Cứng Đầu

Lượt đọc: 512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 328: Trước tiên đi đăng ký kết hôn

❊ ❊ ❊

“Ừ.” Chu Tùng Cẩn buông cô ra, quay người mở chiếc túi da trên bàn, lấy ra một cuốn giấy tờ.

Thẩm Nghi nhìn chằm chằm vào cuốn sổ đỏ đỏ ấy, năm chữ vàng nổi bật hiện ngay trước mắt cô:

Sổ hộ khẩu cư dân.

“Anh…” Thẩm Nghi chớp mắt mấy cái, kinh ngạc nói: “Chu Tùng Cẩn, anh… anh mang cả sổ hộ khẩu của mình tới sao?”

Chu Tùng Cẩn điềm nhiên gật đầu.

Thấy Thẩm Nghi không nói gì, ánh mắt anh khóa chặt lấy cô:

“Hộ khẩu của em ở nhà trên huyện, từ nhà đến cục dân chính chỉ mất mười lăm phút đi xe. Giờ làm việc là từ 8 giờ sáng đến 5 giờ rưỡi chiều. Giờ chúng ta lái xe về huyện, lấy hộ khẩu rồi đi đăng ký, vẫn kịp.”

Thẩm Nghi: “…”

Anh làm sao biết hộ khẩu của cô ở nhà trên huyện?

Gió xuân bên ngoài khẽ lùa vào phòng, khiến lòng người khoan khoái.

Sự nóng bừng vừa dâng lên trong lòng Thẩm Nghi bị làn gió mát xua đi, cô đứng đối diện anh, ngẩng đầu nhìn, nghiêm túc nói:

“Chu Tùng Cẩn, trước khi đăng ký kết hôn, anh không muốn ký với em một thỏa thuận nào sao?”

Chu Tùng Cẩn thản nhiên đáp: “Sau khi đăng ký, quyền lợi và trách nhiệm của chúng ta đã được luật hôn nhân bảo đảm.”

Thẩm Nghi ngập ngừng: “Ý em là… tài sản cá nhân của anh, phạm vi và…”

“Tiểu Nghi.” Anh cắt lời, lắc đầu bình tĩnh: “Sau khi đăng ký, em chính là vợ anh. Anh có thể chia sẻ với em bất cứ thứ gì anh có.”

Nhịp thở của Thẩm Nghi khẽ dồn dập, tim đập nhanh, cố giữ bình tĩnh:

“Không… không chỉ là tài sản, còn… còn chuyện phân chia việc nhà sau này, nuôi dạy con cái…”

Nghe đến hai chữ “con cái”, mắt Chu Tùng Cẩn sáng lên, lập tức nói: 

“Có thể ký thỏa thuận sau hôn nhân.”

“Tiểu Nghi.” Anh tiến lại gần, kéo tay cô vòng qua eo mình: “Em muốn gì, anh cũng làm được, chỉ cần em đồng ý trước tiên đi đăng ký, được không?”

Thẩm Nghi dụi mặt vào ngực anh, im lặng suy nghĩ một lúc, rồi khẽ gật đầu.

Chu Tùng Cẩn như có máu nóng xộc thẳng lên, bế cô lên, vui mừng hét khẽ.

Cô vòng tay qua cổ anh, cúi đầu, trán chạm trán, chợt cười khúc khích: “Chu Tùng Cẩn, chắc anh quên mất hôm nay là Thanh Minh.”

“Cục dân chính nghỉ rồi!!”

Anh sững lại, mới nhớ ra.

Vẻ hụt hẫng thoáng qua trong mắt, nhưng nhanh chóng bị quyết tâm thay thế. Anh ôm chặt cô vào tường, khẽ nói: “Vậy thì sáng mai.”

Thế nhưng, có lẽ do hôm qua dầm mưa mấy tiếng trên núi, nửa đêm anh bỗng thấy ớn lạnh, sốt cao.

Thẩm Nghi hoảng hốt, vội bật dậy lục khắp phòng tìm thuốc, nấu nước, lau mồ hôi, rồi cho anh uống thuốc.

Trời vừa sáng, cô vội kéo anh dậy, muốn đưa đi bệnh viện.

Chu Tùng Cẩn sốt đến choáng váng, hơi thở nóng rực, ý thức mơ hồ, nhưng vẫn kiên quyết nói muốn đi đăng ký trước.

“Tùng Cẩn, chúng ta đi bệnh viện trước nhé?”

“Đi đăng ký trước.”

