Nhưng phải thừa nhận một điều rằng, ngày nào cũng tắm xong là thấy cả người nhẹ nhõm hẳn.
Buổi tối đi ngủ cũng không thấy ngứa ngáy nữa, có thể thoải mái đánh một giấc nồng đến tận sáng bạch nhật.
Đội trưởng đội 2 nhìn nước trong nồi đã sôi, liền đi tới cửa bếp, liếc nhìn hai mẹ con vẫn đang mải mê làm bài tập và đọc sách.
Lão tự dùng gáo múc một thùng nước nóng, khệ nệ bê vào phòng tắm tự tắm rửa trước.
Tắm xong là lão về ngay phòng mình, leo lên khang nằm chờ sẵn.
Đại Bảo vừa viết xong bài tập, mẹ Đại Bảo liền đặt quyển sách trong tay xuống, xách thùng gỗ đi vào bếp.
Thấy nước tắm đã đun xong, bà cũng chẳng lấy làm lạ.
Bà nhanh nhẹn múc nước nóng vào thùng rồi xách vào phòng tắm.
Sau đó bà vào phòng Đại Bảo tìm quần áo cho nó: "Đại Bảo, nước tắm chuẩn bị xong rồi, mau thu dọn rồi đi tắm đi, đừng có lề mề nữa, lát nữa nước nguội mất bây giờ."
Đại Bảo xếp gọn gàng sách giáo khoa, vở bài tập và bút chì vào cặp sách.
Nó nhận lấy quần áo mẹ vừa tìm ra, ngoan ngoãn đáp: "Mẹ, con biết rồi, con đi tắm ngay đây."
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời, lại biết tự giác của Đại Bảo, trong mắt mẹ Đại Bảo tràn ngập vẻ tự hào.
Con trai bà thật giỏi, từ sau khi phân gia ra ở riêng, thằng bé ngày càng hiểu chuyện hơn.
Đợi đến khi Đại Bảo tắm xong đi ra, mẹ Đại Bảo mới là người cuối cùng vào tắm.
Bà tắm xong bước ra, nói với Đại Bảo đang ngồi ngoài sân xem truyện: "Không được xem muộn quá đâu đấy nhé, trời tối là phải cất đi ngay."
"Cẩn thận không hỏng mắt đấy."
Đại Bảo đang dán mắt vào cuốn truyện, say mê đáp: "Mẹ, con biết rồi ạ."
Dù có vài chữ không hiểu, nhưng Đại Bảo vẫn cảm thấy cuốn truyện trong tay vô cùng thú vị.
Nó thầm hạ quyết tâm phải học thêm thật nhiều chữ, như vậy khi đọc truyện sẽ không phải lần nào cũng đi hỏi Tiểu Thần xem đây là chữ gì nữa.
Thấy trời vẫn còn sớm, mẹ Đại Bảo bê chậu quần áo bẩn của cả nhà ba người đi ra ngoài, định ra bờ sông giặt.
Nhà Đại Bảo cách bờ sông không xa, đi bộ chỉ mất năm sáu phút, rất gần.
Thế nên bình thường mọi người hay tranh thủ lúc nghỉ trưa sau khi tan làm để đi giặt, nhưng mẹ Đại Bảo thì khác, tối nào bà cũng hối thúc cả nhà tắm sớm để bà có thời gian đi giặt đồ sau cùng.
Mẹ Đại Bảo bê chậu quần áo ra đến bờ sông, lúc này cũng chỉ lác đác vài người.
Một phần nhỏ là những người trưa không có thời gian giặt nên giờ mới tranh thủ, còn lại đa số là những hộ dân sống ngay gần bờ sông.
Tối nay đối với mẹ Đại Bảo thì hơi muộn một chút, sau khi chào hỏi mấy người phụ nữ cũng đang giặt đồ xong.
Bà tìm một phiến đá tương đối bằng phẳng rồi bắt đầu đập và vò quần áo.
Trong phòng, đội trưởng đội 2 đợi mãi mà chẳng thấy vợ vào.
Lão vểnh tai lên nghe cũng không thấy tiếng động bên ngoài, liền đi ra xem thì chỉ thấy mỗi cậu con trai Đại Bảo đang ngồi trên ghế nhỏ, hớn hở đọc truyện đến mức nhập tâm.
Đội trưởng đội 2 tìm một vòng quanh nhà không thấy vợ yêu đâu, liền hỏi Đại Bảo: "Bảo à, mẹ con đâu rồi?"
Đại Bảo xem đến mê mẩn, chẳng nghe thấy cha gọi gì mình.
Đội trưởng đội 2 thấy thằng bé không thèm đoái hoài gì đến mình thì biết ngay là nó không nghe thấy.
Lão tiến lại gần vỗ nhẹ một cái: "Đại Bảo, mẹ con đâu? Bà ấy đi đâu rồi? Vừa nãy còn ở đây cơ mà?"
Đại Bảo đang xem đến đoạn hay thì bị cha vỗ mạnh một cái, liền ghét bỏ gạt tay cha ra: "Mẹ con đi giặt quần áo rồi."
