Hoàng Dương Anh cười nắc nẻ: "Tiểu Thần, em nói chữ nhường chứng tỏ em tự thừa nhận cái biệt danh đó rồi nhé."
"Không có, không có, không có mà!"
Tiểu Thần ngẩn người, sau đó cuống cuồng lắc đầu lia lịa.
Lưu Quy Thịnh càng cười khoái chí hơn: "Đừng có giận anh, có giận thì giận chị em ấy, là chị em nói chứ có phải bọn anh nói đâu."
Cậu nở một nụ cười gian xảo, cố tình châm ngòi cho cuộc nội chiến của hai chị em nhà họ Tần.
Tần Vũ lườm Lưu Quy Thịnh một cái, nhếch môi nói: "Lưu Quy Thịnh, anh ăn no quá hóa rồ à, còn bày đặt tới đây ly gián chị em tôi."
"Có muốn tôi giúp anh đấm cho mấy phát để nôn hết đống sủi cảo trong bụng ra không?"
Sắc mặt Lưu Quy Thịnh biến đổi tức thì: "Ấy ấy, đừng có làm bậy nha, tôi chỉ là... phụt... ha ha ha... nói thật thôi, không có ý ly gián gì đâu."
"Đúng không Tiểu Thần, ban nãy có phải chị em nói trước không?"
Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía Tiểu Thần.
Cậu nhóc chẳng cần suy nghĩ lấy một giây, dõng dạc nói: "Không phải, là anh nói em.
Chị em là người chị tốt nhất trên đời, chị ấy chẳng nói gì cả."
Tần Vũ thấy mát lòng mát dạ: "Giỏi lắm, em trai của chị!"
Lưu Quy Thịnh đờ người ra: "..."
Dương Tầm Chi cười thầm, còn Hoàng Dương Anh thì mang bộ mặt "tôi biết ngay mà", đồng thời dành cho Lưu Quy Thịnh một phần đồng cảm – đúng một phần thôi, không thể nhiều hơn.
Chín phần còn lại đương nhiên là để xem kịch rồi!
Hoàng Dương Anh gật đầu đầy vẻ hả hê: Cuối cùng cũng tới lượt anh rồi, Lưu Quy Thịnh, nhóc con nhà anh cũng nên nếm trải cảm giác của tôi đi chứ!
Đúng là đồng bệnh tương lân mà!
Ha ha ha ha ha ha...
Lưu Quy Thịnh ngây người, lắp bắp nói không thành tiếng: "Không phải, vừa nãy, rõ ràng vừa nãy chị em nói, em không nhớ à?"
"Mới có mấy giây thôi mà đã quên sạch rồi?"
Lưu Quy Thịnh dùng móng tay bấm vào nhau để ra hiệu cho khoảng thời gian ngắn ngủi.
"Em còn nhỏ thế mà trí nhớ đã lão hóa rồi sao?"
Tiểu Thần thản nhiên như không: "Em là đứa em trai mà chị yêu nhất, chị tuyệt đối không bao giờ nói thế."
"Anh Lưu à, là trí nhớ anh kém thì có, chính anh là người nói em đấy!"
Tiểu Thần khẳng định chắc như đinh đóng cột, cứ như thể sự thật vốn dĩ nó phải là như thế.
Lưu Quy Thịnh há hốc mồm vì không tin nổi, mãi không khép lại được.
Tiểu Thần tốt bụng đưa tay lên khép cằm hắn lại: "Anh Lưu, ngậm miệng vào đi, nước miếng sắp chảy ra rồi kìa, trông ngốc lắm!"
Cậu nhóc vừa ra tay vừa không quên "cà khịa" một trận.
Lưu Quy Thịnh đẩy Tiểu Thần ra, quay sang hỏi Tần Vũ: "Tần Vũ, cô nói xem có đúng là ban nãy cô nói thằng bé trước không?"
Ngón tay hắn chỉ vào Tiểu Thần, nhìn là biết hắn tức đến mức không thèm gọi tên luôn rồi.
Tần Vũ giả ngốc, đưa tay lên ôm trán lắc lắc: "Ôi trời, nãy giờ nói nhiều quá, tôi chẳng nhớ mình đã nói những gì nữa."
Lưu Quy Thịnh nén giận, lại nhìn sang Dương Tầm Chi: "Anh, anh làm chứng đi, hai chị em họ bắt nạt em kìa."
Vẻ mặt hắn đầy ấm ức, cứ như đứa trẻ đi đánh nhau bị thua rồi về mách phụ huynh vậy.
Chưa đợi Dương Tầm Chi trả lời, những người khác đã cười đáp lễ: "Ha ha ha ha ha..."
Lưu Quy Thịnh hầm hầm lườm mỗi người một cái.
Ba người kia càng thấy buồn cười hơn: "Ha ha ha... Anh đừng có tấu hài nữa được không... ha ha ha ha..."
Tiểu Thần cười tươi quá nên sợ bị đánh, vội chạy đến bên cạnh Tần Vũ nắm lấy tay chị.
Tần Vũ ôm Tiểu Thần vào lòng, cậu nhóc thì nắm lấy hai tay chị gái mà đung đưa.
Lưu Quy Thịnh ủ rũ, kéo dài giọng nũng nịu gọi Dương Tầm Chi: "Anh à, anh xem đi, hai chị em họ bắt nạt em, rồi cả cái thằng nhóc kia nữa.
Còn cả cái người đang rửa bát kia nữa, ai cũng bắt nạt em, ai cũng cười nhạo em."
Hai chị em họ – Khóe môi Tần Vũ giật giật, chẳng lẽ cô không xứng được gọi tên sao?
