Cứng Đầu

Lượt đọc: 512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 340: Dù tan chảy nhưng chị vẫn thích

❊ ❊ ❊

Cô chợt nhớ ra, đây chỉ là câu nói vu vơ mình nói ở nhà Tiểu Ái hôm kia, trước khi ra về.

“Tan hết rồi.” Bà ngoại Tiểu Ái mở túi nilon đưa cho cô, giọng tiếc nuối.

Sống mũi Thẩm Nghi cay xè, cố nuốt nghẹn nơi lồng ngực xuống, cô lại xoa đầu Tiểu Ái, mỉm cười an ủi: “Không sao, chị thích ăn loại này mà. Tan chảy rồi cũng thích.”

“Thật không ạ?” Tiểu Ái lau nước mắt.

“Đương nhiên.” Thẩm Nghi cười: “Tan ra uống còn ngon hơn.”

Cô lấy một cây từ túi, đưa cho Tiểu Ái: “Em nếm thử đi.”

Tiểu Ái nhìn bà, rồi lắc đầu: “Chị Thẩm Nghi, đây là em và bà mua cho chị ăn mà.”

“Được rồi.” Thẩm Nghi lập tức quay vào nhà, lau nhanh giọt nước mắt bất chợt trào ra. Cô cầm tách trà trên bàn cạnh cửa, xé bao kem, đổ phần nước kem bên trong vào ly.

Trước mặt hai bà cháu, cô uống một ngụm, rồi quay ra cười: “Ngon lắm.”

Nói rồi, cô rút thêm hai cây kem đã tan, đưa cho Tiểu Ái và bà. Bà xua tay liên tục, nhất quyết không nhận.

Tiểu Ái liếc bà một cái, rồi không kìm được cơn thèm. Cuối cùng lau khô nước mắt, nhận lấy ly nước kem, cắn mở và đưa vào miệng.

Uống vài ngụm sữa ngọt, bé lập tức tươi cười trở lại. Nước mắt xen lẫn nước kem chảy xuống cằm.

Thẩm Nghi thấy vừa cảm động vừa buồn cười, liền giơ máy ảnh chụp lại khoảnh khắc này.

Thẩm Nghi không về như dự định.

Hai tuần sau, trên núi đổ mưa lớn. Nước mưa xối xả làm sạt một phần đường và sân trường, gây ra lở đất. May mắn là không ai bị thương, nhưng đường ra vào bản bị chặn.

Một góc phòng học sập xuống, mấy chiếc bàn gỗ hỏng hoàn toàn.

Không thể rời đi, Thẩm Nghi ở lại bản, giúp thầy trò sửa lại trường.

Sau khi báo tình hình cho Chu Tùng Cẩn, cô lại ở thêm một tuần.

Lạ là, lần này Chu Tùng Cẩn rất yên tĩnh, không hối thúc, cũng chẳng sốt ruột.

Điều cô không ngờ tới là, bức ảnh chụp Tiểu Ái và bà ngoại bỗng nổi tiếng trên mạng xã hội.

Hình ảnh cô bé 9 tuổi nghèo khó vừa khóc vừa cười, cắn cây kem đã tan thành nước, với biểu cảm hồn nhiên sống động, đã gây xúc động mạnh và tạo ra làn sóng bàn tán rộng rãi.

Tin tức nhanh chóng lan khắp bản.

Câu chuyện của Tiểu Ái và bà ngoại, cùng dự án thiện nguyện “Sơn Hoa Khai”, chỉ trong vài ngày đã trở nên quen thuộc với mọi nhà.

Các khoản quyên góp từ xã hội vượt hơn 1 triệu tệ, và vài doanh nghiệp còn gây quỹ hàng chục triệu, đầu tư cho dự án.

Một buổi sáng, mấy thầy cô đội mưa gõ cửa phòng Thẩm Nghi, đưa cho cô xem danh sách trong điện thoại.

Ở hàng đầu danh sách nhà tài trợ, nổi bật là: Tập đoàn An Hạ, quyên góp 50 triệu tệ.

“Còn nữa!” Một giáo viên khác phấn khích đưa cho cô xem thông báo:

“Tập đoàn An Hạ sẽ lập Quỹ Cẩn Nghi, hợp tác với Sơn Hoa Khai, dự kiến mỗi năm quyên góp 100 triệu tệ để xây dựng trường học, dựng ‘Trường An Hạ’ ở các vùng núi nghèo trên cả nước.”

“Quỹ Cẩn Nghi”… “Trường An Hạ”…

Mỗi cái tên, mỗi con số, đều khiến tim Thẩm Nghi run lên.