“Chu Tùng Cẩn?! Đi khám trước đã!!”

“Đi đăng ký trước!”

Thẩm Nghi vừa bực vừa buồn cười, không khuyên nổi, đành chiều ý anh. Hai người mặc quần áo, cầm giấy tờ cần thiết, thẳng tới cục dân chính.

Trên đường, cô luôn chú ý quan sát anh.

Anh có vẻ vẫn ổn, tinh thần phấn chấn như thường.

Nhưng mỗi lần cô nắm tay hoặc sờ trán, đều thấy nóng hầm hập.

Người làm thủ tục không đông, nhưng cũng phải lấy số chờ.

Hai người ngồi trong sảnh, tay anh nắm chặt tay cô, hơi thở nặng nề, bàn tay nóng rực, mang theo chút căng thẳng như sợ cô đổi ý.

Cô kéo anh ra một góc yên tĩnh, trầm ngâm rồi nói:

“Chu Tùng Cẩn, có vài lời em muốn nói rõ trước khi đăng ký.”

Anh khẽ vuốt mu bàn tay cô, gật đầu lắng nghe.

Cô hít sâu, chậm rãi nói:

“Chú hai em giục em lấy chồng vì em đã đến tuổi. Tiểu Quân và Hạ Quý muốn em sớm gả cho anh vì anh giàu và đối xử tốt với em. Cố Hoài, Lâm Thiên Tiêu cũng nói với em rằng em đặc biệt với anh thế nào, anh yêu em ra sao.”

“Ngay cả bác trai cũng đồng ý mối quan hệ này, còn tính luôn cả việc nuôi dạy con cái sau này.”

“Họ nói em và anh rất xứng đôi. Đó đều là những lời dễ nghe.”

“Nhưng em cũng từng nghe nhiều lời khó nghe.” Cô cười nhạt:

“Nói em không xứng. Ngoài vẻ ngoài tạm được, thì chẳng có gì, không xứng với anh.”

“Thẩm Nghi…”

“Chu Tùng Cẩn, nghe em nói hết.”

“Những lời này em nghe ở nơi làm việc, cũng nghe trong đời sống. Có người còn ác ý bảo rằng, cùng lắm em chỉ xứng với trợ lý Giang bên cạnh anh.”

Anh siết tay cô mạnh hơn.

Cô khẽ cười: “Câu đó vừa ác với em, vừa ác với trợ lý Giang.”

“Dù là Tiểu Quân, bác, hay bất kỳ ai nói gì, em đều có thể không để ý.”

“Hôm nay em tới đây, chỉ muốn nói với anh một câu: Em đồng ý.”

“Em đồng ý lấy anh… vì em yêu anh.”

“Mọi định kiến, khoảng cách giàu nghèo, em đều có thể vượt qua… vì em yêu anh.”

“Chuyện của cha em, anh đã xin lỗi nhiều lần, em cũng bỏ qua… vẫn là vì em yêu anh.”

“Cuộc hôn nhân của chúng ta bắt đầu chỉ bằng tình yêu, em vốn không quá tự tin. Nhưng em muốn cùng anh bước vào, thử xem.”

“Như anh thấy, so với anh, của hồi môn của em chẳng đáng là bao: một căn nhà ở huyện, hơn mười vạn trong tài khoản. Và… chính bản thân em.”

“Em không dám nói mình xuất sắc, nhưng em học khá nhanh. Từ tài chính, rồi quảng cáo, đến nhiếp ảnh… hễ muốn học, em đều học được.”

“Làm quảng cáo, lương tám ngàn; giờ một tháng hơn hai vạn, thu nhập ổn định, tự lo được cho mình. Và em tin nó sẽ còn tăng.”

“Em ít khi vô lý, hiếm khi giận, tiêu tiền cũng có chừng mực… chỉ là nấu ăn hơi tệ.”

“Về tính cách… như anh thấy, không mấy dễ thương: cố chấp, trầm lặng, không chủ động, ít giao tiếp…”

“Nhưng em hứa sẽ phát huy ưu điểm, sửa khuyết điểm.”

“Đó là toàn bộ phần ‘tự giới thiệu’ của em. Nếu anh nghe xong, nghĩ kỹ rồi mà hối hận… thì chúng ta vẫn có thể quay ra.”

Cô nhìn thẳng vào anh.

Đôi mắt anh sâu thẳm, ánh lên sắc xuân dịu dàng, mấp máy môi, khẽ cười:

“Giờ… chú rể có thể hôn cô dâu tương lai chưa?”

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »