Đợi đến khi Tần Vũ đã ra khỏi cửa, mẹ Tần mới bế tiểu An An ra ngoài.
Tiểu An An nhìn chằm chằm vào chỗ chị gái vừa đứng lúc nãy, thấy không có ai, bé kỳ quặc nhìn quanh quất trái phải tìm kiếm.
Mẹ Tần tranh thủ lúc bé còn đang ngẩn người, liền đặt bé vào trong chiếc giường gỗ nhỏ có rào chắn xung quanh.
Mẹ Tần vung vẩy đôi bàn tay mỏi nhừ: "Cứ nhìn đi, cứ tìm đi nhé, miễn là đừng tìm mẹ là được, con nặng quá rồi đấy."
Mẹ Tần lầm bầm xong thì vội vàng đem tã và quần vừa thay ra đi vò sạch rồi treo lên.
Phải làm ngay kẻo khô lại thì khó giặt, mà để trong sân cũng bốc mùi.
Tiểu An An: ...
Ba kéo xe bò thì mẹ không chê thối, con đi vệ sinh có một tí mẹ đã chê thối rồi, chắc con bò mới là con ruột của mẹ quá!
Tiểu An An tìm một hồi không thấy chị đâu cũng không quấy khóc, bé ôm lấy món đồ chơi bằng gỗ ba làm cho mà gặm lấy gặm để.
Mẹ Tần thấy bé đã tự chơi một mình liền vội vàng đi băm cỏ cho bò.
Cỏ có thể để nguyên cây cho bò ăn, nhưng họ đã đọc trong sách thấy rằng băm nhỏ ra bò sẽ ăn dễ dàng hơn và ăn được nhiều hơn.
Cỏ băm nhỏ nấu cùng với cám gạo rồi mới cho ăn sẽ giúp bò lớn nhanh, khỏe mạnh, lông lá mượt mà.
Những người bị hạ phóng như họ, sống ở chuồng bò thì nhiệm vụ quan trọng nhất là phải nuôi dưỡng mấy con bò này cho thật tốt.
Nếu lỡ để bò chết, cuộc sống của họ sẽ vô cùng khốn khổ, thậm chí có thể bị điều đến những nơi gian khổ hơn nữa.
Đó không phải là điều họ mong muốn.
Cả gia đình khó khăn lắm mới được đoàn tụ ở đây.
Con gái và con trai chăm sóc họ rất chu đáo, thỉnh thoảng lại mang lương thực tới.
Kể từ khi đến đại đội này, họ chưa bao giờ phải chịu đói, thậm chí còn ăn uống tốt hơn hồi còn ở thành phố Kinh.
Phong tục của đại đội này cũng rất tốt, không ai vì họ là người hạ phóng mà đến bắt nạt hay theo dõi từng cử động của họ.
Nói một cách thực lòng, ngoại trừ việc không thể rời khỏi đại đội, các phương diện khác đều khá ổn, sống cũng coi như tự tại.
Vì vậy, họ càng phải chăm sóc thật tốt mấy con bò của đại đội.
Sáng tối đều phải băm cỏ, nấu cỏ cho bò; vào mùa vụ bò phải làm việc nhiều, một ngày họ phải nấu tới ba bữa thức ăn cho chúng.
Cám gạo không đủ thì phải tự mình đi cắt thêm nhiều cỏ tươi về.
Hồi trước, cỏ cho bò thường là gốc rạ sau mùa thu hoạch, hiếm khi phải đi cắt cỏ riêng.
Ví dụ như dây khoai lang (có thể cho lợn hoặc bò ăn, nhưng vì có người cắt cỏ lợn rồi nên thường ưu tiên cho bò) cũng rất ít.
Bây giờ vì áp dụng cách nấu chín thức ăn nên bò ngon miệng, sức ăn lớn lại còn thêm một bữa phụ, nên cỏ thu gom từ ruộng không đủ dùng, họ phải tự mình đi cắt thêm.
Do đó, khối lượng công việc hàng ngày của họ tăng lên gấp đôi.
Mẹ Tần vì còn phải cho con bú, mặc dù Tần Vũ gửi tới không ít sữa bột nhưng sữa mẹ vẫn đủ dùng.
Mọi người đều nghĩ tiết kiệm được chút nào hay chút nấy, sữa mẹ cũng tốt hơn sữa bột, nên mẹ Tần ở nhà phụ trách chăm sóc tiểu An An và nấu đồ ăn cho bò.
Đừng nhìn việc có vẻ ít, mẹ Tần ở nhà bận rộn không ngừng tay, vừa băm cỏ, nấu cỏ, đến giờ lại phải tranh thủ nấu cơm cho mọi người đi làm về ăn.
Tiểu An An thỉnh thoảng lại ré lên vì đói bụng, vì đi vệ sinh.
Có thể nói, mẹ Tần mỗi ngày cứ xoay như chong chóng trong cái sân nhỏ, bận đến mức muốn bốc hỏa.
Đấy là còn nhờ tiểu An An dễ nuôi, ngoại trừ lúc bú mớm mới cần bế, còn lại cứ đặt trong giường gỗ là được.
Chứ nếu gặp đứa nào cứ đòi bế, đòi cõng trên lưng thì với cái thân hình "nặng đô" của tiểu An An, mẹ Tần cõng đi làm việc chắc cũng "đi tong" cái mạng già.
