Nhưng bất kể là loại nào, chỉ cần là một trong số đó thôi thì cô ta đã vô cùng mãn nguyện rồi. ........................
Tại chuồng bò, ba Tần đang ngồi trên giường lò, trêu chọc cậu con trai mập mạp của mình.
Ông đưa tay chỉ chỉ trỏ trỏ vào cậu con út: "Con trai à, dạo này con hơi nặng cân rồi đấy, mẹ sắp bế không nổi con nữa rồi."
"Có phải là nên giảm cân rồi không nhỉ!"
"Con béo quá, mà lại còn béo đều cơ chứ."
"Tay thì như ngó sen, chân như móng giò, bụng thì tròn vo như quả dưa hấu, mông thì núng nính như miếng thịt kho tàu.
Đôi má thì như cái bánh bao bột mì trắng hếu, đến cả nhãn cầu cũng càng ngày càng to ra."
"Khắp cả người, ba thấy chỉ có mỗi mái tóc của con là trông có vẻ gầy thôi."
"Con trai à, thật sự không phải ba chê con đâu nhé!"
"Ba là vì tốt cho con thôi, giờ con béo đến mức lúc tắm phải vạch từng ngấn thịt ra mới rửa sạch được."
"Đặc biệt là cái cổ của con ấy, à không, con làm gì có cổ, toàn là thịt thôi."
"Mỗi lần tắm khổ sở lắm, phải có một người giúp vạch lớp thịt bên ngoài ra, một người khác cầm khăn chà xát mới sạch được."
"Nếu không bế con lúc nào cũng thấy mùi chua chua khăm khắm, nhà ai có đứa trẻ bằng tuổi này mà béo đến mức một ngày không tắm là chua lòm như con không."
"Con trai à, mình uống ít sữa đi nhé, mình phải giảm cân thôi."
"Cũng không cần gầy đi nhiều quá đâu, chỉ cần lộ cái cổ ra cho dễ tắm là được."
"Ba con mình rảnh thì vận động nhiều chút, đừng có lúc nào cũng ăn no là ngủ, nằm ườn ra đấy, đến lúc phải học ngóc đầu thì ngóc đầu, lúc cần lẫy thì phải lẫy đi chứ."
Ba Tần nắm lấy hai cái chân của Tiểu An An, nhẹ nhàng chạm chúng vào nhau: "Bắp chân cũng phải đá lên chứ nà."
Tiểu An An không hiểu ba đang nói gì, cứ nằm trên giường lò, dùng ánh mắt ngây thơ nhìn ba rồi cười toe toét, cứ ngỡ ba đang chơi với mình.
Ba Tần nhìn cậu con trai mập mạp hay cười, buông chân cậu bé ra, đưa tay nhéo nhẹ vào cái má như bánh bao, cười nói: "Lúc nào rảnh con cũng tự nhéo má mình đi, nhéo cho nó gầy bớt lại."
"Má con béo quá, mẹ sắp không cho bú được rồi kìa."
Tiểu An An vẫn chẳng hiểu gì, tiếp tục cười ngây ngô với ba.
Mẹ Tần vừa bước vào nghe thấy câu này cũng phụ họa theo: "Má Tiểu An An đúng là có hơi béo thật, giờ cho bú em toàn phải dùng tay đẩy bớt thịt trên mặt nó sang một bên đấy."
"Nghe thấy chưa?"
Ba Tần lại nhéo má con trai cười: "Tiểu An An... Khịt, hắt... xì! Hắt... xì!..."
Ba Tần đang cúi đầu nói chuyện với con, tiếng hắt xì vang dội làm cái thân nhỏ của Tiểu An An run lên một cái.
Cái hắt xì bắn thẳng vào mặt Tiểu An An, làm cậu bé ngơ ngác luôn.
Ba Tần vội vàng đứng dậy tránh ra chỗ khác, lại hắt xì liên tiếp mấy cái mới thôi: "Hắt xì, hắt xì, hắt xì..."
Lúc ba Tần đứng dậy, mẹ Tần vội vàng chạy lại xem con trai có bị dọa khóc không.
Tiểu An An thì không khóc, nhưng mà hơi thảm, trên mặt toàn là nước từ cái hắt xì của ba, trông vừa đáng thương vừa hơi... mất vệ sinh.
Mẹ Tần cầm khăn lau mặt cho con, càu nhàu: "Lần sau anh chuẩn bị hắt xì thì mau tránh xa con ra một chút."
"Nhìn cái việc tốt anh làm đi, mặt con toàn nước hắt xì của anh kìa."
Ba Tần nhìn bộ dạng thảm hại của con trai, vội vàng nhận lỗi, hứa lần sau sẽ không thế nữa.
"Lần sau anh nhất định sẽ chú ý."
Ba Tần nịnh nọt: "Không hổ là con trai mập của ba, gan dạ thật đấy, thế mà không bị dọa sợ, con giỏi quá đi mất."
Mẹ Tần trêu chọc: "Nếu anh đã thấy con trai mình giỏi thế, thì làm người ba như anh, hôn con một cái đi xem nào."
