Mạc Vinh Hoa đối diện với ánh mắt của Lư Đồng Thiện, ngượng ngùng nói: "Cái đó, mấy ngày nay nhiều việc quá, tôi quên mất."
Lư Đồng Thiện khóe môi giật giật: "Đúng là chuyện cũng hơi nhiều thật."
Nhớ tới những việc ở điểm trí thức, tâm trạng vừa mới vui lên của anh lập tức lại chùng xuống, thần sắc lộ ra vài phần ưu sầu.
Lưu Quy Thịnh vừa bắt thóp được thần sắc này của cậu, trong lòng đại hỷ, cơ hội của mình đến rồi.
Cậu vờ như không hiểu, lên tiếng: "Chà, làm gì thế này, cái mặt rầu rĩ như đưa đám thế kia."
"Có chuyện gì xảy ra thì kể tôi nghe, tôi bày mưu tính kế cho."
Lưu Quy Thịnh vỗ vỗ ngực, biểu cảm vô cùng tự hào: "Ây, đừng coi thường tôi nha, tôi thông minh lắm đấy."
Căn phòng bỗng chốc im lặng, bầu không khí y hệt như lúc Lưu Quy Thịnh mới bước chân vào điểm trí thức.
Cậu coi như không thấy, tiếp tục nói: "Rốt cuộc là chuyện gì thế? Cứ thần thần bí bí."
"Không có gì đâu." Lư Đồng Thiện gượng cười nói.
Lưu Quy Thịnh không đồng tình: "Ây, nói đi mà, có phải anh thiếu tiền tiêu không?"
"Không sao đâu, tôi có tiền, tôi cho anh mượn một ít, khi nào anh có tiền thì trả lại tôi sau." Nói đoạn, anh định thò tay vào túi móc tiền ra.
Lư Đồng Thiện vội vàng ngăn lại: "Không phải, tôi có tiền mà. Tiền bán hàng rừng năm ngoái tôi vẫn còn để dành."
"Anh đừng lừa tôi, tình hình của anh thế nào tôi cũng biết sơ sơ rồi." Lưu Quy Thịnh gạt tay Lư Đồng Thiện ra.
"Anh cũng không cần lo anh tôi biết chuyện sẽ mắng tôi, không sao đâu, anh tôi người đó tuy ít nói nhưng tốt tính lắm."
"Chúng ta chẳng phải là bạn bè sao, bạn bè có khó khăn thì ra tay giúp đỡ là chuyện bình thường không thể bình thường hơn."
"Anh tôi không những không mắng mà còn ủng hộ tôi nữa ấy chứ."
"Anh cũng đừng lo tôi không có tiền tiêu, có anh tôi ở đây, anh ấy không để tôi chết đói đâu."
Lưu Quy Thịnh nhướng mày với Lư Đồng Thiện, trêu chọc: "Nếu không, anh ấy chẳng biết ăn nói thế nào với mẹ tôi."
"Đồng Thiện, có những người duyên phận với cha mẹ mỏng manh, nhưng không sao cả, cứ sống tốt đời mình là được rồi."
"Họ đã đối xử không tốt với anh, đoạn tuyệt quan hệ rồi, thì sau này họ già đi cũng chẳng cần anh phải phụng dưỡng."
"Chẳng phải họ thương mấy đứa con trai kia sao, cứ để những đứa con họ yêu nhất nuôi dưỡng họ."
"Hừ, đợi đến khi họ già rồi, không kiếm ra tiền nữa, cũng chẳng làm lụng được gì nữa, họ sẽ biết những đứa con họ yêu quý nhất đối xử với họ ra sao, khinh khi họ thế nào."
"Anh bây giờ tốt biết bao, thoát ra khỏi cái vũng bùn đó rồi, ngày tháng sau này chắc chắn sẽ càng lúc càng tốt đẹp hơn."
Những lời này của Lưu Quy Thịnh khiến Lư Đồng Thiện cảm động khôn xiết, cũng giúp anh tự tin lên không ít.
Nhìn tờ năm tệ bị mạnh bạo nhét vào tay, một gã đàn ông như anh mà vành mắt đỏ hoe.
Lư Đồng Thiện trả lại tiền cho Lưu Quy Thịnh, lắc đầu nói: "Tôi vẫn còn tiền, nếu thực sự hết tiền, tôi sẽ tự mình mở miệng."
"Vậy được rồi, nếu anh có việc gì cần tiền gấp cứ tìm tôi, đừng ngại mở miệng nhé!"
"Tôi tuy không có tiền lớn, nhưng tiền vặt thì vẫn có."
Lưu Quy Thịnh hạ thấp giọng, thần tình gian xảo: "Cùng lắm thì tôi tìm anh tôi viện trợ một ít. Hì hì... nhưng lời tôi nói với anh, anh đừng có kể lại với anh tôi nha."
"Tôi sợ chưa kịp hành động đã bị anh ấy tẩn cho một trận rồi."
Lư Đồng Thiện không bật cười như Lưu Quy Thịnh nghĩ, mà mắt nhòe lệ, giọng điệu đặc biệt nghiêm túc cảm ơn: "Cảm ơn anh!"
Nhìn vành mắt đỏ hoe của Lư Đồng Thiện, lại nghe lời cảm ơn, Lưu Quy Thịnh nảy sinh cảm giác chột dạ không tên.
