Cứng Đầu

Lượt đọc: 512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 304: Phải ôm anh như vậy

❊ ❊ ❊

Chỗ trống hai bên đều đã kín người, anh vẫn nghiêng đầu để cô dễ dàng tháo từng chiếc kẹp tóc trên đầu, bỏ lại vào túi.

Anh liếc sang bên cạnh, thấy một cậu béo đang cố chen vào chỗ cô, im lặng vài giây, rồi vì không tiện cử động nên anh dùng ánh mắt ra hiệu về phía… đùi mình.

Cô hơi ngạc nhiên: “Gì vậy?”

Anh gật cằm chỉ vào chân mình, giọng rất “quan tâm”: “Ngồi lên đùi anh đi.”

Giữa chốn đông người thế này…

Cô tháo chiếc kẹp cuối cùng trên tóc anh, “bốp” một cái, vỗ lên đùi anh một phát, rồi không thèm để ý đến đề nghị đó nữa.

Cô gom hết kẹp tóc, nhẫn… bỏ vào túi, cất vào bao.

Rồi lại nghiêng người áp sát vào tay anh, cằm tựa lên vai, ngước mặt nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc: “Anh cố tình đúng không?”

Anh lập tức hiểu cô đang hỏi gì, giả vờ vô tội: “Cái gì?”

“Nhà hàng lẩu này.” Cô giơ tờ phiếu xếp chỗ lên “Giáng sinh năm ngoái, em và Vương Lục hẹn nhau cũng ở đây.”

Trong mắt cô thoáng chút hoài niệm, nhớ lại hôm ấy còn chưa kịp động đũa, đã bị anh gọi đi làm thêm giờ.

Anh im lặng nhìn cô, coi như thừa nhận.

Ngoài chuyện về bạn trai cũ của cô, điều khiến anh để bụng hơn cả là câu cô từng nói năm ngoái vào đúng Giáng sinh:

“Ăn uống, quan trọng không phải là ở đâu hay chờ bao lâu, mà là ăn cùng ai.”

Câu nói ấy, dù đã qua một năm, vẫn như văng vẳng bên tai. Khi đó, cô nói ăn với anh chỉ là… đi cùng khách hàng.

Nỗi chua chát năm ngoái, đến năm nay nghĩ lại vẫn còn nguyên vị nghèn nghẹn.

Thỉnh thoảng cô lại ngẩng lên hỏi: “Đói chưa?”

Cô nhìn vào ứng dụng xếp bàn trên điện thoại: “Trước mình còn 3, 4 bàn, chắc tầm một tiếng rưỡi nữa.”

“Không đói.” Anh vòng tay ôm eo cô từ phía sau, nắm chặt lấy một bàn tay cô, giọng như thương hại bản thân của năm ngoái mà cũng tự thấy hài lòng với hiện tại “Chờ bàn thôi mà, anh sẵn sàng đợi.”

Cô biết rõ vì sao anh nhất quyết chọn chỗ này, nên cũng không hỏi thêm.

Ngắm đường nét quai hàm đẹp của anh, cô khẽ dí mũi vào cằm anh cọ nhẹ, rồi ngoan ngoãn tựa lại lên vai.

Hai người mặc đồ đông bình thường, đội mũ len đen xám, chen giữa đám đông cũng không quá nổi bật. Thời gian trôi qua lặng lẽ, không thấy dài hay khó chịu.

Chờ đến gần lượt, số bàn trống nhiều hơn, nên thực tế họ chỉ đợi hơn một tiếng. Ăn xong, ra khỏi trung tâm thương mại đã gần 10 giờ rưỡi.

Bên ngoài vẫn rộn ràng không khí lễ hội, các cặp đôi tay trong tay qua lại.

Từ trung tâm đến quán trà lấy quà tầm hai cây số.

Tài xế Tiểu Trần lái Maybach chậm rãi tiến lại, nhưng anh lại đứng sững trước dãy xe điện công cộng bên đường.

“Tiểu Nghi, mình đi xe điện được không? Anh chở em.”

Cô quen chiều theo mấy ý tưởng bất chợt của anh, lo không phải vì xe, mà là…

“Anh biết chở người à?”

“Biết.”

“Thật không?” Cô vẫn nghi ngờ.

“Anh học rồi.” Anh đáp bình thản. Thực tế, anh từng thuê hẳn một thầy riêng chỉ để học cách chở người bằng xe điện, bất chấp lời khuyên nên học mô tô hay xe đua để “được lòng bạn gái hơn”.

Nhưng khi đứng trước xe điện công cộng, anh lại… không biết mở khóa thế nào.

Cô nhìn anh với ánh mắt cầu cứu pha chút ngơ ngác, đành bật cười, lấy điện thoại quét mã mở xe giúp anh.

Anh đưa cho cô một chiếc mũ bảo hiểm, đội chiếc còn lại lên đầu mình, rồi dài chân bước lên xe, quay đầu lại: “Tiểu Nghi, anh sẵn sàng rồi.”

Cô do dự một lát, rồi quyết định tin tưởng. Ngồi lên, ngực áp vào lưng anh: “Được rồi.”

Anh vẫn chưa chạy, chờ vài giây rồi quay lại, một tay giữ tay lái, một tay kéo tay cô vòng qua ôm eo mình, nhét gọn vào túi áo khoác: “Phải ôm anh như vậy.”

“Rồi, tài xế Chu.” Cô bật cười trêu.

“Gọi là Tùng Cẩn.” Anh trầm giọng, có chút bướng bỉnh.

Anh thở ra một hơi dài. Trong mũ bảo hiểm, mắt anh ánh lên tia sáng sâu thẳm.

Lần đầu tiên anh thấy cô ngồi sau lưng gã họ Vương kia cũng là như thế này, ôm eo, thân mật, thuần thục. Bao lần sau đó, từ tan làm, lễ tết, mưa gió… hình ảnh ấy luôn đập vào mắt anh: cô ngồi sau xe người ta, xa dần anh, như một chú chuồn chuồn chạm không tới.

Cảnh ấy từng khiến anh bực bội, hụt hẫng, mà không làm gì được.

Giờ đây, người trước tay lái đã là anh.

Xác nhận cô đã ngồi chắc, anh vặn ga, xe điện lướt đi chậm rãi.

Cô tựa nhẹ mũ bảo hiểm vào lưng anh, nghe gió đêm và tuyết rơi, tất cả bị tấm lưng rộng của anh che chở.

Nhìn bóng lưng anh hắt sáng dưới đèn đường, cô thấy yên tâm lạ. Tuyết rơi xuống cổ áo, lạnh buốt, khiến cô khẽ run.

Cô khép lại cổ áo cho anh, rồi vòng tay siết chặt hơn, áp sát người mình vào lưng anh.

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »