Khoảng 8 giờ sáng, sau 15 tiếng đồng hồ tìm kiếm, đội cứu hộ cuối cùng cũng tìm thấy bốn học sinh bị mắc kẹt ở Yến Tước Lĩnh.
Cả nhóm lạc đường khi đi tìm chim c* c* cánh nâu. Một nam sinh còn trượt chân ngã xuống sườn núi vì tuyết và băng, làm trật mắt cá chân.
Ngoài ra, tình trạng sức khỏe của những người khác vẫn ổn định.
Từ lúc Chu Tùng Cẩn lên núi, Thẩm Nghi vẫn ngồi chờ ở lối vào, nghe từng thông báo qua bộ đàm, suốt đêm không chợp mắt.
Từng nhóm lính cứu hỏa xuống núi, giữa gió tuyết mịt mù. Giữa đám đông, Thẩm Nghi thấy ngay Hứa Trường Minh cùng ba bạn học khác được dìu xuống.
Hứa Trường Minh trông không bị thương, tinh thần cũng tạm ổn.
Cậu được vài lính cứu hỏa đỡ đi, vừa thấy Thẩm Nghi tiến lại đã cúi đầu áy náy: “Chị Thẩm Nghi… xin lỗi…”
Tình huống gấp gáp, Thẩm Nghi không trách mắng, chỉ nhìn lướt qua rồi hỏi: “Có bị thương không?”
Hứa Trường Minh mệt mỏi, uể oải lắc đầu: “Không, em không sao.”
Cậu liếc ra sau, khẽ nói: “Một bạn bị trật chân.”
Thẩm Nghi gật đầu, đảo mắt tìm quanh nhưng không thấy Chu Tùng Cẩn.
Tim cô căng thắt: “Có thấy Chu Tùng Cẩn không?”
Chưa kịp trả lời, mấy lính cứu hỏa bên cạnh nói: “Hướng dẫn viên Chu đang ở phía sau.”
Chưa dứt lời, một bóng dáng quen thuộc chống gậy leo núi, từ từ bước xuống, chen qua đám đông.
Trái tim treo suốt một đêm của Thẩm Nghi cuối cùng cũng thả lỏng. Cô chen nhanh qua đám người, bước vội đến.
“Tùng Cẩn!”
Chu Tùng Cẩn nghe tiếng, lập tức đứng lại, dang tay ôm chặt lấy cô.
Anh muốn nhấc bổng cô lên nhưng không còn chút sức lực nào.
Thẩm Nghi đưa tay vuốt mặt anh. Trên tóc và mặt anh vương cành lá vụn, lá khô từ rừng.
Đôi tay run run của cô bị anh nắm chặt, mỉm cười trấn an: “Tiểu Nghi, anh không sao.”
“Ừm ừm!” Cô xúc động ôm chặt anh: “Không sao là tốt rồi!”
Trái tim cô vẫn run rẩy theo từng nhịp thở của anh… không sao là tốt rồi.
…
Thẩm Nghi đi cùng Chu Tùng Cẩn lên xe cứu thương đến bệnh viện. Giang Tử Dương lái xe của anh về công ty.
Ngồi trong xe, Chu Tùng Cẩn vừa dựa xuống đã nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ nặng nề.
Tuyết bên ngoài rơi yên lặng, trong xe chỉ có tiếng thở chậm và nặng của anh.
Ngồi bên cạnh, Thẩm Nghi cẩn thận dùng giấy lau bùn đất trên mặt, cổ và tay anh.
Hứa Trường Minh và Uông Tiểu Ly ngồi đối diện, lặng im.
Suốt quãng đường, thấy Thẩm Nghi chỉ chăm sóc Chu Tùng Cẩn, không nói gì với mình, Hứa Trường Minh đoán cô đang giận, nên cũng im lặng.
Tới bệnh viện, y tá nhanh chóng kiểm tra cho bốn học sinh và Chu Tùng Cẩn, rồi sắp xếp giường bệnh cho anh: “Không có vấn đề nghiêm trọng, chỉ kiệt sức về thể lực và tinh thần, đã ngủ mê man.”
Thẩm Nghi cảm ơn, ngồi bên giường nhìn anh ngủ.
Khuôn mặt anh hơi tái, nhịp thở sâu hơn bình thường. Bàn tay to ấm áp ngày thường giờ lạnh buốt.
Bàn tay cô cũng chẳng khá hơn, nên nửa nằm xuống cạnh giường, áp tay anh vào cổ mình, áp mặt lên mu bàn tay anh để sưởi ấm.
Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Hứa Trường Minh đứng ngoài, nói nhỏ: “Chị Thẩm Nghi, anh Chu thế nào rồi?”
Cô đặt tay anh lại vào chăn, ra ngoài khép cửa.
…
Hai người ngồi trên ghế dài ngoài hành lang lạnh lẽo. Giọng Thẩm Nghi trầm xuống: “Tại sao lại nói dối?”