Cậu gãi đầu, nhìn đi chỗ khác, ngượng ngùng nói: "Ừm, không cần cảm ơn, tôi cũng chưa giúp được gì nhiều! Hì hì hì..."
Trong lòng anh không ngừng lẩm bẩm: Thôi xong!
Diễn quá tay rồi, giờ làm sao đây?
Khiến người ta cảm động đến phát khóc luôn, thu dọn tàn cuộc kiểu gì bây giờ?
Chột dạ!
Chột dạ!
Quá là chột dạ!
Ngay lúc Lưu Quy Thịnh đang lúng túng không biết làm sao, Lư Đồng Thiện lên tiếng: "Thực ra chuyện ở điểm trí thức phải bắt đầu kể từ chỗ cánh rừng."
"Cánh rừng?" Lưu Quy Thịnh vờ kinh ngạc hỏi.
Lư Đồng Thiện thở dài gật đầu: "Ừm, chính là từ cánh rừng."
"Để tôi nói cho."
Mạc Vinh Hoa thấy chẳng có gì phải giấu giếm, dứt khoát nói thẳng luôn.
Vương Kim Sơn và Tô Văn Bân thỉnh thoảng lại bổ sung vài câu.
...
Mạc Vinh Hoa nói đến khô cả cổ, cuối cùng cũng kể xong toàn bộ sự việc: "Chuyện là như thế đấy, hiện tại điểm trí thức đang ở trong tình trạng này."
"Anh không thèm đếm xỉa đến tôi, tôi cũng chẳng buồn nhìn mặt anh."
"Mọi người ngoài lúc ăn cơm, giặt đồ, tắm rửa hay đứng ở sân ra, thời gian còn lại đều chui túc trong phòng."
"Ngay cả ở trong phòng cũng hình như chẳng ai nói với ai câu nào, mà nếu có nói thì cũng lí nhí rất nhỏ."
Lưu Quy Thịnh càng nghe lông mày càng nhíu chặt, đến lúc sắp thắt thành hình nơ bướm luôn thì câu chuyện mới kết thúc.
Mạc Vinh Hoa nhìn ra ngoài cửa hồi tưởng chuyện cũ, buồn bã nói: "Hồi trước chúng ta ăn cơm xong, một đám người hì hì ha ha ngồi giữa sân, hoặc ngồi dưới hiên nhà mình."
Vương Kim Sơn: "Nói đủ thứ chuyện."
Tô Văn Bân: "Tán gẫu trên trời dưới đất."
Lư Đồng Thiện: "Cùng kể những chuyện thú vị lúc đi làm hôm nay."
Vi Lực: "Cùng xem thoại bản."
Mạc Vinh Hoa: "Cùng bàn luận về những câu chuyện trong thoại bản."
Vương Kim Sơn: "Kể về những chuyện xấu hổ của bản thân."
Tô Văn Bân: "Nghe và kể những chuyện hóng hớt trong đại đội."
Mạc Vinh Hoa & Vương Kim Sơn & Tô Văn Bân & Lư Đồng Thiện & Vi Lực cùng lắc đầu thở dài: "Haiz..."
Lưu Quy Thịnh im lặng, cạn lời: "..."
Các anh đang diễn tiểu phẩm à?
Có ai nói chuyện kiểu đó không hả?
Năm người đồng thời nhìn về phía Lưu Quy Thịnh, đồng thanh hỏi: "Anh thấy thế nào?"
Lưu Quy Thịnh: "..."
Cậu liếm môi: "Tôi thấy trước đây các anh đều rất khách sáo, bất kể là nam trí thức hay nữ trí thức, đều rất khách sáo."
Vương Kim Sơn thắc mắc: "Nói vậy là sao?"
Lưu Quy Thịnh: "Trước đây khi các anh gọi tên người khác đều kèm theo hai chữ trí thức. Ví dụ như trí thức Mạc, trí thức Vương, trí thức Vi, trí thức Lư, trí thức Tô, trí thức Lưu."
"Bây giờ tốt rồi, bất kể nam hay nữ, các anh đều gọi thẳng cả họ lẫn tên."
"Trừ những người quan hệ thực sự tốt, các anh mới gọi Kim Sơn, Vinh Hoa... như vậy."
Năm người: "..."
Vương Kim Sơn không hài lòng nói: "Chúng tôi nói bao nhiêu thứ như vậy, mà anh chỉ nhìn ra mỗi cái này thôi à? Không còn gì khác muốn nói sao?"
"Cái khác à?"
Lưu Quy Thịnh mím môi nhìn Vương Kim Sơn: "Tôi có thể nói gì đây, mấy chuyện này ấy mà, không thể nói là lỗi của ai, cũng chẳng thể nói ai đúng hoàn toàn."
"Mỗi người đều có chỗ đúng, cũng có chỗ sai."
"Các anh bảo tôi nói, tôi cũng chẳng biết nói sao.
Hình như nói thế nào cũng thiếu công bằng, đối với ai cũng không công bằng cả!"
Tô Văn Bân khổ não nói: "Nhưng tôi thấy chuyện cũng đã xảy ra rồi, qua mấy ngày rồi, tại sao mọi người không thể chung sống náo nhiệt như trước kia được chứ."