"Ồ."
Đội trưởng đội 2 mặt đầy vẻ thất vọng.
Lúc nãy mẹ Đại Bảo đi tắm xong là lấy quần áo trực tiếp từ dây phơi chứ không vào phòng lấy, nên lão cứ tưởng bà còn chưa tắm cơ.
Đội trưởng đội 2 kéo một chiếc ghế nhỏ, ngồi xuống cạnh Đại Bảo, mắt nhìn chằm chằm ra cổng lớn như một "hòn đá vọng vợ".
Mãi đến khi trời bắt đầu xám xịt, mẹ Đại Bảo mới bê cái chậu ướt sũng trở về.
Thấy vợ đã về, đội trưởng đội 2 phấn khích chào hỏi: "Vợ ơi, em về rồi à? Vất vả cho em quá."
Mẹ Đại Bảo thản nhiên đáp: "Thấy tôi vất vả thì lần sau đừng có mặc bẩn thế."
Bà cầm quần áo trong chậu lên định treo lên dây phơi.
Đội trưởng đội 2 vội vàng chạy lại giúp một tay: "Vợ ơi, để anh giúp em."
Đại Bảo ngước mắt nhìn ông cha đang xoay quanh mẹ mình như con quay, khẽ bĩu môi, cha lại làm mẹ giận rồi.
Nó bất lực lắc đầu, tại sao cứ phải làm người ta giận rồi mới đi dỗ dành nhỉ?
Lúc không giận mà dỗ không phải tốt hơn sao?
Đúng là không hiểu nổi mấy ông đàn ông này.
Sau này mình lấy vợ, tuyệt đối sẽ không làm vợ giận.
Cha làm thế này là không tốt chút nào.
"Được rồi, ông phơi đống này đi. Để tôi đi thu quần áo khô."
Mẹ Đại Bảo phơi xong mấy cái trên tay, rồi lau tay vào tạp dề. Khi giặt đồ, để tránh bị ướt áo, bà luôn đeo tạp dề.
Đội trưởng đội 2 lập tức đáp: "Được thôi vợ ơi."
Động tác trên tay lão càng thêm nhanh thoăn thoắt.
Mẹ Đại Bảo thu quần áo của Đại Bảo trước, mang vào phòng nó xếp gọn gàng rồi mới thu đồ của hai vợ chồng về phòng mình.
Sau khi xếp quần áo xong, bà lại ra ngoài đóng cổng lớn, thu dọn đồ phơi dưới sân vào dưới hiên nhà.
Trong lúc bà bận rộn, đội trưởng đội 2 đã phơi xong quần áo và chuồn vào phòng từ lâu.
Đến khi mẹ Đại Bảo làm xong tất cả thì trời đã tối hẳn.
Nhìn Đại Bảo miệng thì hứa trời tối sẽ cất truyện mà giờ vẫn ngồi im bất động, cố gắng căng mắt ra nhìn, mẹ Đại Bảo lại như mọi khi, bắt đầu giục giã: "Đại Bảo, trời tối rồi, không được xem nữa, mau về phòng đi ngủ đi."
Đại Bảo không tình nguyện đứng dậy về phòng: "Biết rồi mà, sao trời tối nhanh thế không biết?"
Nó lầm bầm đầy vẻ không vui.
Mẹ Đại Bảo tiếp lời: "Chê trời tối nhanh thì làm bài tập nhanh lên một chút, chẳng phải là được xem nhiều hơn sao?"
Đại Bảo bĩu môi: "Tối nay là ngoại lệ, trước đây con toàn làm xong bài ở trường rồi.
Ai mà biết được vở lại hết chứ, con có mang theo quyển mới đâu. Hừ, làm mất bao nhiêu thời gian của con."
Đại Oa và Tiểu Thần bọn họ chắc đã tắm rửa xong từ sớm rồi.
Mẹ Đại Bảo không nói gì thêm, con trai bà bây giờ rất ngoan.
Học hành giỏi, thành tích tốt, lúc làm bài tập cũng không cần ai phải trông chừng.
Tan học về còn biết đi cắt cỏ lợn kiếm điểm công, thật hiểu chuyện làm sao!
Nhược điểm duy nhất là hay quên và tính tự giác hơi kém một chút.
Đôi khi nó không tự quản được mình, ví dụ như việc đọc truyện này, nếu không nhắc là nó có thể thắp đèn dầu xem cả đêm không ngủ.
Hồi trước trong phòng nó vẫn để đèn dầu, nhưng có lần nửa đêm cha nó dậy đi vệ sinh, phát hiện thằng bé thắp đèn thức đêm đọc truyện, thế là đèn dầu trong phòng bị thu hồi luôn.
Cứ trời tối là bị đuổi đi ngủ ngay, đèn dầu gì đó không cần dùng tới nữa.
Đợi con trai vào phòng, mẹ Đại Bảo theo thói quen dặn dò: "Đóng chặt cửa vào nhé, kẻo gió thổi là cửa mở tung ra đấy!"
"Biết rồi mà mẹ." Giọng nói bất lực của Đại Bảo truyền ra từ trong phòng.