“Cảm ơn chị Thẩm Nghi.”
Hứa Trường Minh ngập ngừng một chút: “Em đã nhận được một suất học bổng rồi. Mấy năm đại học sắp tới, em tin mình vẫn đủ điều kiện để tiếp tục nhận học bổng này. Nên em không muốn dùng đến khoản hỗ trợ của dự án anh Chu.”
“Với lại, em học chuyên ngành động – thực vật, sau này cũng sẽ gắn bó với ngành này, khả năng vào An Hạ là rất thấp. Tiền của anh Chu cuối cùng lại không dùng cho người về làm ở công ty anh ấy…”
“Trường Minh.” Thẩm Nghi nhẹ giọng nói “Đây không phải chuyện em cần lo. Em là sinh viên, giai đoạn này chỉ cần học cho tốt, đủ điều kiện nhận hỗ trợ là được. Đây cũng là lý do ban đầu anh ấy lập ra chương trình đào tạo nhân tài.”
“Em biết. Chỉ là… em không định tham gia nữa.”
Thẩm Nghi thấy cậu kiên quyết, nhớ tới lời Chu Tùng Cẩn từng nói: bọn trẻ bây giờ đã lớn, đã là người trưởng thành rồi.
Chị đành thôi khuyên, gật đầu: “Nếu em đã suy nghĩ kỹ, chị tôn trọng quyết định của em.”
“Cảm ơn chị Thẩm Nghi.” Hứa Trường Minh cười “Phiền chị nói lại với anh Chu giúp em, cảm ơn anh ấy đã có lòng.”
Nói xong, cậu lại gãi đầu ngượng nghịu:
“Chỉ không biết anh ấy còn nhớ em không.”
“Dĩ nhiên là nhớ.” Thẩm Nghi chợt nhớ tới lần Chu Tùng Cẩn gọi điện còn đoán tuổi cậu, bất giác thấy buồn cười.
Cả nhóm mất hai tiếng mới leo lên tới đỉnh núi. Thẩm Nghi đã thở hổn hển.
Trên đỉnh gió không mạnh nhưng nhiệt độ khá thấp. Khu dịch vụ có nước nóng, khách nào không mang bình giữ nhiệt chỉ đành dùng cốc giấy để uống tạm.
Thẩm Nghi thầm nghĩ, xem ra Chu Tùng Cẩn rất rành về núi Hàn Tích này.
Hoa trên núi nở rực rỡ, đào và mận lấm tấm trắng hồng xen kẽ, đẹp đến ngẩn ngơ.
Cô cùng Uông Tiểu Ly và hai nữ sinh từng được cha của họ giúp đỡ tụ tập chụp ảnh.
Thẩm Nghi chụp một tấm cây lê rồi gửi cho Chu Tùng Cẩn.
Anh không trả lời, chắc đang ở trên máy bay về.
Bức nào đẹp, cô đều chọn gửi cho anh, coi khung chat với anh như một “kho chọn lọc ảnh đẹp” riêng.
Hứa Trường Minh thì cùng ba nam sinh khác ngồi nghỉ ở một hành lang, nói chuyện toàn xoay quanh chuyên ngành: khí hậu, hệ sinh thái núi Hàn Tích, thảm thực vật và động vật nơi đây.
Cậu nhìn dãy núi trùng điệp phía xa, hỏi:
“Các cậu có nghe về chim c* c* cánh nâu chưa? Nó là động vật hoang dã cấp II quốc gia, nghe nói ở núi Hàn Tích có đó.”
“Thật hả?!” Mấy cậu bạn hứng thú hẳn “Đi tìm thử không?”
Hứa Trường Minh gật đầu: “Đã đến đây thì phải xem chứ.”
“Nó trông như thế nào?”
“Nhìn giống gà rừng, thân, mỏ và chân màu đen, cánh nâu hạt dẻ, mép ngoài lông bay có viền lông tối màu, đuôi ánh xanh đồng. Loài này thường sống ở vùng đồi núi ven biển, hay đi một mình hoặc theo cặp.”
“Chúng ăn côn trùng, cũng ăn cả quả. Nhưng bay kém, nên tốt nhất tụi mình đi tìm trong rừng.”
Cậu còn vươn cổ bắt chước tiếng kêu: “Tiếng kêu rất to, cách mấy trăm mét cũng nghe được. Chúng thích kêu vào sáng sớm và chiều muộn.”
Nghe cậu tả, mấy anh bạn lớn lên ở thành phố cười ầm lên: “Trường Minh, nghe như cậu từng nuôi nó vậy.”
Cậu cười: “Mình chưa nuôi bao giờ, nhưng hồi nhỏ ở sau núi nhà mình hay thấy lắm, suốt ngày nghe tiếng kêu. Mẹ mình ọi nó là gà cát tường. Sau này…”
Giọng cậu trầm xuống: “Sau này lớn lên thì ít thấy hẳn.”
“Mà nó cũng sắp thành loài nguy cấp rồi còn gì!” Một cậu bạn chen vào.
Trường Minh gật đầu, đảo mắt nhìn quanh đỉnh núi: “Mình tra rồi, xuống theo lối mòn sườn bắc thì có khả năng bắt gặp.”
“Được, vậy đi lối đó.”
Thẩm Nghi thấy trời đã xế, liền gọi mọi người tập hợp để xuống núi. Hứa Trường Minh bèn nói rõ ý định muốn đi lối mòn sườn bắc.
Đường này vẫn có người đi nhưng khá gập ghềnh, cỏ dại um tùm, thường chỉ dân thích mạo hiểm mới chọn.
Uông Tiểu Ly thì cau mày: “Trường Minh, đừng tùy hứng nữa. Muốn xem chim c* c*, mở điện thoại ra mà xem!”
Vì là đồng hương và hay đi chơi chung, mấy cậu bạn mặc định cô là “bạn gái chưa chính thức” của Trường Minh, còn huých tay trêu cậu là “sợ vợ”.
Trường Minh quen với tính cô nên chỉ cười bất lực, rồi quay sang nhìn Thẩm Nghi: “Chị Thẩm Nghi, em thật sự muốn thử tìm xem.”
Cô nghĩ một lát, rồi lấy gậy leo núi của Chu Tùng Cẩn đưa cho cậu: “Các cậu đi lối đó nhé, chị dẫn Tiểu Ly và mấy bạn nữ xuống đường lớn.”
“Ok!” Trường Minh vui vẻ gật đầu.
Thẩm Nghi nhìn đồng hồ: 3 giờ 30 chiều. Cô dặn:
“4 giờ chúng ta gặp lại ở trạm nghỉ giữa sườn. Xuống tới chân núi khoảng 4 rưỡi. Không tìm thấy thì thôi, lần sau lại tới, đừng nấn ná trên núi.”
“Rõ!” Mấy cậu bạn còn đứng nghiêm, giơ tay chào: “Tuân lệnh chị Thẩm Nghi!”