Mấy người đi làm bên ngoài cũng chẳng dễ dàng gì.
Mỗi khi tan làm về cũng lại quay cuồng trong cái sân nhỏ này.
Ông Dương phải khiêng đồ ăn bò đã nguội vào chuồng, lúc bò ăn là lúc nó hiền nhất.
Ông phải tranh thủ dọn dẹp chuồng bò lúc đó, chứ đợi bò nghỉ ngơi thì rất khó dọn.
Chuồng bò dựng ngay một góc sân, ngày nào cũng phải quét dọn, nếu không cả sân sẽ tràn ngập mùi phân bò nồng nặc.
Mỗi ngày nấu đồ ăn cho bò cần rất nhiều củi, dù Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh thỉnh thoảng có gửi tới nhưng cũng chỉ vừa đủ dùng.
Ông nội Tần trẻ hơn ông Dương một chút, sức khỏe cũng tốt hơn nên thường đi theo ba Tần lên núi chặt củi, nhặt cành khô.
Bà Dương và bà nội Tần thì tiếp quản gian bếp, nấu tiếp những món ăn mà mẹ Tần chưa kịp làm xong.
Ngày tháng hạ phóng tuy khổ cực, nhưng trong mắt mỗi người đều có ánh sáng, họ đều đang nỗ lực để sống, sống một cách lạc quan.
...
Tần Vũ lo bị tiểu An An nhìn thấy nên nhanh chóng rời khỏi sân chuồng bò.
Cô đi thẳng về nhà mình, mở cửa vào nhà rồi đóng chặt lại.
Cô mang một con gà và một con thỏ nuôi trong nhà ra giết thịt.
Sau đó cô lấy nước nóng từ không gian ra để vặt lông.
Cô tiến hành lọc xương cho gà và thỏ, rồi cho thịt vào máy xay thịt trong không gian để xay nhuyễn, đỡ được một công đoạn băm thịt bằng tay.
Nghĩ đến việc mình còn định làm cả bánh bao và hoành thánh, Tần Vũ lại vươn "móng vuốt" của mình về phía chuồng thỏ và chuồng gà trong không gian.
Cô mài dao xoèn xoẹt, giết liền một lúc năm con gà và năm con thỏ.
Tất cả đều được lọc xương và ném vào máy xay.
Cô lại ra ngoài hái một ít rau, mang vào không gian rửa sạch rồi cho vào máy xay.
Nhân sủi cảo và bánh bao thì không cần quá nhuyễn, riêng nhân hoành thánh thì cô xay thịt gà và rau cho thật mịn.
Tần Vũ thuần túy là lười cầm dao, dùng máy xay cho rảnh tay.
Tần Vũ dự định làm bánh bao nhân thịt gà dưa chua, bánh bao thịt gà cải thảo, thêm một loại bánh bao chay nhân miến dưa chua để trung hòa vị thịt.
Sủi cảo thì có nhân thịt gà nguyên chất, thịt gà dưa chua, thịt thỏ cà rốt và thịt thỏ dưa chua.
Dưa chua làm từ năm ngoái vẫn còn dư rất nhiều, mà rau xanh ngoài vườn cũng đã lớn rồi, Tần Vũ muốn làm mẻ mới nên phải ưu tiên ăn hết chỗ dưa cũ này.
Đồ đạc trong nhà quá nhiều, cái gì cũng đầy ắp. Dưa chua càng để lâu càng ngon, nhưng Tần Vũ có "thần khí" là nước linh tuyền nên cũng không cần thiết phải giữ lại quá lâu.
Còn nhân hoành thánh thì Tần Vũ vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì.
Thời gian không đủ, có lẽ hoành thánh phải đợi đến tối cô mới lén lút vào không gian làm một mình.
Tần Vũ vội vàng nhào bột, nhào liền một lúc mấy chậu bột lớn.
Nhìn đồng hồ, ôi thôi, thời gian không còn nhiều, mọi người sắp tan làm rồi.
Tần Vũ cán trước một phần vỏ sủi cảo để gói đủ lượng cho bên chuồng bò.
Khi Tần Vũ bắt đầu gói, cô đã đổ vào nồi một nửa nước linh tuyền và một nửa nước thường.
Tần Vũ còn chưa gói xong thì nước trong nồi đã sôi sùng sục.
Sợ mọi người sức ăn lớn không đủ no, cô gói thêm rất nhiều.
Nếu thừa thì có thể treo dưới giếng nước để mai ăn tiếp.
Cô gói được tầm khoảng 400 cái, để phân biệt bốn loại nhân, Tần Vũ đã áp dụng bốn cách gói khác nhau.
Gói xong cái nào cô trực tiếp thả vào nồi lớn trong không gian để luộc.
Cái nồi luộc sủi cảo này cũng to như cái nồi nấu đồ ăn cho bò ở chuồng bò vậy.
Khác biệt ở chỗ, nồi của Tần Vũ là hàng cô thu thập được từ nhà ăn hồi còn ở mạt thế.
Còn mấy cái nồi ở chuồng bò là do ba Tần đi xin đại đội trưởng.
Trước kia dùng để nấu thịt ăn tết, giờ dùng để nấu đồ ăn cho lợn, cho bò, đến mùa mổ lợn thì lại phải trả về.
Tần Vũ vội vàng thoát ra khỏi không gian, đi vào gian bếp nhà mình.