Phương Noãn Tâm lắc đầu tự nhủ: "Trong điểm trí thức đã có vài người biết chuyện chúng mình đang tìm hiểu nhau rồi."
"Nếu mình cứ thế đi một mình qua đó thì ra làm sao, chẳng phải sẽ khiến người ta suy đoán lung tung là hai đứa đang cãi nhau à!"
"Hơn nữa, tối qua đã hẹn với Cẩm Sách rồi, mình phải giữ lời hứa."
"Không thể để Cẩm Sách nghĩ mình là hạng người nói lời không giữ lấy lời."
"Càng không thể để anh ấy thấy mình giống như Hoàng Dương Anh, lúc nào cũng mang cái tâm tính hóng hớt chuyện thiên hạ."
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Phương Noãn Tâm vẫn quyết định ở nhà đợi Tạ Cẩm Sách đến rồi mới cùng nhau sang điểm trí thức.
Khi sang đó, cô sẽ vờ như vô tình tiết lộ cho mọi người biết chuyện cô và Tạ Cẩm Sách đang chính thức là một đôi.
Ngay lúc Phương Noãn Tâm đang đợi đến sốt ruột vạn phần, ngoài cổng sân bỗng vang lên ba tiếng gõ cửa.
Phương Noãn Tâm vui mừng khôn xiết, cô định chạy ngay ra ngoài nhưng chợt nhớ ra con gái thì nên giữ kẽ một chút.
Cô bèn nhẹ bước chân, đi đến trước cổng, khẽ chỉnh lại mái tóc, tà váy, rồi quan sát kỹ xem mép giày vải có bị dính bùn đất hay không.
Sau khi xác nhận mọi thứ đã hoàn hảo, cô thở phào một hơi dài, không vội mở cửa ngay mà khẽ cất giọng hỏi vọng ra ngoài: "Ai đó ạ?"
"Là anh đây, Noãn Tâm," bên ngoài truyền vào giọng nói trầm ấm dễ nghe của Tạ Cẩm Sách.
Tiếng nói ấy làm tim Phương Noãn Tâm đập thình thịch, trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui sướng.
Cô mở cổng, nhìn thấy Tạ Cẩm Sách đang nở nụ cười đầy cưng chiều, cô chạm vào ánh mắt anh rồi thẹn thùng cười đáp lại.
"Anh đến rồi à?"
Tạ Cẩm Sách cầm một bông hoa dại trên tay đưa cho Phương Noãn Tâm, ôn tồn nói: "Ừ, xin lỗi nhé, để em đợi lâu rồi chứ?
Hoa đẹp tặng mỹ nhân, đây là món quà tạ lỗi của anh."
Phương Noãn Tâm tràn đầy kinh ngạc và vui sướng, cô cười nhận lấy.
Nghe Tạ Cẩm Sách khen mình là mỹ nhân, cô càng thêm thẹn thùng.
Cô khẽ lắc đầu: "Cũng không lâu lắm đâu ạ."
Tạ Cẩm Sách nói đùa: "Lúc nãy xuống đồng quần áo bẩn quá, anh chẳng dám sang gặp em."
"Chỉ sợ em nhìn thấy sẽ chê rồi không thèm thích anh nữa."
Phương Noãn Tâm dùng ngón tay mân mê những cánh hoa dại, nũng nịu nói: "Ai thích anh chứ?"
"Anh thích em mà!" Tạ Cẩm Sách cười lớn đáp lời.
Gò má Phương Noãn Tâm lập tức đỏ ửng như vừa thoa một lớp phấn hồng, khiến Tạ Cẩm Sách thoáng ngẩn ngơ, ánh mắt lộ ra một tia si mê.
Nghe người mình thích nói như vậy, lòng cô ngọt ngào như vừa được nếm mật.
Cô vừa cảm thấy mình thật yếu lòng trước những lời đường mật của Tạ Cẩm Sách, mới thế đã giao ra trái tim nên có chút không cam lòng.
Nhưng khi ngước lên nhìn, thấy anh đang nhìn mình một cách đắm đuối như nhìn thấy báu vật, lòng cô lại xao động, xen lẫn chút đắc ý thầm kín.
Quả nhiên đúng như lời mẹ đã dạy: dù ở bất cứ đâu, sức quyến rũ của mình vẫn rất lớn.
Dù có đối mặt với người đàn ông xuất sắc đến thế nào, họ cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay mình.
Phương Noãn Tâm cảm thấy một sự thỏa mãn không nói nên lời, nụ cười trên môi càng rạng rỡ hơn, trong thần thái còn lộ rõ một chút kiêu ngạo.
Cô vươn tay kéo nhẹ vạt áo Tạ Cẩm Sách: "Cẩm Sách, anh đang nghĩ gì thế?"
"Anh đang nghĩ sao em lại đẹp đến nhường này!" Tạ Cẩm Sách thốt ra theo bản năng.
Vừa dứt lời, anh chợt bừng tỉnh, nhận ra mình vừa lỡ lời, trong lòng có chút hối hận vì sợ cô sẽ nghĩ mình là kẻ l* m*ng.
