Hoàng Dương Anh đưa ra câu trả lời, coi đó là điều hiển nhiên: "Tôi là bạn thân nhất của Tiểu Vũ!"
Tiểu Thần ưỡn ngực: "Em là em trai ruột của chị ấy!"
Lưu Quy Thịnh: "Tôi là... Ờ..."
Đầu óc cậu bỗng chập mạch, cậu là ai?
Là... cháu ngoại của người bạn già chung số phận khổ cực với gia đình họ Tần ở chuồng bò?
Cậu có thể khẳng định chắc chắn một điều rằng, lời này mà thốt ra, không cần Tần Vũ ra tay, anh trai cậu sẽ xử cậu trước!
Lưu Quy Thịnh... im lặng luôn!
Hoàng Dương Anh thở dài: "Ầy, Tiểu Thần à, chị nói em nghe, con giời hay làm màu cũng dùng để tả đàn ông được đấy."
"Em nhìn cái điệu bộ lúc nãy của anh ta xem, giống không?"
Hoàng Dương Anh không chỉ đích danh, nhưng mắt thì cứ liếc xéo sang bên phải.
Tiểu Thần không chỉ hiểu qua lời nói mà còn nhìn thấu qua cơ mặt của Hoàng Dương Anh.
Cậu nhóc nghiêm túc gật đầu: "Em hiểu rồi, hóa ra là nghĩa này.
Sau này gặp trường hợp tương tự, em biết phải gọi người ta thế nào rồi."
Lưu Quy Thịnh tức nổ đom đóm mắt: "Hai người đừng có quá đáng nhé! Tôi nhịn hai người lâu lắm rồi đấy!"
Mẹ kiếp, cậu "làm màu" lắm sao?
Lưu Quy Thịnh bắt đầu rơi vào trạng thái tự hoài nghi bản thân.
Hoàng Dương Anh lắc đầu: "Không quá đáng tí nào, Tiểu Thần hiếu học, từ nào không hiểu thì mình phải lấy ví dụ minh họa cho em ấy chứ."
Tiểu Thần mở to đôi mắt ngây thơ nói: "Anh Lưu ơi, anh sẽ không để bụng chứ ạ?
Chị Hoàng cũng không cố ý đâu, chị ấy làm tất cả cũng vì em thôi."
Lưu Quy Thịnh: "..."
Sao cứ có cảm giác như đang ở Kinh Thị thế này.
Tần Vũ nghe mà ngây người: "..."
Đứa em trai này hình như có chút hơi "trà xanh" nhỉ?
Học ở đâu ra thế không biết.
Dương Tầm Chi thoáng thấy biểu cảm ngây dại của Tần Vũ, lồng ngực khẽ rung lên vì nhịn cười.
Hoàng Dương Anh thì thầm cảm thán trong lòng: Đây mới thực sự là cao thủ này! Cô tự thấy mình không bằng một góc!
Tiểu Thần nhìn Hoàng Dương Anh cười đơn thuần: "Chị Hoàng, chị nhìn em mãi thế làm gì ạ?"
Chẳng lẽ vì cậu đẹp trai?
Hihi... Ở trong lớp cậu chính là "cỏ của lớp" (nam thần) theo lời chị gái nói đấy!
Hoàng Dương Anh nói một cách đầy ẩn ý: "Không có gì, chị chỉ muốn hỏi em dạo này xem sách gì thôi?"
Cô cũng muốn học mấy câu nói để kháy khía người khác.
Tiểu Thần nhướn mày: "Nhiều lắm ạ, nhưng em thích nhất vẫn là nghe chị em kể chuyện."
Mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Tần Vũ.
Cô thầm nghĩ: "..."
Em trai à, sao em nỡ đào hố chôn chị thế?
Lưu Quy Thịnh vẻ mặt đầy quyết tâm: Muốn học.
Hoàng Dương Anh ánh mắt kiên định: Muốn học.
Dương Tầm Chi mỉm cười: Muốn tìm hiểu thêm về cô gái nhỏ này.
Tiểu Thần cười ha hả đơn thuần: Chị mình giỏi quá, cái gì cũng biết.
Tần Vũ hối hận: Lẽ ra không nên cho Tiểu Thần biết mấy từ lóng mạng.
Hoàng Dương Anh ra tay trước, đẩy Lưu Quy Thịnh đang đứng bên phải ra: "Ái chà!"
Cô kéo Tần Vũ lại gần: "Tiểu Vũ, cô kể cho tôi nghe với, đằng nào kể cho một người cũng là kể, kể cho hai người cũng là kể mà."
Chỗ bên cạnh bỗng trống không, Dương Tầm Chi nhìn Hoàng Dương Anh với ánh mắt đầy bất mãn.
Lưu Quy Thịnh vốn định phát hỏa, nhưng thấy lời đề nghị của Hoàng Dương Anh đúng ý mình quá, bèn tạm gác thù riêng sang một bên: "Hai người cũng là kể, chắc cô không ngại thêm người thứ ba chứ?"
Mọi người: "..."
Hay thật, áp dụng nhanh thế cơ đấy!
Dương Tầm Chi đưa tay lên môi khẽ ho: "Khụ, bốn người chắc cũng được nhỉ?"
Tần Vũ: "..."
Cô thật sự không nên mà!
Cô gượng cười nói: "Để sau đi!"
Tiểu Thần như vừa làm được việc đại sự, lại còn được các anh chị công nhận, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt như muốn tràn ra ngoài: "Chị em giỏi lắm, mọi người phải nói chuyện với chị ấy nhiều vào."
