Dương Tầm Chi chỉ vào đáy quần Lưu Quy Thịnh, cạn lời nói: "Cậu tự nhìn đi, nó toác ra nửa vòng luôn rồi, bảo tôi khâu kiểu gì đây?"
Lưu Quy Thịnh nghe vậy liền cúi đầu nhìn, cái đầu suýt chút nữa là chui tọt vào đáy quần mới nhìn hết được chỗ rách.
Cậu ngẩn người ra một lúc: "Sao lại thành ra thế này nhỉ?"
Dương Tầm Chi lùi ra xa một chút: "Cũng không nhìn lại xem lúc nãy cậu đi đứng hiên ngang thế nào, tôi đi sau mà còn nghe rõ mồn một tiếng xoẹt xoẹt cơ mà."
Nhớ lại dáng đi lúc nãy, Lưu Quy Thịnh biết mình đuối lý.
Cậu gãi đầu cười gượng: "Anh, em biết lỗi rồi. Nhưng cái quần nó không có tội, vẫn phải khâu thôi anh."
Dương Tầm Chi nhìn cái đáy quần rách bươm, đau đầu thương lượng: "Không khâu được không? Tôi cho cậu mượn áo mà quấn."
"Không được!"
Lưu Quy Thịnh từ chối ngay lập tức.
Có lẽ thấy mình hơi gắt, cậu liền cười nịnh nọt: "Anh, anh thương em trai anh chút đi mà."
"Đáy quần là phải khâu chứ, còn cả buổi chiều làm việc nữa. Áo quấn không chắc đâu, gió lùa dưới đó lạnh lắm."
Dương Tầm Chi cười khẩy: "Thế không phải càng tốt sao, càng thoáng khí."
Lưu Quy Thịnh nghẹn họng.
Cậu thề là sau này không bao giờ c** tr*n chạy lung tung trong sân sau khi tắm xong nữa.
Cậu lắc đầu lia lịa: "Anh ơi, về nhà em nhất định sửa đổi, anh cứu em lần này thôi. Không có anh, em thật sự sống không nổi đâu!"
Lưu Quy Thịnh gào khóc thảm thiết cầu xin.
Dương Tầm Chi mặt đầy vẻ không tình nguyện: "Nhưng quần cậu rách đến mức này, khâu vá cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn."
"Có chứ, lớn chứ anh!"
Lưu Quy Thịnh kích động: "Cái quần này phải cố chịu nốt buổi chiều đi làm.
Anh ơi, về đến nhà là em cởi ra làm giẻ lau ngay.
Sự trong trắng của em trai anh đều nằm trong một ý niệm của anh thôi đấy!"
Dương Tầm Chi do dự hồi lâu cuối cùng cũng đành thỏa hiệp: "Được rồi, đứng yên đấy."
"Tuân lệnh! Em đảm bảo đứng thẳng như cột điện luôn."
Lưu Quy Thịnh lập tức ưỡn ngực đứng nghiêm như chào cờ: "Anh, kim chỉ đây ạ."
Dương Tầm Chi chậm rãi nhận lấy bộ kim chỉ, nhìn chúng mà lòng đầy cảm xúc hỗn tạp.
Haiz! Phải chi không giữ hộ cô bé kia thì giờ đâu có khổ thế này.
Lần đầu tiên khâu quần áo cho người khác, lại còn trong hoàn cảnh này, cảm giác thật kỳ quái.
Dương Tầm Chi xỏ chỉ lại cho chắc chắn, nửa quỳ xuống nhìn vào đáy quần Lưu Quy Thịnh, rồi lại đứng hình.
Đợi mãi không thấy anh mình ra tay, Lưu Quy Thịnh cúi xuống nhìn thì thấy Dương Tầm Chi tay cầm kim giơ giữa không trung, mặt mày hầm hầm như đang có thù sâu oán nặng nhưng nhất quyết không động thủ.
Lưu Quy Thịnh dè dặt hỏi: "Anh, anh định khâu từ đằng sau ra hay từ đằng trước vào ạ?
Em thế nào cũng được, không quan trọng đâu. Chỉ có điều duy nhất là... đừng đâm vào thịt em là được."
Dương Tầm Chi hít một hơi thật sâu: "Tôi chẳng muốn khâu chỗ nào hết. Hay là cậu c** q**n ra đi, để tôi khâu cho dễ."
Thật sự, khâu đáy quần cho người khác, nhất là lại khâu lúc người ta đang mặc trên người, anh chưa từng làm bao giờ.
Cảm giác quá mức kỳ quặc và ngượng ngùng.
Lưu Quy Thịnh lập tức từ chối: "Đừng mà anh, thế thì kỳ lắm.
Anh cứ khâu trực tiếp đi, cẩn thận chút là không đâm trúng em đâu."
Ở ngoài trời mà c** q**n thì xấu hổ chết mất!
Ngộ nhỡ ai đi ngang qua lại hiểu lầm mình đang làm trò biến thái thì sao.
Cậu vẫn còn là trai tân cơ mà!
Dương Tầm Chi lại hít thở sâu lần nữa, nhìn trước nhìn sau rồi quyết định khâu từ mông đằng sau lên.
Anh lấy hết can đảm đưa kim chỉ tới gần: "Cấm cậu thả rắm đấy nhé."
