Xe chạy vào trung tâm thành phố, hai bên đường rực rỡ ánh đèn và trang trí lộng lẫy.
Trong các tủ kính, những cây thông Noel đủ kiểu dáng được dựng lên, vòng quanh là dây đèn ngũ sắc lấp lánh, tỏa ra ánh sao rực rỡ.
Từ cửa sổ ghế sau, cô nhìn ra ngoài mới chợt nhận ra hôm nay là Giáng Sinh!
Mấy hôm nay, cô mải mê học các khóa lễ nghi, nên cũng chẳng để ý đến thời gian.
Ngồi bên cạnh, anh nắm tay cô, khẽ bóp: “Anh đói rồi.”
Cô thu ánh mắt, quay về nhìn anh.
Món ăn ở buổi tiệc tuy tinh xảo nhưng rất ít, mà hai người lại rời đi sớm, chưa ăn bao nhiêu.
Tâm trạng cô hôm nay khá tốt, ngón tay nhẹ nhàng ấn lên mạch máu nổi trên mu bàn tay anh, mỉm cười: “Vậy anh muốn ăn gì? Để em mời.”
Anh trầm ngâm một lát, ánh mắt ẩn trong bóng tối của xe, đáp khẽ: “Được.”
Xe dừng kín đáo ở góc khuất bên hông trung tâm thương mại, anh kéo tay cô bước xuống.
Bên ngoài tuyết rơi lất phất, trời rét buốt. Bàn tay lạnh giá của cô được bao trọn trong lòng bàn tay ấm áp của anh, cả hai chạy nhanh vào trong.
Không khí bên trong ấm áp hẳn. Anh nắm tay cô đi một vòng quanh tầng ẩm thực, cuối cùng dừng trước một quán lẩu đông nghịt khách.
Cô nhìn tấm biển quen thuộc, dường như đã hiểu ý anh.
Có chút bất lực, cô liếc anh một cái nhưng không nói gì.
Lấy số thứ tự xong, màn hình báo còn hơn năm mươi bàn phía trước, thời gian chờ khoảng hai tiếng.
“Anh chắc là muốn ăn ở đây sao?” cô hỏi lại lần nữa.
“Chắc.” anh gật đầu.
“Nhưng anh đói mà? Hay mình tìm chỗ nào vắng hơn đi?” cô vừa cười vừa đề nghị.
Cô định quay đi, nhưng cánh tay bị anh giữ lại.
Ánh mắt sâu thẳm của anh dán chặt vào cô, mang theo sự bướng bỉnh như trẻ con: “Anh chỉ muốn ăn ở đây.”
Cô khẽ thở dài: “Được thôi.”
Nhìn quanh thấy ghế ở cửa đã kín chỗ, anh bước đến chỗ nhân viên tiếp tân: “Xin chào, có thể mang thêm hai cái ghế ra ngoài không?”
Nhân viên đang bận túi bụi, chưa nghe rõ đã theo phản xạ ngăn lại: “Anh ơi, chưa tới số thì phiền anh đứng qua bên kia chờ nhé.”
Nói xong, cô ấy lại tiếp tục đón khách mới và tiễn khách cũ, chẳng kịp nhìn anh thêm lần nào.
Cô thấy anh đứng ngây trước cửa, bị dòng người ra vào đẩy qua lại, vóc dáng cao lớn nổi bật khiến mọi người xung quanh không khỏi chú ý.
Mấy cô gái nhìn anh với ánh mắt tò mò, thậm chí có phần ngưỡng mộ, còn các bạn trai bên cạnh lại thấy anh vừa ngốc vừa cản trở.
Cô mím môi cười trộm, rồi đi tới “giải cứu” anh.
“Anh mà còn xin ghế nữa, người ta tưởng đây là phòng VIP của anh mất.” cô cười khúc khích, kéo tay anh: “Đi chỗ khác dạo một vòng đã.”
Hai người thong thả đi khắp các tầng, tay anh nắm chặt tay cô, khiến cô phải sát lại bên cánh tay anh.
Tiếng nhạc hiện đại vang lên khắp trung tâm, xung quanh toàn là các cặp đôi đang hẹn hò. Cô thấy vui, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.
Chẳng mấy chốc, một cửa hàng đồ lưu niệm và thú bông đã thu hút cô. Cô kéo anh vào xem.
Đồ trang trí đủ loại, thứ gì cô thấy đẹp cũng thử lên người anh: mũ đủ kiểu, nhẫn vài chục tệ lồng vào tay anh, đặt cạnh chiếc nhẫn đôi của hai người, dưới ánh đèn trông càng nổi bật.
Tới khu trưng bày kẹp tóc, cô chọn vài cái xinh xắn, rồi lại tò mò không biết khi cài lên trông thế nào.
Ngẩng lên nhìn anh, cô khẽ ngoắc tay.
Anh cúi xuống, nghĩ rằng cô muốn nói gì đó.
Nhưng cô lại mỉm cười, lần lượt cài những chiếc kẹp đó lên tóc anh, ngắm trái, ngắm phải rồi gật gù hài lòng.
Anh thoáng ngạc nhiên, rồi cũng thuận theo trò đùa của cô, thậm chí khi cô chọn thêm mẫu khác, anh còn chủ động nghiêng đầu để cô gắn thử.
Nhân viên thu ngân cúi đầu để không bật cười khi thấy anh đầy kẹp tóc hình vịt vàng, khỉ con, thỏ tai dài… lấp lánh dưới ánh đèn.
“Có cần túi không ạ?”
“Có.” cô gật đầu.
Rời khỏi cửa hàng, hai người tìm được chỗ ngồi trống ở khu nghỉ giữa trung tâm thương mại, cùng ngồi xuống.