Anh lo lắng nhìn cô định giải thích, nhưng lại phát hiện cô chỉ đang thẹn thùng chứ không hề tức giận.
Tạ Cẩm Sách lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Phương Noãn Tâm đỏ mặt, nũng nịu mắng khéo: "Dẻo mồm dẻo miệng, chỉ giỏi dỗ dành cho em vui."
"Anh oan ức quá mà, thật sự là vì em quá xinh đẹp nên anh mới không kìm lòng được mà thốt ra thôi." Tạ Cẩm Sách làm bộ mặt ủy khuất.
"Thật sự không trách anh được đâu. Các thi nhân thời xưa gặp cảnh đẹp còn không nén nổi mà làm thơ."
Nhìn Phương Noãn Tâm vì lời nói của mình mà mặt đỏ tận mang tai, Tạ Cẩm Sách mắt đầy ý cười nói tiếp: "Còn anh, nhìn thấy người yêu xinh đẹp của mình cũng không nén nổi mà khen ngợi."
"Thế nên, Noãn Tâm đừng trách anh học vấn không cao, không thể làm cho một người đẹp như em lấy một bài thơ."
Tạ Cẩm Sách nhân cơ hội nắm lấy tay cô, vẻ mặt đầy tiếc nuối nói. "Mong mỹ nhân thứ lỗi cho anh vì chỉ biết dùng những lời lẽ đời thường thô kệch này."
Cảm nhận được bàn tay hơi lành lạnh của mình được Tạ Cẩm Sách nắm lấy rồi ấm dần lên, trái tim cô cũng thấy ấm áp vô cùng.
Phương Noãn Tâm cười duyên: "Chúng mình mau sang điểm trí thức thôi, kẻo lát nữa trời tối hẳn."
Dù bị anh khen đến mức tim đập loạn nhịp, vui đến quên cả lối về, cô vẫn không quên mục đích chính của tối nay.
Tạ Cẩm Sách nghĩ cô vì quá thẹn thùng nên mới chuyển chủ đề: "Ái chà, anh suýt nữa thì quên mất."
"Không còn cách nào khác, ai bảo em quá đẹp làm anh nhìn đến ngẩn ngơ, nhìn đến si mê cơ chứ." Tạ Cẩm Sách vẫn không ngừng khen ngợi.
Có cô gái nào mà không thích được người khác khen mình xinh đẹp, nhất là từ miệng người yêu mình.
Thẹn thùng thì có, nhưng vui mừng còn nhiều hơn.
Nếu không phải thời gian không cho phép, Phương Noãn Tâm còn chẳng muốn cắt ngang lời anh.
Với chút luyến tiếc, cô mang bông hoa dại anh tặng vào phòng cất.
Tạ Cẩm Sách đi theo vào, thắc mắc hỏi: "Sao em lại để hoa ở đây?"
"Đây là hoa anh tặng em mà, dĩ nhiên em phải để trong phòng rồi."
Phương Noãn Tâm quay lưng về phía anh, đặt bông hoa dại lên cuốn sách cô thường đọc.
Mẹ cô đã từng dạy: Nếu có hứng thú với một người đàn ông nào đó, hãy nhận lấy những thứ người đó tặng, dù chỉ là một món quà tình cờ.
Và nhất định phải cho đối phương biết mình trân trọng món đồ đó đến nhường nào.
Dù ban đầu người đó chưa có ý với mình, nhưng hành động này sẽ nâng cao ấn tượng về mình trong lòng họ, từ đó chiếm giữ một vị trí nhất định trong trái tim họ.
Sau này mỗi khi nhìn thấy món đồ tương tự, họ sẽ tự nhiên nhớ đến mình.
Cứ như thế, dù người đó có là tảng băng đi chăng nữa thì cũng có ngày bị tan chảy.
Chẳng phải mình sẽ đạt được ước nguyện sao!
Còn nếu người đó đã sớm động lòng với mình, thì càng phải trân trọng mỗi món đồ được tặng.
Nhất định phải để anh ta nhìn thấy sự trân trọng đó, có như vậy sau này anh ta mới nhất mực chung tình với mình!
Còn ở những nơi anh ta không nhìn thấy, mình muốn đối xử với món đồ đó ra sao cũng được.
Tóm lại, tất cả chỉ nằm ở một chữ: "diễn", và vở diễn này nhất định phải làm cho thật tốt!
Tạ Cẩm Sách nghe xong thì vô cùng hạnh phúc: "Chỉ là một bông hoa dại thôi mà, không cần phải thế đâu, lần sau anh sẽ hái cho em thứ tốt hơn."
Phương Noãn Tâm vẫn quay lưng lại, ánh mắt lóe lên tia đắc ý, giọng nói dịu dàng: "Dù là hoa dại nhưng đó là tâm ý của anh."
"Khi nào nó chưa tàn héo, em sẽ giữ gìn nó thật tốt."
Tạ Cẩm Sách bước tới bên cạnh, xoay người cô lại đối diện với mình, nghiêm túc nói: "Đợi sau này anh gặp được loài hoa nào đẹp hơn, anh nhất định sẽ hái về tặng em."