"Anh yên tâm đi, bây giờ dù có tiêu chảy em cũng sẽ liều mạng nhịn vì anh!" Lưu Quy Thịnh nghe vậy thì cười hì hì đảm bảo.
May là quần lao động rộng rãi nên Dương Tầm Chi khâu cũng dễ.
Chỉ có điều khi khâu đến đoạn dưới cùng, anh bắt đầu thấy khó khăn và vô cùng ngượng ngùng.
Trong khi Lưu Quy Thịnh thì đứng hưởng thụ cảm giác được anh trai khâu quần cho, thì Dương Tầm Chi lại phải đẩy đẩy chân cậu: "d*ng ch*n ra chút đi, khâu đến chỗ hiểm rồi."
"Ồ." Lưu Quy Thịnh nghe lời dạng rộng chân ra.
Dương Tầm Chi cúi đầu, cảm thấy khâu kiểu gì cũng vướng víu, góc độ rách không thuận lợi chút nào.
Tư thế cúi đầu khâu vá của anh trông cũng chẳng nhã nhặn gì cho cam.
Anh bực bội quát: "Cậu ngồi xuống đi, à không, nằm xuống đi!"
"Nằm xuống à? Được thôi." Lưu Quy Thịnh ngoan ngoãn nằm xuống đất, dạng rộng hai chân.
Cảm giác cái tư thế này thật sự là... cạn lời.
Dương Tầm Chi thuận thế ngồi xuống, cẩn thận dùng tay kéo căng phần vải ở đáy quần ra, cố gắng tối đa không chạm vào chỗ "nhô lên" kia.
Tư thế của hai người lúc này vô cùng quái dị, toát ra một cảm giác ám muội khó tả.
Nếu lúc này mà có ai bắt gặp, chắc chắn họ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được tiếng oan.
Quả nhiên sau khi nằm xuống, Dương Tầm Chi khâu thuận tay hơn hẳn.
Mũi kim đưa thoăn thoắt qua lớp vải, chẳng mấy chốc chỗ rách đã được khâu kín lại.
Nhưng giờ lại nảy sinh một vấn đề nan giải.
Ở mũi khâu cuối cùng, Dương Tầm Chi đã thắt nút rất gọn gàng.
Nút đã thắt xong nhưng lại không có kéo để cắt chỉ.
Anh thử dùng sức giật mạnh nhưng không biết Tần Vũ mua loại chỉ này ở đâu mà dai vô cùng, giật thế nào cũng không đứt.
Lưu Quy Thịnh cũng thử tự giật nhưng cũng chịu thua.
Hai anh em nhìn nhau. Lưu Quy Thịnh gợi ý: "Anh, hay là dùng miệng..."
"Không đời nào! Cậu dẹp ngay cái ý định đó đi!" Dương Tầm Chi đen mặt, kiên quyết từ chối.
Lưu Quy Thịnh bất lực nói: "Thì cũng tại không có cách nào khác mà anh. Anh chỉ cần cắn một cái thôi, em sẽ không nói cho ai biết đâu."
"Không được!
Cậu không nhìn xem đây là chỗ nào à?
Có thể tùy tiện ghé miệng vào đó mà cắn sao?" Dương Tầm Chi chỉ thẳng vào chỗ nhô lên cao nhất ở đáy quần.
Lưu Quy Thịnh nhìn xuống chỗ đó của mình, cười ngượng nghịu: "Hình như cũng đúng thật."
"Nhưng giờ em phải làm sao?
Em không thể cứ vác theo cây kim này đi làm việc chứ."
Lưu Quy Thịnh lo lắng nhìn cây kim: "Vạn nhất lúc làm việc em không cẩn thận bị nó đâm trúng thì sao? Nếu làm hỏng đồ nghề không sinh con được thì chết em.
Nhà em có mình em là cháu đích tôn, là độc đinh đấy anh!"
"Chẳng lẽ huyết mạch nhà em lại bị tuyệt tự ở đời em sao? Ôi trời ơi, thế thì em là tội đồ mất."
"Hay là thôi, để bố em cố gắng thêm chút nữa, bảo mẹ em đẻ thêm đứa em trai hay em gái gì đó?"
"Mà hình như không ổn, mẹ em sợ đau đẻ lắm, lại còn bảo tốn thời gian, chắc chắn bà không chịu đẻ nữa đâu."
Lưu Quy Thịnh vừa luyên thuyên vừa lén quan sát biểu cảm của Dương Tầm Chi.
Nhưng Dương Tầm Chi chẳng có phản ứng gì, có thể nói là hoàn toàn dửng dưng.
Không, thực ra anh đang cười thầm trong lòng, muốn dùng chiêu khổ nhục kế này à, vô ích thôi.
Dù ai nói gì đi nữa, cái chỗ đó anh tuyệt đối không bao giờ ghé miệng vào cắn đâu!
Lưu Quy Thịnh nói đến khô cả cổ mà anh mình chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, cậu bắt đầu thấy nản lòng.
"Anh, anh thật sự không giúp em sao?" Lưu Quy Thịnh đưa ra lời cầu cứu cuối cùng.
Dương Tầm Chi: "Đừng nằm mơ nữa."