Cô đóng cửa, gọi cho Chu Tùng Cẩn… nhưng điện thoại báo không liên lạc được.

Anh chưa từng tắt máy như vậy. Dù có đi công tác, phải tắt nguồn trên máy bay, anh cũng luôn báo trước.

Thẩm Nghi hoảng đến mức gần như ngừng thở, tay run bần bật. Cố giữ bình tĩnh, cô gọi cho Giang Tử Dương, nhưng máy cậu cũng không liên lạc được.

Cô tự an ủi: Chắc hai người họ đi công tác cùng nhau, đang ở trên máy bay.

Nhưng… nếu vậy, sao không báo trước?

Từ sáng đến chiều, cô cứ thấp thỏm không yên, gọi cả chục cuộc đều không ai bắt.

Mãi đến hơn 2 giờ chiều, điện thoại của Chu Tùng Cẩn mới gọi đến.

Thẩm Nghi mừng đến mức suýt làm rơi máy, vội vàng bắt máy: “Tùng Cẩn?!”

“Tiểu Nghi.” Giọng anh bên kia dường như rất vui.

“Anh ở đâu? Sao lại tắt máy? Anh đang đi công tác à?”

Chu Tùng Cẩn như cố tình giấu, bên kia hình như cũng đang mưa. 

Qua vài phút, Thẩm Nghi chợt nghe tiếng bước chân ngoài cửa, rồi giọng anh vang lên,không biết từ điện thoại hay ngay bên ngoài: “Anh đang ở cửa phòng em.”

Cô khựng người, vứt điện thoại, chạy ra mở cửa.

Chu Tùng Cẩn đứng đó, sau lưng là Giang Tử Dương và cô Thi Hướng Phương.

Mái tóc, áo khoác của anh ướt đẫm, ống quần sũng nước, giày dính đầy bùn.

Thẩm Nghi không kìm được, lao vào ôm anh.

Anh siết chặt cô, khẽ cười: “Tiểu Nghi, anh đến đón em.”

Giang Tử Dương nhanh trí quay đi, ngửa đầu nhìn mưa như trút, nghĩ muốn ngâm thơ, nhưng cuối cùng chỉ thở dài: “Mưa to thật.”

Cô giáo Thi Hướng Phương mỉm cười: “Tiểu Giang, tôi dẫn cậu đi xem phòng nghỉ nhé?”

“Dạ được, cảm ơn cô!” Giang Tử Dương mừng rỡ đi theo.

Thẩm Nghi kéo Chu Tùng Cẩn vào phòng, lấy khăn lau nước mưa trên tóc và mặt anh: “Sao anh không nói trước?”

“Muốn tạo bất ngờ cho em.”

“Bất ngờ cái gì, suýt nữa làm em sợ chết!” Cô vò mạnh tóc anh. “Lần sau không được thế nữa!”

“Biết rồi.” Anh cười, ôm cô vào lòng: “Tiểu Nghi, anh nhớ em lắm.”

Cô dựa vào vai anh, nhớ đến tin quyên góp sáng nay, xúc động nói: “Quỹ Cẩn Nghi…”

“Anh lập bằng tên của chúng ta.”

Cô im lặng vài giây, rồi nói: “Nếu đã có tên em, vậy… để em góp mấy bộ lễ phục nhé? Bảy bộ cũng hơn bảy triệu rồi.”

Anh nghẹn lời, muốn nói không cần, nhưng lại không nỡ làm cô mất hứng.

Nghĩ một lúc, anh chỉ nói: “Bộ màu đỏ rượu thì để lại.”

Cô vừa thẹn vừa buồn cười: “Được, dành riêng cho anh.”

Hôm sau, hai người sẽ rời đi. 

Đêm đó, như thường lệ, họ ngủ chung một giường.

Tiết Tiểu Mãn, mưa đêm rả rích.

Gần ba tuần không gặp, nhớ nhung biến thành quấn quýt không dứt. Trên chiếc giường gỗ chật hẹp, hai người hôn nhau mãnh liệt.

Anh đè cô xuống, sắp đi đến bước cuối thì đột nhiên dừng lại, thở gấp: “Tiểu Nghi… anh quên mang theo rồi.”

Cô sững người, thở hổn hển: “Không mang?”

“Không.” Anh nói chắc nịch.

Cô nóng ruột, chẳng kịp nghĩ vì sao ngày đặc biệt thế này anh lại không chuẩn bị, chỉ thúc giục: “Không sao đâu.”

Anh hơi nhướng mày: “Thật không sao?”

“Anh… nhanh lên.”

Cô vòng tay ôm eo anh.

Anh bị động tác ấy làm toàn thân bừng nóng, liền cúi xuống…

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »