng đội 2 một nụ cười nào.
Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng của Đại Bảo: "Mẹ ơi, mẹ ơi, vở mới của con mẹ để đâu rồi, sao con tìm không thấy?"
"Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ mau lại đây tìm giúp con với!"
Mẹ Đại Bảo trề môi, hét lớn: "Đến đây, đến đây!"
Bà lại quay sang lầm bầm chê bai với chồng: "Vừa mới nhắc hai cha con ông, một đứa đã lập tức tới tìm tôi rồi."
"Móc tai cũng tìm tôi, đồ tìm không thấy cũng gọi tôi."
"Chẳng biết có hai cái xác đàn ông các ông để làm gì nữa, để tôi mệt chết đi cho rồi."
"Đứa lớn không làm người ta yên tâm, đứa nhỏ cũng chẳng khá hơn."
Đội trưởng đội 2 nghe vậy thấy không ổn, lập tức bày tỏ lòng trung thành: "Vợ ơi, anh có ích hơn Đại Bảo nhiều, em có thể không cần ai, nhưng anh thì em nhất định phải mang theo."
"Em là vợ anh, em mà bỏ anh thì anh biết làm sao bây giờ?"
Đội trưởng đội 2 nhìn vợ với ánh mắt đầy tình tứ.
Mẹ Đại Bảo lập tức đỏ bừng mặt, thẹn thùng mắng khéo: "Đã già kén bát canh rồi mà còn dẻo miệng thế."
Đội trưởng đội 2 nắm lấy tay vợ, thâm tình nói: "Anh chỉ dẻo miệng với mỗi mình em thôi, chúng ta đã già đâu nào."
"Cuộc sống của chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi, còn cả một đời dài phía trước mà."
Mẹ Đại Bảo nghe xong mà lòng ngọt lịm như ăn mật.
Bà mấp máy môi, định bụng làm nũng với chồng một chút...
"Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ở đâu rồi? Mau lại tìm vở giúp con với!"
Tiếng Đại Bảo lại vang lên từ bên ngoài, giọng điệu càng lúc càng sốt ruột.
"Mẹ ơi, mẹ ơi, con phải làm bài tập, một lát nữa trời tối mất! Mẹ ơi, mẹ..."
Đại Bảo ở trong phòng sốt sắng lật tung đồ đạc tìm vở mới, đợi mãi mà không thấy mẹ vào.
Lúc trước nó còn tưởng mẹ không có nhà, nhưng khi hét lên thì rõ ràng nghe tiếng mẹ thưa.
Thưa thì thưa, mà chẳng thấy người đâu.
Đại Bảo sốt ruột cứ thế gọi liên hồi.
Đội trưởng đội 2 và mẹ Đại Bảo đang định tình tứ, nói lời tâm tình thì lại bị Đại Bảo vô tình cắt ngang.
Cả hai đều lộ ra ánh mắt mất kiên nhẫn.
Đội trưởng đội 2 chê bai: "Thật là ngốc, quyển vở để đâu cũng không biết."
"Đúng thế, phiền chết đi được, bao giờ mới để tôi bớt lo đây?"
Mẹ Đại Bảo đầy vẻ bực bội.
"Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi..."
Đại Bảo lại bắt đầu gọi mẹ.
Mẹ Đại Bảo thở dài một tiếng thật sâu, dúi dụng cụ lấy ráy tai vào tay chồng.
"Ông rửa đống này đi, sau đó lấy nước sôi trần qua, lau khô rồi cất vào cái hộp nhỏ kia."
Đội trưởng đội 2 gật đầu: "Anh biết rồi, em sang xem thế nào đi, thằng bé cuống lắm rồi."
Mẹ Đại Bảo lại thở dài một hơi nữa mới mở cửa đi ra: "Đến đây, đừng có gào nữa, người đi ngang qua lại tưởng tôi làm gì anh rồi đấy."
Haiz!
Đại Bảo à, hiếm khi thấy cha con nói lời đường mật dỗ dành mẹ, sao con không biết điều chút đi.
Cứ nhất định phải quấy rầy họ, cũng có phải gấp gáp tìm mẹ đòi bú sữa đâu.
Mẹ Đại Bảo đầy vẻ tiếc nuối bước vào phòng Đại Bảo, nhìn căn phòng vốn được sắp xếp ngăn nắp giờ bị lật tung hỗn loạn.
