Tần Vũ đi ra khỏi bếp, bước đến nhà chính, khiêng cái bàn ăn vào trong gian bếp.
Cô lấy nhân sủi cảo và khối bột đã chuẩn bị sẵn từ không gian ra đặt lên bàn, tiếp tục cán vỏ, tiếp tục gói.
Cô chia một phần tâm trí để để ý nồi sủi cảo đang luộc trong không gian.
Sủi cảo còn chưa luộc xong thì Tiểu Thần đã đi học về.
Tiểu Thần đang định mở cửa vào nhà thì thấy cửa nhà khóa từ bên trong, cái khóa lớn thường ngày treo bên ngoài không thấy đâu.
Cậu nhóc biết ngay là chị gái đang ở nhà.
Tiểu Thần "cộc cộc cộc" gõ cửa: "Chị ơi, em đi học về rồi, mở cửa cho em với."
Tần Vũ nghe tiếng gõ cửa, nhìn quanh gian bếp một lượt thấy không có sơ hở gì, những thứ cần lấy ra đều đã lấy đủ, liền vội vàng đáp: "Tới đây, tới đây!"
"Đợi chút nhé, chị rửa tay đã."
Tiểu Thần nghe thấy vậy, ngoan ngoãn đứng ở cửa đợi chị ra mở.
Tần Vũ đi đến cạnh giếng rửa tay qua loa rồi mới ra mở cổng.
Vừa mở cửa, Tiểu Thần đã cười tinh quái: "Chị ơi, có phải chị lại làm món gì ngon rồi không?"
Tiểu Thần đã quen rồi, hễ chị gái tan làm sớm mà cổng lại chốt trong, chứng tỏ là đang làm món ngon.
Tần Vũ nghiêng người cho Tiểu Thần vào, cười nói: "Tối nay ăn sủi cảo."
"Sủi cảo á? Oa! Tuyệt quá, lâu rồi không được ăn, em thèm chết đi được!"
Tiểu Thần phấn khích reo lên. "Chị ơi, có cần em giúp gói cùng không?"
Tần Vũ lắc đầu: "Không cần đâu, lát nữa anh Lưu Quy Thịnh và mọi người cũng qua giúp, không cần đến em.
Chẳng phải em còn phải đi cắt cỏ lợn sao?
Nhớ về nhanh một chút là được."
Tiểu Thần hơi tiếc nuối vì không được gói sủi cảo: "Vâng ạ."
Nhưng cậu cũng biết, ngày nào cũng đã hẹn với đám Đại Oa cùng đi cắt cỏ lợn, không nên thất hứa.
Cắt cỏ lợn là nhiệm vụ tất yếu hàng ngày của cậu, phải kiên trì.
Tiểu Thần cất cặp sách hình con gà vào trong nhà, khoác gùi lên lưng, cầm liềm rồi nói với Tần Vũ: "Chị ơi, em đi đây, chị ra đóng cửa lại nhé."
Tiểu Thần hiểu rất rõ, hễ nhà làm đồ ăn là phải đóng chặt cửa, không được để người khác vào.
"Được."
Tần Vũ tiễn Tiểu Thần ra cửa rồi lại chốt cửa lại.
Lần nào làm đồ ăn cô cũng khóa cửa kỹ càng, tránh việc ai đó vô tình xông vào thấy cơm canh nhà mình thì phiền phức.
Hơn nữa, trong sân còn nuôi đám thỏ rừng và gà này, nếu để kẻ xấu nhìn thấy cũng sẽ rắc rối to.
Haiz! Đồ đạc trong nhà ngày càng nhiều, góc nào cũng đầy ắp.
Rau trong vườn nhà mình cũng tốt hơn nhà người khác, nếu để người trong đại đội thấy thì cũng khó giải thích.
Người ta bao đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà trồng rau không bằng mấy người thành phố như họ thì thật vô lý.
Vì thế, dù Tần Vũ quan hệ rất tốt với thím Lưu nhưng cũng chưa từng có ý định mời thím về nhà chơi.
Lại nói, số thỏ rừng trong nhà từ một đôi giờ đã biến thành mười ba con, hiện tại có một con thỏ mẹ bụng lại to vượt mặt, mắt thấy sắp đẻ rồi.
Gà trong nhà từ năm con gà nhiếp giờ đã thành mười tám con, trong đó có hai con gà rừng trống và hai con gà nhà trống.
Nhà cô cũng được coi là hộ chăn nuôi đại gia rồi!
Mười bốn con gà mái, ngày nào cũng đẻ mười bốn quả trứng.
Trứng gà trong nhà ăn không xuể, cứ cách vài ngày cô lại mang một ít sang chuồng bò.
Lưu Quy Thịnh muốn nuôi gà cũng là vì thèm thuồng việc nhà cô ngày nào cũng có mười bốn quả trứng.
Nhà cô trứng ăn không hết, còn nhóm Lưu Quy Thịnh muốn ăn trứng thì khá khó khăn, cũng không tiện đổi với người dân trong đại đội.