Hứa Trường Minh ngồi ngay ngắn, khẽ đáp: “Xin lỗi… em chỉ… muốn tìm gà cát tường.”
“Ngay từ đầu lên núi, em đã định tìm loài chim đó.”
“Sau khi tách nhóm, em không xuống núi như kế hoạch, mà đi thẳng đến Yến Tước Lĩnh, đúng không?”
“Ba bạn kia cũng bị em dẫn theo?”
Cậu cúi đầu mặc nhận, rồi nhỏ giọng: “Em không ép họ, bảo họ xuống trước, nhưng họ vẫn muốn theo.”
“Hứa Trường Minh!” Giọng cô nghiêm khắc: “Giờ còn chối à?”
Cậu lập tức im lặng.
“Em nghĩ gì vậy?! Khu vực Yến Tước Lĩnh chưa khai thác mà cũng dám vào?!”
“Lạc giữa núi cao hơn ngàn mét, ban đêm lại có bão tuyết, đội cứu hộ phải huy động cả trăm người tìm. Chu Tùng Cẩn… vừa đáp máy bay đã lên núi tìm em.”
“Nếu không tìm thấy kịp thời, hạ thân nhiệt hay gặp thú dữ thì hậu quả thế nào em biết không?”
“…Xin lỗi, chị Thẩm Nghi.”
“Đừng xin lỗi chị, em đã trưởng thành, phải tự chịu trách nhiệm.”
…
Một lúc sau, Hứa Trường Minh khẽ nói: “Mẹ em gọi chim c* c* cánh nâu là gà Cát Tường. Khi còn nhỏ, phía sau nhà vẫn còn vài con, mùa xuân hè sáng tối đều kêu.”
“Mẹ nói, chúng báo tin vui. Chỉ cần chúng kêu, bệnh của mẹ sẽ khỏi.”
Thẩm Nghi khựng lại.
“Lúc nhỏ em tin thật, ngày nào cũng chờ tiếng kêu. Có hôm đi học về, còn leo lên núi tìm. Không thấy hay không nghe thấy là em khóc toáng lên.”
“Nhưng bệnh mẹ cuối cùng cũng không khỏi, năm em tốt nghiệp tiểu học thì mẹ mất.”
“Từ khi lên huyện học, em không còn thấy hay nghe chúng nữa. Chúng biến mất… giống như mẹ.”
Cô im lặng thật lâu, mắt ngấn nước.
“Sau này có điện thoại, em tìm hiểu mới biết tên khoa học của nó là chim c* c* cánh nâu, là loài nguy cấp, thuộc nhóm bảo vệ cấp 2, ăn sâu hại rừng. Nên mẹ em nói đúng, nó thực sự là gà Cát Tường.”
“Chị Thẩm Nghi… em cứ nghĩ Yến Tước Lĩnh giống núi sau nhà, chỉ muốn nhìn thấy chúng lần nữa. Không ngờ… chẳng thấy gà Cát Tường đâu, lại còn lạc, làm liên lụy mọi người.”
Đúng lúc này, Uông Tiểu Ly chạy lại: “Hứa Trường Minh, cảnh sát tìm cậu để lấy lời khai.”
Cậu lau vội nước mắt: “Biết rồi.”
Trước khi đi, cậu nói: “Chị Thẩm Nghi, nói giúp em xin lỗi anh Chu.”
Cô gật đầu: “Đi đi.”
Uông Tiểu Ly dìu cậu đi, ánh mắt vẫn nhìn về phía phòng bệnh.
Thẩm Nghi đứng lên, vừa lúc bắt gặp ánh mắt cô ấy trước khi quay đi.
“Anh Chu không sao chứ?” Uông Tiểu Ly hỏi.
“Không sao, dìu cậu ấy đi đi.”
Cô nhìn theo hai bóng lưng khuất dần ở góc hành lang rồi mới quay lại phòng.
…
Chu Tùng Cẩn ngủ đến tận ba giờ chiều.
Thẩm Nghi đang lim dim thì cảm thấy bên tai ấm áp, hơi ngứa. Mở mắt, thấy anh dựa vào đầu giường, bàn tay chạm vào tóc mai, ánh mắt dịu dàng.
“Anh tỉnh rồi?”
“Ừ.” Anh chạm nhẹ vệt nước mắt trên má cô, cười: “Sao thế? Khóc à?”
“Không.” Cô dựa vào ngực anh: “Ngủ có ngon không?”
“Ngon. Còn mơ nữa.”
“Mơ gì?”
“Mơ… đang tìm em trên núi. Tìm mãi, quay lại thì thấy em đứng sau lưng, mặc váy cưới, giữa ánh sáng ban mai trong rừng.”
Cô bật cười: “Em mặc váy cưới trông thế nào?”
“Rất đẹp.” Anh nhìn sâu vào mắt cô.
Không rõ anh nói thật hay đùa, cô chỉ ôm chặt anh, không nói gì.