Ba Tần nhìn bãi nước hắt xì trên mặt con đã được vợ lau sạch, nhưng vợ chỉ dùng khăn khô lau chứ không thấm nước.
Trong lòng có chút ghê ghê, ông nuốt nước bọt: "Cái này..."
Lời từ chối còn chưa kịp nói ra thì lại một tiếng hắt xì nữa vang lên.
Ba Tần cứ thế trơ mắt nhìn con trai mập lại bị dọa run bần bật.
Trên mặt lại xuất hiện bãi nước mới.
Ba Tần lén lút ngẩng đầu nhìn vợ mình, không dám ho he tiếng nào.
Mẹ Tần cũng hắt xì liên tiếp mấy cái mới dừng lại được.
Quay đầu lại nhìn, cái mặt nhỏ của con trai vừa mới được lau sạch xong, giờ lại thêm một đống nước mũi nữa.
Người mẹ Tần cứng đờ lại, rồi ngẩng đầu nhìn ba Tần.
Ba Tần vội vàng giả vờ tìm đồ đạc, coi như không biết gì hết.
Ông không biết gì hết, ông không nghe thấy vợ hắt xì, tai ông vừa bị điếc rồi.
Con trai à, đừng trách ba không đòi công bằng cho con nhé, trong nhà mình mẹ là nhất.
Ba phải nghe lời mẹ, mẹ là không được đụng vào đâu!
Sau này con lớn lên sẽ hiểu nỗi khổ của ba thôi.
Mẹ Tần nhìn bóng lưng của chồng, trong lòng bỗng thấy dễ chịu hơn một chút.
Xót xa lau sạch mặt cho con trai út.
"Tiểu An An, mình chuẩn bị đi tắm thôi nào."
Ba Tần như bắt được vàng, vắt chân lên cổ chạy ra ngoài: "Để anh đi gánh nước!"
Mẹ Tần nắm chặt nắm đấm, hóa ra anh vẫn nhìn thấy à!
Sau đó cả một buổi tối, cho đến tận lúc đi ngủ, ba Tần và mẹ Tần cứ hắt xì liên tục, hắt xì đến mức mệt lả, bụng cũng đau nhức cả đi.
Những người khác cứ tưởng hai người bị cảm lạnh, dùng lò nấu cho họ nửa nồi nước gừng đường đỏ.
Còn không cho họ lại gần Tiểu An An nữa.
Trước khi ngủ Tiểu An An cũng không được bú sữa mẹ, mà phải lấy sữa bột Tần Vũ mang đến ra pha.
Họ hoàn toàn không biết rằng, họ bị như vậy là do bị Đặng Thanh Thanh nói xấu sau lưng, chứ không phải bị cảm lạnh gì cả. ..................
Đặng Thanh Thanh càng nghĩ càng thấy vui, ảo tưởng về việc chị em Tần Vũ chịu khổ ở thành phố, sau này không bao giờ được quay về nữa.
Tần Vũ đến tuổi sẽ gả bừa cho một gã nhà quê, Tần Thần thì cưới một cô gái thôn quê.
Sau này con con cháu cháu đều bị nhốt ở nông thôn, trở thành dân quê chính gốc.
Đặng Thanh Thanh không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Phì... ha ha..."
Phương Noãn Tâm mỉm cười hỏi: "Thanh Thanh, chị đang nghĩ gì mà cười vui thế?"
Đặng Thanh Thanh lắc đầu cười: "Không có gì, không có gì đâu."
Phương Noãn Tâm hỏi tiếp: "Sau đó các chị còn xảy ra chuyện gì nữa không?"
"Sau đó, sau đó chẳng phải là nổi gió lớn, trời tối sầm lại sao. Làm..."
Đặng Thanh Thanh nhảy cóc qua một vài đoạn, chỉ nói ra những phần bất lợi cho Tần Vũ.
Phương Noãn Tâm nhíu mày, nghi hoặc nói: "Trời tối? Các chị ở trong rừng đến tận đêm khuya à?"
"Hả? Không phải, không phải trời tối kiểu đó, hôm đó rõ ràng là ban ngày mà, gió lớn nổi lên cái là mặt trời biến mất, khắp nơi tối đen như mực ấy."
Đặng Thanh Thanh ngẩn người một lát rồi nói.
"Cứ như là ban đêm vậy, lúc đó sợ lắm luôn."
"Em không biết chuyện này sao?"
Phương Noãn Tâm có chút ngượng ngùng nói: "Lúc em về là đi ngủ luôn, nên không biết chuyện này."
Đặng Thanh Thanh gật đầu: "Hóa ra là thế, không thấy cũng tốt, sợ lắm. Đặc biệt là lúc đó tụi chị không ở trong nhà."
"Bên tai toàn là tiếng gió rít, nghe thấy tiếng mà không nhìn thấy gì, đáng sợ vô cùng."
"Tụi chị thảm lắm, suýt chút nữa thì bị gió thổi bay đi luôn rồi."