Cơn giận của bà bùng lên ngay lập tức: "Đại Bảo, con xem con bày phòng thành cái dạng gì rồi!"
"Cái phòng này con có định ở nữa không hả?"
Đội trưởng đội 2 định bụng bước chân sang phòng Đại Bảo xem tình hình thế nào.
Nhưng vừa nghe thấy vợ đang quát tháo, cái chân định bước tới lập tức đổi hướng ngay.
Đại Bảo sốt ruột đến mức không kịp để ý mẹ đang nổi hỏa, vội vàng nắm lấy tay bà nói: "Mẹ, sao bây giờ mẹ mới tới?"
"Con gọi mẹ lâu lắm rồi đấy."
Mẹ Đại Bảo thấy con trai dám trách ngược mình, lập tức sừng sỏ lên: "Ơ, cái thằng ranh này, còn dám chê mẹ..."
Chưa để mẹ nói hết câu, Đại Bảo đã vội cắt ngang: "Mẹ, mẹ mau tìm vở giúp con đi, con còn thiếu chút bài tập nữa chưa làm xong."
"Làm xong bài tập, con còn phải ôn tập bài cho ngày mai nữa."
Mẹ Đại Bảo thấy trán con trai đã lấm tấm mồ hôi vì cuống, cũng không nói gì thêm nữa.
Bà nhanh chóng tìm quyển vở mới ra cho nó: "Đại Bảo, vở mới mẹ đều để ở trong ngăn kéo này."
"Nhớ kỹ đấy nhé! Sau này dùng hết vở thì cứ mở chỗ này ra mà tìm."
Đại Bảo nhận lấy quyển vở từ tay mẹ, lập tức ngồi xuống, cầm bút chì viết tên, trường, lớp của mình lên.
Sau đó nó mở trang đầu tiên, lật sách giáo khoa, bắt đầu nắn nót chép từng từ ngữ mà giáo viên giao hôm nay vào vở.
Nhìn thấy con trai vừa có vở đã lập tức ngồi xuống làm bài tập, mẹ Đại Bảo không khỏi gật đầu hài lòng, bao nhiêu bực tức đều tan biến sạch.
Con trai bà thật giỏi!
Bà nhẹ tay nhẹ chân thu dọn lại đống đồ đạc bị Đại Bảo lật tung, sau đó ngồi xuống bên cạnh cầm sách của con trai lên xem, nhìn những dòng ghi chú nó viết trong sách.
Càng nhìn bà càng vui, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên ngắm con trai làm bài.
Bên ngoài, sau khi đội trưởng đội 2 đã rửa sạch và khử trùng dụng cụ lấy ráy tai theo lời vợ dặn, lão rón rén đi tới cửa phòng con trai, lén nhìn trộm vợ con.
Nhìn thấy cảnh tượng ấm áp này, đội trưởng đội 2 mỉm cười hạnh phúc.
Hai mẹ con đều đang bận việc của mình, chẳng ai phát hiện ra người chồng, người cha đang nhìn trộm.
Mà cho dù có phát hiện, chắc hai mẹ con cũng chẳng buồn để ý đến lão.
Đội trưởng đội 2 đi vào bếp nhóm lửa đun nước tắm.
Sau khi nấu cơm xong, mẹ Đại Bảo đã chuyển phần củi thừa sang bên lò đun nước tắm, trong nồi cũng đã có sẵn một ít nước dùng để rửa bát.
Mẹ Đại Bảo vừa nãy đã rửa bát xong nhưng chưa kịp đổ đầy nước vào nồi thì đã bị kéo vào phòng.
Giờ đội trưởng đội 2 chỉ việc đổ thêm nước vào, rồi bỏ thêm vài thanh củi vào lò là xong.
Trước đây cả nhà thường chỉ rửa chân rồi lên khang đi ngủ, nhưng từ khi Đại Bảo đi học cùng với Tiểu Thần.
Khi về nhà nó đã quán triệt rằng mọi người trong nhà hằng ngày đều phải tắm rửa sạch sẽ mới được lên khang ngủ (trừ khi trời quá lạnh).
Sau khi Đại Bảo làm loạn ở nhà vài lần, hai vợ chồng đành phải thỏa hiệp.
Dù sao thì cũng chỉ tốn thêm chút thời gian đi nhặt củi thôi, những thứ khác cũng chẳng đáng gì.