Cứng Đầu

Lượt đọc: 512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 317: Người đã đi thì cứ để họ đi

❊ ❊ ❊

Trên đường về, Thẩm Nghi tiện thể ghé nhà chú hai chúc Tết.

Thẩm Tiểu Quân đứng ở cổng, thấy cô từ trong núi bước ra thì vẫy tay từ xa: “Chị!”

“Tiểu Quân.” Thẩm Nghi bước lại gần, hỏi “hú hai đâu?”

“Ở trong nhà.” Thẩm Tiểu Quân vui vẻ khoác tay cô, liếc ra phía sau rồi ngạc nhiên “Anh rể năm nay không đi cùng chị à?”

Thẩm Nghi lắc đầu: “Chị không bảo anh ấy đi.”

“Sao vậy? Chị đi một mình lên xuống xe cũng bất tiện lắm mà?”

Cô chỉ cười nhẹ, không đáp.

Thẩm Tiểu Quân kéo cô vào nhà. Thấy chú hai từ trong đi ra, Thẩm Nghi liền đưa quà chúc Tết: “Cháu chào chú hai.”

“Ôi, là Thẩm Nghi à. Con xem này, tới là tốt rồi, còn mang quà làm gì.”

Chú hai nhận túi quà, thoáng nhìn nhãn hiệu rồi nghĩ thầm: “Âu Dương Trà Quản? Chưa từng nghe qua.”

Thẩm Nghi chỉ vào túi quà giải thích: “Cháu nghe Tiểu Quân nói chú hai thích uống trà, nên mang hai hộp trà và một bộ ấm chén. Trà này là do chủ quán tự hái trên núi nhà, không biết có hợp khẩu vị chú hai không.”

“Thôi thôi, ba em uống trà chẳng kén chọn đâu, cứ thế mà uống thôi.” Thẩm Tiểu Quân cười xòa.

“Cái con bé này nói gì vậy, trà ngon rượu ngon thì tất nhiên ta phân biệt được chứ!” Chú hai cười, để túi quà sang một bên rồi mời “Trưa nay ở lại ăn cơm nhé.”

Thẩm Nghi suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

Cơm được dọn nhanh chóng, cả nhà chú hai thím hai, Tiểu Quân cùng ba đứa em vừa nói cười vừa bày biện.

Thẩm Nghi bị Tiểu Quân kéo ngồi xuống, có phần hơi gò bó.

“Thẩm Nghi à, nghe Tiểu Quân nói con cũng có bạn trai rồi?” Thím hai vừa gắp đồ ăn vừa hỏi.

“Cảm ơn thím hai.” Cô gật nhẹ.

“Bạn trai cũng ở Cẩm Thành à?”

“Vâng… đúng vậy.”

“Người Cẩm Thành bản địa à? Bao giờ dẫn về cho chúng ta gặp mặt?” Thím hai tiếp lời.

“Mẹ!” Tiểu Quân cắt ngang, “Con nói rồi mà, chính là người năm ngoái đi cùng chị về đó.”

“Biết là người năm ngoái, cao ráo, đẹp trai, chỉ là không rõ tính cách ra sao thôi.” Thím hai lắc đầu.

Chưa kịp đáp, chú hai đã hỏi tiếp: 

“Bạn trai con làm nghề gì? Một năm kiếm được bao nhiêu?”

Thẩm Nghi chưa kịp trả lời thì chú hai đã lấy trong tủ ra một chai rượu brandy, mở ra rồi khoe: “Đây là quà Tết bạn trai của Tiểu Quân - La Trạch nhờ nó mang tới cho ta. Nghe đâu mấy nghìn một chai, đắt lắm!

Tiểu Quân thấy vậy, vội liếc sang chị, vừa sốt ruột vừa xấu hổ: 

“Ba, nói cái này với chị làm gì?”

“Con tìm được bạn trai tốt thì có gì phải giấu?” Chú hai rót rượu, giọng to “Chị con qua Tết là 25 tuổi rồi, cũng đâu còn nhỏ…”

Thẩm Nghi hơi sững lại, không nói gì.

“Ba, mẹ!” Tiểu Quân cau mày, “Chị quen ai, cưới hay không cưới liên quan gì đến ba mẹ? 25 tuổi thì sao mà “không còn nhỏ”?”

“Cái con bé này…” Chú hai uống nửa ly rượu, men say dâng lên “Ba chị con mất rồi, ba với mẹ con chẳng phải là người nhà bên ngoại của chị sao? Chị con cưới ai, yêu ai, chẳng phải nên quan tâm, nên xem xét giúp sao?”

Tiểu Quân thấy bố mẹ vừa lúng túng vừa phiền, nhưng ở bàn ăn không tiện nói thêm, chỉ nghiêng đầu ra hiệu cho Thẩm Nghi nhẫn nhịn.

Không ngờ Thẩm Nghi lại bị câu nói cuối của chú hai chạm tới, khẽ nhắm mắt, rồi gật đầu: “Cảm ơn chú hai thím hai đã quan tâm. Chuyện kết hôn… con chưa vội.”

Cơm xong, Tiểu Quân kéo chị ra sân nghỉ: 

“Chị, ba mẹ em vốn thế, chị đừng để bụng. Ở quê ai cũng vậy, cái gì cũng muốn hỏi, nhưng thật ra có giúp được gì đâu…”

Nghĩ tới chuyện xưởng của La Trạch gặp khó khăn tài chính trước đây, bản thân chẳng giúp được gì, cuối cùng còn phải nhờ đến anh rể, Tiểu Quân chỉ biết thở dài.

“Họ cũng là vì tốt cho mình thôi.” Thẩm Nghi nói.

Tiểu Quân trầm ngâm, rồi ghé sát nói nhỏ: “Thật ra em chưa nói kỹ với ba mẹ về gia cảnh anh rể, sợ họ biết rồi nghĩ ngợi linh tinh, nhất là ba em… Nếu mà biết anh rể là ai, chắc phiền phức lắm.”

Thẩm Nghi mỉm cười, đáp khẽ: “Ừ.”

Cô ở nhà chú hai thêm nửa tiếng, rồi phải ra bến bắt xe về huyện.

Tiểu Quân và chú hai tiễn cô ra bến xe trung tâm xã.

Ngồi trên xe, cô nghe Tiểu Quân qua cửa kính nói: “Chị, mấy hôm nữa gặp ở Cẩm Thành nhé.”

“Sau Tết gặp lại,” Thẩm Nghi vẫy tay, rồi nói với chú hai “Lần sau xuống quê thăm ba, con sẽ ghé thăm chú hai nữa.”

Chú hai đứng phía sau Tiểu Quân, gật đầu: “Không có việc gì thì đừng chạy đi chạy lại xa thế. Mộ ba con có chú trông nom rồi.”

Thẩm Nghi im lặng vài giây: “Cảm ơn chú hai.”

Chú hai thở dài: “Tính ra ông ấy mất cũng gần bốn năm rồi. Con ở ngoài đừng nghĩ nhiều.”

Ông ngẩng đầu, nói chậm rãi: “Người đi thì cứ để họ đi, người ở lại sống tốt mới là quan trọng nhất.”

Thẩm Nghi hơi khựng lại, một cảm giác chua xót dâng lên. Cô cụp mắt, giấu đi nỗi buồn, lặng lẽ gật đầu.

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »