Cứng Đầu

Lượt đọc: 512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 310: Năm nào chẳng phải con trai tự tay làm?

❊ ❊ ❊

Khi ra khỏi thư phòng của bố, lúc anh về phòng đã hơn mười một giờ đêm.

Trong phòng ngủ chính chỉ còn sáng hai ngọn đèn đọc sách đặt cạnh giường.

Cô nằm trong chăn, nhắm mắt, trông như đã ngủ.

Anh nhẹ nhàng bước lại gần, trèo lên giường, cúi người áp sát cô.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, anh chăm chú ngắm đôi môi hơi hé theo nhịp thở, cùng lồng ngực khẽ phập phồng của cô.

Mùi hương thoang thoảng của hoa loa kèn và sữa quẩn quanh nơi chóp mũi anh.

Anh nhìn đến tim rung động, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.

Một cái chưa đủ, anh lại cúi xuống hôn thêm lần nữa.

Vài động tác sau, người dưới thân dường như bị đánh thức đôi chút, khẽ nghiêng đầu, trong cơn mơ màng theo bản năng đáp lại nụ hôn ấy.

Anh khựng lại một thoáng, hơi thở dần trở nên nặng nề, chóp mũi vùi vào làn da nơi cổ cô, khẽ cọ, rồi bắt đầu hôn và mơn trớn.

Chưa đến vài phút, anh đã hoàn toàn khiến cô tỉnh hẳn.

Cô mở đôi mắt mơ màng, bàn tay khẽ nâng đầu anh đang vùi trên người mình lên, để ngang tầm mặt: “Anh về rồi à?”

“Ừ.” Anh đáp gọn, chóp mũi khẽ chạm vào chóp mũi cô.

Ánh mắt anh lướt trên gương mặt cô, nhanh chóng nhận ra tâm trạng cô có phần không ổn.

“Sao vậy?”

Ngón tay cô khẽ vuốt ve gương mặt anh. Nghĩ tới tấm ảnh ngoài hành lang, bức ảnh đã được rửa ra và đóng khung đó khiến cô nhất thời không biết mở lời thế nào.

Rồi lại nghĩ, chắc cũng chẳng cần nói gì thêm.

“Chúc mừng năm mới.” Cô khẽ ngẩng đầu hôn lên khóe môi anh.

“Chúc mừng năm mới.” Ánh mắt anh chợt thoáng qua tia sáng, rồi bất ngờ cúi xuống ôm cô vào lòng.

Anh tựa cằm lên trán cô, ngập ngừng hồi lâu, mới thấp giọng dò hỏi: 

“Tiểu Nghi, tháng sau Tết Nguyên đán, anh về quê cùng em nhé?”

Cô sững lại, suy nghĩ hồi lâu, rồi đáp: “Năm nay… em muốn về một mình.”

Anh ngừng một nhịp, cúi đầu nhìn cô đầy hụt hẫng. Cô vẫn…

“Tiểu Nghi?”

“Chu Tùng Cẩn.” Cô đưa tay nghịch dái tai anh, khẽ thở dài: “Cho em chút thời gian riêng… được không?”

Anh lập tức hiểu ra sự chần chừ và mâu thuẫn trong lời cô, liền vội nói: “Được!”

“Tất cả nghe em.”

Trâu Yến Hoa đẩy cửa thư phòng, thấy Chu Hành Tĩnh vẫn ngồi dựa vào ghế, tay cầm chiếc tách trà Tùng Cẩn tặng năm nay, trầm ngâm nhìn.

Bà thắc mắc: “Năm nay cái tách này làm đẹp đến vậy sao? Cả tối ông nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần rồi.”

Bà lấy tách trà từ tay ông, ngắm qua: 

“Tôi thấy cũng đâu đẹp bằng mấy năm trước!”

Chu Hành Tĩnh khẽ cười: 

“Con trai và con dâu tự tay làm, sao mà không thích được.”

Bà liếc ông: “Năm nào mà chẳng phải con trai tự tay làm.”

“Tôi thấy ông là vì thích con bé kia thôi.” Bà vừa soi hoa văn, vừa đánh giá màu men, tuy nhìn có tâm, nhưng tay nghề vẫn còn non.

Trước đây đều là con trai tự làm? Chu Hành Tĩnh chỉ lắc đầu, cười mà không nói.

Nghề làm gốm của con trai là do chính ông dạy.

Cái nào là anh tự làm, cái nào là nhờ người khác làm, cái nào là có tâm, cái nào làm qua loa… chỉ cần đặt trước mặt ông, ông gần như nhìn một cái là biết ngay.

Những năm qua, anh thường để người khác làm thay, rồi lấy danh nghĩa mình tặng quà. Ông cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Dù sao, anh cũng trưởng thành rồi, công việc bận rộn, đâu còn nhiều tâm trí để dành cho bố mẹ.

Nhưng năm nay là nhờ hào quang của Thẩm Nghi.

Chắc hẳn cô đã đề nghị, nên anh mới tự tay làm chiếc tách trà này.

Nhìn dòng chữ “Cẩn Nghi chế tặng” dưới đáy tách, Chu Hành Tĩnh lại có thêm chút ấn tượng mới về cô gái này.

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »