"Dọa chết người ta rồi, dọa chết người ta rồi!" Lưu Quy Thịnh không ngừng lảm nhảm.
...
Vì được tan làm sớm nên trên đường về không gặp mấy ai.
Khi Tần Vũ về đến cổng nhà, cô suy nghĩ một chút rồi ghé qua chuồng bò một chuyến.
Cánh cửa chuồng bò khép hờ, bên ngoài không có ai.
Cô quan sát một lát, thấy trong nhà không có người lạ mới thuần thục đẩy cửa bước vào, tiện tay đóng cửa lại.
Vừa đóng cửa, Tần Vũ đã ngửi thấy một mùi hương "khác lạ".
Tiến lại gần nhìn, hóa ra là sự thật hiển nhiên.
Mẹ Tần đang rửa mông cho tiểu An An.
Thời tiết đẹp nên bà bê hẳn một chậu nước ấm ra giữa sân để rửa, vừa làm vừa dịu dàng trêu chọc: "Con trai của mẹ ơi, giờ con ngày càng giỏi đi nặng rồi đấy, thối quá đi mất!"
"Con ngửi thử xem mình có thối không nào?"
Tiểu An An thè lưỡi liếm liếm khóe miệng một cách tinh nghịch: "A, a, phù, phù... a phù..."
Mẹ Tần bế bé lên, vỗ vỗ cho những giọt nước trên mông rơi bớt, cười hiền hậu: "Con cũng thấy thối à? Cục cưng của mẹ thật đáng yêu."
Tần Vũ mỉm cười lên tiếng: "Mẹ, tiểu An An."
"Ơ? Sao giờ này con đã qua đây rồi?"
Nghe thấy tiếng động, mẹ Tần ngạc nhiên quay người lại hỏi.
Tiểu An An vừa nhìn thấy chị gái thì chân tay múa may quay cuồng, vô cùng phấn khích: "A, a, a, a... oa oa oa... i ya i ya yo..."
Bé vươn tay ra đòi chị bế.
Mẹ Tần suýt chút nữa là không giữ nổi: "Con phấn khích cái gì thế hả đồ tí hon? Mẹ con thật sự bế không nổi con nữa rồi."
Bà vội vàng ôm chặt con trai vào lòng, quay người đi vào trong phòng.
Tần Vũ mỉm cười đi theo sau.
Đầu tiểu An An bị vùi trong lòng mẹ, không nhìn thấy chị gái yêu quý nhất, bé không ngừng vùng vẫy: "Ya, ya, ya, a phù, phù, phù... i i i i i i..." (Chị ơi, chị ơi, chị ơi...)
Sau khi đặt bé lên khang, mẹ Tần không nhịn được mà vỗ một phát vào cái mông căng mọng, trắng trẻo của tiểu An An, giả vờ tức giận nói: "Cái đồ tí hon này, con làm mẹ bế đến toát cả mồ hôi rồi đây."
"Mới có mấy tháng tuổi mà sao sức mạnh thế không biết?"
"Lại còn béo thế này nữa, đồ mập mạp, từ hôm nay bắt đầu giảm cân nhé, không cho uống nhiều sữa nữa."
Mẹ Tần nhìn cậu con trai béo đang "ngó lơ" mình bằng ánh mắt đầy ý cười.
Tiểu An An không hiểu mẹ đang nói gì, cứ tưởng mẹ đang chơi với mình nên bập bẹ đáp lại: "A, a, a..."
Không hiểu gì hết, cứ thế hét to hơn mẹ là được.
Mẹ Tần nghiêm mặt nói: "Con còn dám cãi lời à, cẩn thận mẹ không đóng tã cho con nữa, không cho con mặc quần nữa đâu."
"Để con hở chim nhỏ ra cho mọi người xem, mọi người sờ nhé."
Tiểu An An không hiểu gì: "Hô a, ya a ya a..."
Tần Vũ chứng kiến cuộc đối thoại của hai mẹ con, không nhịn được mà bật cười: "Phụt... ha ha..."
Chim nhỏ không được để lộ ra mà lớn khôn đâu mẹ ơi, nguy hiểm lắm, sau này lớn lên đó sẽ là lịch sử đen tối đấy!
Nghe thấy tiếng cười từ phía cửa, tiểu An An tò mò quay cái đầu tròn lẳn lại, lại nhìn thấy chị gái yêu dấu.
Bé lập tức nở một nụ cười không răng hớn hở: "A ya, a ya..."
Mẹ Tần chua chát nói: "Cái đồ tí hon này, mẹ con ngày nào cũng cho con bú, đổ bô rửa mông cho con, mà chẳng thấy con cười với mẹ tích cực thế này bao giờ."
Tiểu An An không những không nghe, cũng chẳng thèm nhìn người mẹ đang ăn giấm chua của mình, đôi mắt cứ dán chặt lấy chị gái.
Mẹ Tần bất lực đóng tã, mặc quần vào cho tiểu An An, cảm thán nói: "Chao ôi, trong mắt thằng con này thật sự là không có tôi mà!"