Đi lên công xã mua trứng thì lại cần tem phiếu.
Họ nhiều tiền thật nhưng không đồng nghĩa với việc có nhiều phiếu trứng.
Họ cũng không nỡ tranh trứng với những người già ở chuồng bò, nên Lưu Quy Thịnh thèm trứng lắm.
Thịt thì không thèm bằng, vì muốn ăn thịt hai anh em họ cứ lên núi săn là có, nhưng trứng gà thì thật sự bó tay.
Cho nên, những thứ này thật sự không thể lộ ra ánh sáng, cửa nhà phải đóng thật chặt.
Sau khi tiễn Tiểu Thần, Tần Vũ tiếp tục cán vỏ bánh.
Cô định cán hết vỏ một lượt rồi mới gói luôn thể.
Vỏ còn chưa cán xong, nhìn vào không gian thấy sủi cảo luộc đã chín, Tần Vũ trực tiếp lấy một cái chậu lớn múc ra, múc luôn cả nước sủi cảo vào chung.
Cô múc đầy ụ một chậu lớn.
Lúc nấu thì không thấy nhiều, nhưng khi chín múc ra, nhìn những chiếc sủi cảo trắng trẻo, mập mạp nằm san sát nhau, trông nhiều đến phát sợ.
Tần Vũ định xem giờ thì nghe thấy tiếng chuông báo tan làm vang lên bên ngoài.
Đùng đùng đùng! Đùng đùng đùng!
Tan làm rồi, Tần Vũ nhanh chóng thoát ra khỏi không gian.
Cô tiếp tục cán vỏ, gói sủi cảo.
Chỗ sủi cảo đã luộc xong lát nữa đợi Lưu Quy Thịnh bọn họ qua rồi bảo họ mang sang.
Bây giờ mới vừa tan làm, ba và ông nội vẫn còn phải đứng ở cổng đợi người của đại đội dắt bò về trả.
Lúc này mà sang thì dễ đụng mặt người dắt bò tới lắm.
Với lại sang sớm quá, họ chưa xong việc thì sủi cảo ngâm nước lâu sẽ bị bở, không ngon.
Để trong không gian có thể giữ được nhiệt độ như vừa mới ra lò.
Tần Vũ còn có một tâm tư riêng là: cái chậu sủi cảo kèm nước này đầy quá, vừa nặng vừa khó bưng đi đường, dễ bị tràn ra ngoài.
Nặng thì không sao, nhưng cầm đi thì rất vướng.
Nhiệm vụ gian khổ này cứ để lại cho hai đồng chí nam kia đi.
Sủi cảo là cô gói, cô nấu, họ cũng phải tham gia một phần sức lực chứ!
Phải không nhỉ? Phải không nhỉ?
Chẳng ai trả lời, Tần Vũ vui vẻ tự mình quyết định luôn.
Dương Tầm Chi & Lưu Quy Thịnh: ...
Chính chủ không có mặt ở đây, làm sao để bỏ phiếu chống bây giờ?
...
Vì vụ khâu quần mà mất không ít thời gian, Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh mãi đến lúc tan làm vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Hai người cũng chẳng bận tâm, theo đại bộ đội đi trả nông cụ.
Lưu Quy Thịnh hớn hở giục Dương Tầm Chi: "Anh, mình nhanh chân về thôi, còn phải băm nhân thịt, rửa rau, thái rau... một đống việc đang chờ đây này."
"Ồ, sủi cảo chắc phải gói nhiều lắm, bên chỗ ông ngoại cũng phải có phần nữa, đại công trình đấy!"
Nghĩ đến cảnh gói sủi cảo năm ngoái, Lưu Quy Thịnh thấy áp lực quá.
Nhà người ta gói vài chục cái là xong, nhà mình ít nhất cũng phải bốn trăm cái làm nền, nghĩ thôi đã thấy kinh hoàng.
Luộc sủi cảo cũng phải dùng hai cái nồi lớn chia ra luộc mới kịp ăn.
Nghĩ đến đây, Lưu Quy Thịnh càng sốt ruột: "Anh, đi thôi đi thôi, không còn nhiều thời gian đâu, trước khi trời tối có được ăn sủi cảo hay không còn là vấn đề đấy.
Em chưa no mà bụng đã thấy đói rồi."
Dương Tầm Chi đã cố gắng bước đi thật nhanh để về giúp việc.
Lưu Quy Thịnh thì chỉ lo trời tối không được ăn.
Hoàng Dương Anh trên đường về điểm trí thức thì bắt gặp Lưu Quy Thịnh và Dương Tầm Chi đi phía trước.
Thấy hai người đi đứng hớt ha hớt hải, cô đuổi theo một lúc lâu mới kịp.
"Này, Lưu Quy Thịnh, sao hai người đi nhanh thế? Về... gói sủi cảo à?"
Lưu Quy Thịnh suýt chút nữa thì lỡ miệng nói là về thay quần.