Cái thằng nhóc kia – Tiểu Thần trề môi, trong lòng anh Lưu không còn chỗ cho cậu nữa rồi!
Chỉ được gọi là "thằng nhóc"!
Cái người đang rửa bát kia – Nụ cười trên mặt Hoàng Dương Anh khựng lại.
Cô nàng không có tên à?
Người rửa bát thì sao chứ?
Rửa bát thì có gì sai?
Chẳng lẽ anh chưa bao giờ rửa bát chắc?
Rửa bát nhà anh à?
Mà kể cả rửa bát nhà anh thì đã làm sao?
Có phải rửa anh đâu!
Hừ! Hừ hừ!
Dương Tầm Chi khẽ gạt tay ra, gạt không được liền dùng sức mạnh lôi tay mình ra, thở phào một cái rồi nói: "Thịnh à, sống dưới mái hiên nhà người ta, lúc cần cúi đầu thì phải cúi đầu."
"Đừng có bướng, cậu đánh không lại họ đâu!"
"Một người thì cuồng chị gái, một người là nữ hiệp sức mạnh, một người là tay đấm cừ khôi."
Dương Tầm Chi vỗ vai Lưu Quy Thịnh: "Cậu ấy à, một người cậu cũng đánh không nổi!
Là đàn ông, đánh không lại thì nhịn cũng chẳng thiệt đâu!"
Lưu Quy Thịnh muốn khóc mà không ra nước mắt, ngay cả anh trai cũng không giúp cậu.
Tiểu Thần thì cậu đánh lại được đấy, nhưng hậu quả nghiêm trọng lắm!
Chưa nói đến bác Tần, ngay cả ông ngoại cũng sẽ lột da cậu mất.
Còn Tần Vũ với Hoàng Dương Anh... thôi dẹp đi, kẻo lại tự đào hố chôn mình.
Dương Tầm Chi nhìn bộ dạng thảm hại của Lưu Quy Thịnh, suýt chút nữa thì phì cười, phải cố gắng nghiến chặt răng để nhịn lại.
Thật sự, bình thường anh vốn không hay cười, nhưng lần này đúng là nhịn không nổi.
Bởi vì cái trò "hố" em trai này thực sự, thực sự quá là vui.
Lưu Quy Thịnh: Hóa ra hắn chỉ là bia đỡ đạn, niềm vui là của mọi người, còn đau khổ là của riêng hắn.
Dương Tầm Chi đột nhiên túm vai Lưu Quy Thịnh xoay sang hướng khác, vì anh sắp nhịn hết nổi rồi.
Lưu Quy Thịnh bị xoay người lại, đối mặt ngay với hướng của Tần Vũ, sợ tới mức lùi lại một bước.
Cậu vô tình giẫm mạnh lên chân Dương Tầm Chi, khiến nụ cười trên mặt anh lập tức biến thành một chiếc mặt nạ đau khổ.
Lưu Quy Thịnh căng thẳng nuốt nước miếng: "Các người... lườm tôi làm gì?"
Mẹ ơi, hai người phụ nữ với một đứa trẻ này trông dữ dằn quá!
Mẹ ơi, con trai nhớ mẹ quá!
Để hưởng ứng lời của Dương Tầm Chi, Hoàng Dương Anh nép sau lưng Tần Vũ, ôm lấy cô.
Ba người hùng hổ nhìn chằm chằm Lưu Quy Thịnh.
Lưu Quy Thịnh rùng mình một cái, hắn sai rồi!
Cậu mất cảm giác an toàn, muốn nép vào người anh trai mình, nhưng hễ cậu nhích lại gần một chút là anh họ lại né ra thật xa.
Né tới né lui mấy lần không được, cậu tự thấy trầm cảm luôn.
Nhìn chị em nhà người ta kìa, rồi nhìn lại anh em nhà mình xem.
Hừ, anh trai thật là vô dụng, vẫn cứ phải là chị gái mới tốt, nhìn người ta ôm nhau thắm thiết ấm áp chưa kìa! Ghen tị quá đi!
Còn anh họcậu thì cứ như tránh tà, cậu nhích một phân, anh lùi mười thước.
Tình cảm thâm sâu hay không, cứ nhìn lúc này là rõ.
Mà cái hành động muốn "nép vào" này dưới mắt Dương Tầm Chi lại là Lưu Quy Thịnh đang muốn giẫm lên giày mình, thế nên cậu cứ vừa lại gần là anh phải né ngay lập tức.
Chủ yếu là giẫm chân đau thật sự!
Thêm vài lần nữa chắc anh què luôn mất.
Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh, một người tiến một người lùi, làm ba người Tần Vũ nhìn mà nghệch mặt ra.
Hoàng Dương Anh thay mặt cả ba hỏi ra nỗi thắc mắc: "Hai người đang chơi cái trò gì mới lạ à?"
"Cứ phối hợp nhịp nhàng thế luôn, không cần nghỉ lấy hơi à?"
Lần này đến lượt Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh ngẩn tò te.
Trò chơi?
Họ có chơi trò gì đâu!
Hai người nhìn nhau, định tìm câu trả lời từ trong mắt đối phương.
Nhìn đến mức mỏi cả mắt mà đầu óc vẫn mù mờ.
"Thám tử" Tiểu Thần online, phá vỡ sự im lặng: "Em biết rồi, anh Lưu muốn nắm tay anh Dương, nhưng anh Dương bị giẫm trúng chân nên cứ tưởng anh Lưu muốn giẫm mình tiếp."
"Cho nên đó là lý do anh né tránh đúng không?"
"Và đó cũng là lý do anh cứ nhích lại gần đúng không?"