Tần Vũ dở khóc dở cười: "Mẹ ơi, em ấy còn nhỏ thế kia, biết cái gì đâu."
"Haiz! Chẳng liên quan gì đến nhỏ hay lớn cả." Mẹ Tần lắc đầu.
"Bây giờ nó cứ nhìn thấy mấy anh chị là mắt sáng rực lên vì phấn khích."
"Giờ mẹ thường có cảm giác, đứa con trai này là mẹ sinh cho bốn đứa các con thì đúng hơn."
"Thằng nhóc này, nhìn ba mẹ thật sự là không thấy thơm chút nào cả."
"Cứ các con vừa tới là thằng nhóc này thật sự chẳng thiết gì mẹ với ba nó nữa."
"Nếu có thể, chắc nó muốn hai vợ chồng mẹ tạm thời biến mất luôn ấy."
"Đợi các con đi rồi, hai người bảo mẫu này mới được xuất hiện."
"Giờ mẹ với ba con cũng chỉ xuống hàng bảo mẫu thôi.
Con trai béo này nhỏ tuổi thế mà đã biết xót các anh chị rồi đấy.
Lần trước Tiểu Thần bế nó, nó lỡ tè dầm."
"Tiểu Thần định thay tã cho nó, ôi trời, nó vùng vẫy, la hét như bị chọc tiết lợn ấy, nhất quyết không chịu để anh thay."
"Cứ phải nhào vào lòng ba con, đợi ba thay xong xuôi cho."
"Thay xong một cái là lật mặt ngay, nhìn cũng chẳng thèm nhìn ba con lấy một cái, lại nhào vào lòng Tiểu Thần."
"Mặc kệ ba con gọi thế nào nó cũng không thèm đoái hoài."
"Ba con không tin vào mắt mình, cứ ghé sát mặt vào trước mắt nó, thế là cậu con trai béo này không nể tình chút nào, dùng tay đẩy thẳng mặt ba ra."
"Vừa đẩy vừa hét, chẳng biết hét cái gì, nhưng nghe chừng là hét bậy lắm."
"Làm ba con tổn thương sâu sắc luôn đấy."
Tần Vũ cười ngặt nghẽo: "Ha ha ha, ha ha ha ha... Sao mà buồn cười thế không biết."
Lần trước Tần Vũ không qua, chỉ có Tiểu Thần và Lưu Quy Thịnh qua đây nên cô không biết chuyện này.
Cứ nghĩ đến khuôn mặt u ám của ba là cô lại thấy buồn cười.
Mẹ Tần mặc quần xong cho tiểu An An, lại không nhịn được cái cảm giác "núng nính" ở tay mà véo một cái.
Bà mẹ ruột phũ phàng nhận xét: "Con đừng nhìn nó mới có bốn tháng tuổi, mà nó tinh ranh lắm đấy."
"Tiểu An An nhà mình đúng là không giống đứa trẻ bốn tháng tuổi chút nào."
Chị gái cũng không nhịn được mà phụ họa.
Cái thân hình béo múp, chắc nịch này, cái giọng hét dõng dạc thế này, thật chẳng ai bảo mới bốn tháng.
Mẹ Tần gật đầu lia lịa: "Chẳng thế sao, nhà ai mà bốn tháng dài rộng thế này, các con hồi nhỏ có béo thế này đâu, cũng không quấy thế này."
"Nhưng cũng may là nó chỉ thấy các con mới náo loạn một chút, bình thường cũng dễ nuôi, không khóc không nhè."
"Đi vệ sinh cũng chỉ hừ hừ vài tiếng, điểm trừ duy nhất là lượng sữa uống hơi nhiều, người quá béo." Dù miệng thì chê nhưng mẹ ruột vẫn yêu con vô cùng.
Tiểu An An hừ hừ một hồi lâu, nịnh nọt cười cầu tài mãi mà vẫn không thấy chị gái lại bế mình, sắc mặt bắt đầu sốt ruột: "Oaoa oa, a a a a..."
Mẹ Tần giữ chặt cái tay đang quờ quạng của con trai béo, hỏi Tần Vũ: "Con qua đây có việc gì à?"
Tần Vũ không tiến lại bế bé, cô chuẩn bị đi rồi, tránh để lát nữa lúc đi bé lại quấy khóc: "Con sang báo với mẹ là tối nay nhà mình gói sủi cảo, ba mẹ đừng nấu cơm nhé."
Mẹ Tần nghe xong thì mừng rỡ: "Được, lâu rồi không ăn sủi cảo, mẹ cũng thấy thèm."
"Mẹ ơi, con về nhé." Tần Vũ thấy tiểu An An hét càng to hơn thì vội vàng rời đi.
Mẹ Tần nhìn cậu con trai béo trên khang vẫn đang tha thiết cầu xin được bế, liền bế bé lên: "Con về đi, nó không nhìn thấy là được ngay ấy mà."
Tiểu An An được mẹ bế vào lòng, không thấy chị gái đâu, cái đầu nhỏ cứ thế nghẹo qua nghẹo lại tìm kiếm: "Ya, ya ya ya, i, i, o o o..."