Sau Tết Dương lịch, “vận sự nghiệp” của cô dường như bùng nổ hết công suất.
Kỳ nghỉ vừa kết thúc, đã có một loạt khách hàng lạ liên hệ, chỉ đích danh muốn cô chụp ảnh cho họ.
Trong đó không thiếu những yêu cầu kỳ lạ, ví dụ như chụp ảnh thẻ cho một giám đốc công ty tài chính, chụp ảnh đầy tháng cho cháu gái của một chủ tịch tập đoàn bất động sản, hay chụp ảnh thú cưng cho một ngôi sao điện ảnh nổi tiếng.
“Ngay cả ảnh thẻ, ảnh thú cưng cũng tìm tới em. Mười cái thì hết tám cái chẳng liên quan gì đến mảng chụp ảnh của em cả.”
Cô chỉ khẽ im lặng. Thực ra, những yêu cầu này không phải sau Tết Dương mới xuất hiện.
Ngay hôm sau buổi tiệc Giáng Sinh, đã có người gọi điện đến studio, bảo muốn tìm nhiếp ảnh gia là cô, nói có dự án chụp hình giao cho.
“Tất cả đều mượn cớ tìm em để bắc cầu làm quen với anh Chu Tùng Cẩn.”
Tưởng Nguyên nhún vai, chỉ vào danh sách dài dằng dặc trên máy tính:
“Bảo bạn trai nhà em bớt nhận bừa đi, cái gì cũng kéo vào. Cả ngày nay chị phải lọc hết đống yêu cầu linh tinh này mệt muốn chết.”
Cô khó khăn nhìn vào bảng danh sách, hỏi: “Chị Nguyên, có dự án chụp nào bình thường không?”
“Có một dự án poster quảng bá cho thương hiệu thời trang xa xỉ của Thụy Sĩ. Nhưng phải đi công tác ở Thụy Sĩ, về chắc sát Tết Âm rồi.”
“Em làm được.” Cô nói chắc nịch. Sau thời gian bị “phong sát” vừa qua, bất cứ cơ hội nào cô cũng không muốn bỏ lỡ.
Tưởng Nguyên liếc nhìn cô: “Chu Tùng Cẩn tiên sinh cho em đi công tác chứ?”
Cô hơi ngạc nhiên: “Tất nhiên, đi công tác là công việc của em mà.”
Tưởng Nguyên chỉ vào mục “Người mẫu” trong bảng, trên đó viết rõ: “Lê Sơ Thần”.
“Dự án Thụy Sĩ này, người mẫu là Lê Sơ Thần. Em chắc anh ấy đồng ý?”
Cô: “......”
“Chị Nguyên, anh Sơ Thần có bạn gái lâu rồi.” Cô cười nhẹ: “Chu Tùng Cẩn không phải người vô lý đâu.”
“Không vấn đề là được.” Tưởng Nguyên nhướn mày. “Vậy quyết định vậy nhé.”
Về nhà, cô kể sơ qua dự án Thụy Sĩ cho Chu Tùng Cẩn nghe. Anh vẫn bình thản và đồng ý ngay.
Nhưng khi cô cùng Lê Sơ Thần vừa đáp xuống Thụy Sĩ và nhận phòng khách sạn, thì máy bay của Chu Tùng Cẩn cũng vừa hạ cánh xuống sân bay Thụy Sĩ.
Tối hôm đó, cô mở cửa phòng khách sạn bên kia bán cầu, trố mắt nhìn người đàn ông sáng nay còn hôn tạm biệt mình giờ đang đứng ngay trước mặt.
“Chu Tùng Cẩn, anh…”
“Anh đi công tác Thụy Sĩ, trùng hợp ở cùng khách sạn với em.” Anh mặt không đổi sắc, xách vali bước vào.
“Rầm” cửa đóng lại. Còn chưa để cô phản ứng, anh đã ôm chầm lấy, ép cô lùi vài bước mới đứng vững được.
Cô cúi nhìn người đàn ông đang vùi mặt vào hõm cổ mình: “Anh chắc anh tới Thụy Sĩ là công tác, không phải theo dõi em?”
“Là công tác.” Giọng anh trầm khàn.
Cô hừ nhẹ, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho trợ lý Giang Tử Dương. Chưa đầy một phút sau, bên kia đã trả lời bằng tin nhắn thoại.
Cô áp điện thoại vào tai anh, bật phát:
“Chào Thẩm tiểu thư, thật ra Chu Tổng vốn không có kế hoạch đi công tác Thụy Sĩ. Anh ấy bảo tôi đặt vé máy bay để đi cùng cô. Cuộc họp trực tiếp của tập đoàn mấy ngày này, vì cô mà anh ấy đã đổi thành họp trực tuyến…”
Anh: “......”
Bình thản tắt ngay đoạn ghi âm.
“Chu Tùng Cẩn!” Cô ném điện thoại, kéo mặt anh lên, trán chạm trán mạnh một cái: “Anh quá đáng lắm biết không?”
Anh khẽ nhắm mắt: “Em với Lê Sơ Thần, nam nữ đơn độc tới Thụy Sĩ…”
“Ai nói đơn độc? Cả một đoàn trang điểm, trợ lý kia kìa!”
Anh: “......”
“Với lại, em nói rồi, anh ấy có bạn gái rồi, còn là người mẫu xinh đẹp.”
Bàn tay lớn của anh xoa đầu cô, giọng nhẹ nhàng: “... Thụy Sĩ xa quá, anh lo cho em nên tới.”
Cô ngẩn ra, nhớ tới chuyện ở Bắc Kinh lần trước, khẽ thở dài: “Không phải lúc nào cũng gặp người như vậy đâu. Hơn nữa…”
Cô thuận thế tựa vào ngực anh: “Sau buổi tiệc đó, nhiều người muốn thông qua em để tiếp cận anh. Giờ anh thật sự theo qua đây, chẳng phải tự gửi tín hiệu rằng tiếp cận em là tiếp cận được anh sao?”
“Chỉ lần này thôi.” Anh hứa.
Cô im lặng một lúc, khẽ nói: “Em lo anh lỡ việc, với lại… đi đi về về vậy rất mệt đó.”
Ánh mắt anh sâu thẳm, khẽ xoa tóc cô: “Em đang hiểu lầm về sức lực của anh đấy.”
Cô khựng lại, chợt nhận ra điều gì, vành tai nóng bừng: “Anh…”