Mọi người đồng thanh gật đầu tán thành: "Em nói đúng lắm!"
"Tiểu Thần giỏi quá!"
"Tiểu Thần cừ thật! Đợi anh luyện được mồm mép vô địch thiên hạ rồi sẽ mua đồ ngon cho em."
Tiểu Thần cười ngọt ngào: "Em cảm ơn các anh các chị ạ."
Bốn người vui vẻ chốt kèo, chỉ còn thế giới của Tần Vũ là chịu tổn thương.
Nhìn khuôn mặt hớn hở của Tiểu Thần, cô thầm mắng trong lòng: Cái thằng bé này, lớn rồi bắt đầu biết đào hố chị nó rồi, chắc phải tìm đứa nhỏ hơn mà nuôi quá.
Tại chuồng bò, bé An An đang ngồi trong chậu gỗ tắm rửa, được kỳ cọ cho sướng rơn.
Đột nhiên cơ thể cảm thấy lạnh lẽo, cậu nhóc rùng mình một cái rồi hắt hơi liên tục mấy cái rõ to.
Bà Tần vội vàng dừng tay, lo lắng nói: "Ôi trời, cháu đích tôn của bà, có phải lạnh rồi không? Không tắm nữa, không tắm nữa."
Bé An An đang định nằm nghịch nước liền bị bế thốc dậy.
Sợ bé bị cảm lạnh, bà lại lấy cái tã bọc vốn đã cất đi từ tháng trước vì trời nóng ra quấn lại cho bé.
Bé An An hiện giờ đã bốn tháng tuổi, bị quấn lại trông như một cục bông to tướng, không nhìn kỹ còn tưởng là cái chăn bông nhỏ đặt trên giường sưởi.
...
Năm người Tần Vũ vừa nói vừa cười đi tới cạnh nhà Tạ Cẩm Sách.
Mọi người chú ý quan sát động tĩnh trong điểm trí thức, chỉ nghe thấy tiếng bước chân, tiếng bơm nước, tiếng kéo ghế... nhưng tuyệt nhiên không có tiếng người nói chuyện.
Tiểu Thần không rõ chuyện ở điểm trí thức lắm, Tần Vũ cũng chưa kể kỹ: "Sao không ai nói gì thế ạ? Hay là không có ai ở đây?"
Hoàng Dương Anh bất đắc dĩ nhún vai, nói nhỏ: "Có đấy, nhưng đều đang chiến tranh lạnh cả."
Tần Vũ thì thầm: "Dương Anh, mang tiền theo không?"
"Mang rồi, tôi luôn nhét trong người đây."
Hoàng Dương Anh sờ túi áo lấy ra hai đồng tiền.
Dương Tầm Chi lên tiếng: "Cần bọn tôi phối hợp thế nào?"
"Đến lúc cần thiết các anh đứng ra làm chứng là được." Tần Vũ lắc đầu.
Hoàng Dương Anh: "Không biết Phương Noãn Tâm có ở đây không?
Lúc tôi sang nhà cô, cô ta vẫn còn ở nhà mà."
Dương Tầm Chi hạ thấp giọng: "Chắc là ở điểm trí thức thôi, các cô xem, cửa nhà Tạ Cẩm Sách và Phương Noãn Tâm vẫn khóa kìa."
"Họ mới đối tượng với nhau, chắc chắn là như hình với bóng rồi."
Hoàng Dương Anh và Lưu Quy Thịnh nhìn sang, đúng là cửa đang khóa thật.
Tần Vũ không nhìn cũng chẳng nói gì, ngay từ lúc lại gần cô đã dùng dị năng tìm kiếm và phát hiện Phương Noãn Tâm không có ở đây, chắc là đi dạo đâu đó rồi.
Nhưng mà, cô ta không có ở đây lại càng tốt, như vậy cô ta sẽ không có cách nào biện minh.
Chuyện nói thế nào là do cô quyết định.
"Đi." Tần Vũ tiên phong đi phía trước.
Hoàng Dương Anh đi theo hỏi: "Tiểu Vũ, có kế hoạch gì không? Tiết lộ chút đi để bọn tôi còn biết đường phối hợp."
"Không cần, cứ nói thẳng thôi."
Tần Vũ đã nghĩ qua vài kế hoạch, ví dụ như lấy cớ tìm Vương Chí Thành rồi "tình cờ" gặp Phương Noãn Tâm, sau đó vô tình nhắc đến chuyện hai đồng tiền.
Hoặc là đi cùng Hoàng Dương Anh tới lấy đồ rồi nói chuyện tiền nong trong lúc tán gẫu...
Nhưng mấy cách đó giả tạo quá, nên Tần Vũ quyết định cứ nói thẳng ra luôn cho xong.
Năm người vừa bước vào điểm trí thức thì chạm mặt Vương Chí Thành vừa từ phòng tắm đi ra.
Vương Chí Thành mặt đầy ngạc nhiên, nhìn thấy mấy người phía sau Tần Vũ thì càng thêm khó hiểu.
Lưu Quy Thịnh chào hỏi: "Tiểu Chí, tắm đấy à?"
Vương Chí Thành đen mặt: "..."
Tiểu Chí? Tiểu Chất? (Nghe như "Cháu ngoan" vậy).
Đúng là đồ lợi dụng!
Diệp Vĩ Sinh đang ngồi xổm quay lưng về phía họ để giặt đồ, nghe thấy tiếng gọi "Tiểu Chí" tưởng có người ngoài tới, tò mò quay đầu nhìn lại.