Cứng Đầu

Lượt đọc: 512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 334: Đêm tân hôn làm gì?

❊ ❊ ❊

Tiệc cưới kéo dài đến hơn mười một giờ đêm. 

Thẩm Nghi đứng bên cạnh Chu Tùng Cẩn, hai người cùng cha mẹ chào tạm biệt, tiễn chiếc xe cuối cùng rời đi, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.

Căn biệt thự lập tức chìm vào yên tĩnh. Dì Sài dẫn nhóm giúp việc và phục vụ dọn dẹp sảnh lớn dưới tầng và bãi cỏ trong vườn.

Thẩm Nghi khép cửa, định bước lên phía trước thì bỗng cảm thấy khó nhích nổi chân. 

Cô bám vào vai Chu Tùng Cẩn, khẽ nói: “Chu Tùng Cẩn, chân em hơi đau.”

“Chân đau?” Anh cúi người ngồi xuống, vén lớp váy voan trắng của cô, bàn tay to nhẹ nắm lấy cổ chân cô “Giày cao gót khó đi lắm à?”

“Ừm.” Thẩm Nghi đặt tay lên vai anh “Gót hơi cao.”

Cả ngày hôm nay cô không than phiền, lúc đi bên cạnh anh mời rượu khách vẫn bước đi rất tự nhiên. Đến tận bây giờ mới nói ra.

Chu Tùng Cẩn xót xa, đứng dậy bế cô ngang người, sải bước đến sofa đặt xuống. Anh nhẹ nhàng tháo giày cao gót của cô, nâng đôi chân cô đặt lên đùi mình, vừa ấn vừa xoa thật vừa lực.

“Vất vả rồi, Chu thái thái.” Bàn tay anh từ bắp chân xuống gan bàn chân và ngón cái, động tác êm ái, khiến Thẩm Nghi thoải mái vô cùng.

Cô tựa vào lưng ghế, ngắm khuôn mặt nghiêng tập trung của anh, chợt nhớ mấy chuyện vui trên mạng về đêm tân hôn, liền hỏi: “Tiếp theo chúng ta làm gì?”

Chu Tùng Cẩn ngừng động tác, ngẩng lên nhìn cô, khóe môi ẩn ý: “Em muốn làm gì?”

Cô háo hức: “Trên mạng nói là phải đếm tiền!”

Anh: “…” Thì ra cô nghĩ đến chuyện này.

“Quà và phong bì của khách, em đếm nổi không?” Anh hỏi.

“Ờ… cũng đúng.” Cô gật gù. “Thế ai đếm?”

“Có kế toán lo.”

Ý định “đếm tiền đêm tân hôn” coi như đổ bể, cộng thêm chút rượu ban ngày khiến cô bắt đầu buồn ngủ. Cô không muốn xuống đi bộ, rụt chân lại, xoay người chui vào lòng anh, ôm lấy anh từ dưới nách.

Tựa mặt vào ngực anh, ngáp: “Mình đi rửa mặt ngủ đi.”

Ngụ ý là… bế em đi.

Chu Tùng Cẩn cúi nhìn đôi mắt lim dim kia, nâng cằm cô lên, khẽ nhéo: 

“Tiểu Nghi, em quên gì rồi à?”

“Quên… gì?” Cô ngái ngủ hỏi.

“Đêm tân hôn.” Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng rực, bàn tay còn lại bóp nhẹ một chỗ trên người cô. Thẩm Nghi giật mình, cơn buồn ngủ tan biến.

Cô đỏ mặt giữ lấy tay anh: “Anh… anh không buồn ngủ à?”

“Không.”

“… Không say à?”

“Không.”

Cô ngước nhìn anh, trong lòng thầm phục. Hóa ra ban ngày anh vẫn kiểm soát tửu lượng, chỉ vì… đêm nay còn việc quan trọng hơn.

Anh cầm tay cô đặt lên cổ áo: “Vợ, giúp anh tháo nhé.”

Cô gật đầu, bò từ lòng anh dậy, ngồi đối diện trên đùi anh. Khéo léo tháo cà vạt lụa, vứt sang bên, mở cúc áo để lộ chút da cổ. Như mở một món quà quý, cô vừa nhìn vừa say mê.

Cô nhớ đến từng hành động của anh trong tiệc cưới, chín chắn, cuốn hút.

Anh là của cô.

Chu Tùng Cẩn là chồng của cô.

Cô tiếp tục cởi áo gi-lê, rồi cởi từng cúc áo sơ mi trắng. Anh để mặc cô, tựa người vào ghế, hai tay đặt bên eo cô, ánh mắt cưng chiều.

Nhìn v*m ng*c rắn rỏi, xương quai xanh đẹp dưới lớp vải, cô nuốt nước bọt, cúi xuống hôn nhẹ ngực anh. 

Anh khẽ run, tay siết eo cô, khàn giọng: “Vợ à… còn quần nữa.”

Cô đỏ bừng tai, không dám nhìn thẳng, bèn lấy cà vạt bịt mắt anh: “Anh… không được nhìn.”

Anh hơi khựng lại, nhưng ngoan ngoãn để yên. Trong bóng tối mờ qua lớp lụa, các giác quan khác của anh trở nên nhạy bén.

Cô loay hoay cởi thắt lưng anh, nhưng mãi không được. Anh nắm tay cô, dẫn dắt tháo “tách” một cái. 

Tim cô đập thình thịch, không dám nhìn.

Anh khẽ nói: “Bảo bối, ngoan, ngồi lên.”

Cô kéo váy phủ lên hai người, vừa định cúi xuống thì anh giữ chặt: 

“Tiểu Nghi… anh không mang.”

Cô sững lại, hiểu ý: “Ở… đâu? Để em lấy.”

“Tủ đầu giường phòng ngủ chính.”

Anh vẫn bịt mắt, bế cô đứng lên, cô ôm chặt lấy anh. 

Anh vừa đi vừa nói, bước chân vững vàng. 

Cô nhìn nửa khuôn mặt và đôi môi anh, vừa an tâm vừa cảm thấy quyến rũ.

Cô cúi hôn môi anh. Anh đáp lại nồng nhiệt, theo trí nhớ tìm đến phòng ngủ chính.

Cánh cửa “cạch” một tiếng khép lại, mọi âm thanh ngoài kia đều bị bỏ lại phía sau.

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »