“Yến Tước Lĩnh?” Đội trưởng Trần nghi hoặc hỏi.
Chu Tùng Cẩn gật đầu: “Con đường xuống núi ở sườn bắc rất khó gặp được chim c* c* cánh nâu. Chúng thường hoạt động ở khu Yến Tước Lĩnh, nơi có bụi cây rậm hơn. Nhưng muốn vào Yến Tước Lĩnh thì phải rẽ vào một nhánh từ đường mòn sườn bắc.”
Thẩm Nghi bừng tỉnh, ngạc nhiên: “Vậy ngay từ đầu, Trường Minh đã định đến Yến Tước Lĩnh?!”
“Rất có khả năng. Nếu cậu ta thực sự muốn tìm chim c* c* cánh nâu, thì việc xuống núi bằng đường mòn sườn bắc chỉ là cái cớ. Phần lớn khả năng là cậu ta đã đi thẳng vào Yến Tước Lĩnh rồi.”
“Yến Tước Lĩnh là khu vực chưa được khai thác, địa hình hiểm trở, tín hiệu yếu. Không liên lạc được là bình thường.”
Đội trưởng Trần thấy có hy vọng, vội hỏi Chu Tùng Cẩn: “Anh Chu, anh biết đường vào Yến Tước Lĩnh không?”
“Tất nhiên.” Chu Tùng Cẩn đáp “Tôi sẽ dẫn đường.”
Đội trưởng Trần cảm thấy tên này nghe quen quen, nhưng nhất thời chưa nhớ ra. Quan sát kỹ, ông nhận ra người đàn ông trước mặt tuy không quen biết nhưng khí chất và cách ăn mặc đều toát lên vẻ giàu sang.
Dù vậy, giọng nói và thái độ của anh lại rất gần gũi, không hề xa cách, quả là hiếm có.
Ông cảm ơn một tiếng rồi quay lại, hô lớn với nhóm lính cứu hỏa xếp hàng phía sau: “Nhóm cứu hộ số 3 chuẩn bị, mang đủ trang bị, lên đường đến Yến Tước Lĩnh tìm kiếm!”
Thẩm Nghi nhìn những người cứu hộ đang chuẩn bị xuất phát, ngẩng lên lo lắng nhìn Chu Tùng Cẩn: “Chu Tùng Cẩn!”
“Đừng lo.” Anh đưa tay chạm nhẹ lên mặt cô, giọng trầm ổn “Anh sẽ đưa họ trở về an toàn.”
Nước mắt Thẩm Nghi rưng rưng: “Em đi cùng anh.”
“Không được!” Anh từ chối ngay, mắt dịu lại “Em ở lại đây.”
“Nhưng…”
“Nghe lời.”
Tuyết rơi càng lúc càng dày. Vài lính cứu hỏa mang áo khoác và dụng cụ cứu hộ tới cho anh.
Chu Tùng Cẩn cảm ơn, cởi chiếc áo măng-tô dài bất tiện khi hành động, khoác lên vai Thẩm Nghi, chỉnh lại cho cô, rồi mới mặc áo cứu hộ.
Cô siết chặt chiếc áo anh để lại, lo lắng dặn: “Vậy… anh nhất định phải cẩn thận!”
“Yên tâm!” Anh mỉm cười “Em biết mà, leo núi là sở trường của anh. Hồi trước lúc anh leo núi Hàn Tích, nơi này còn chưa khai thác.”
“Dù vậy cũng không được chủ quan.” Cô giúp anh mặc áo, gạt những bông tuyết trên tóc anh.
“Ừ.” Anh xoa nhẹ đầu cô, rồi dặn Giang Tử Dương: “Tử Dương, cậu lo trông coi mấy người Tiểu Nghi.”
“Rõ, tổng giám đốc Chu.” Giang Tử Dương tuy muốn theo nhưng chỉ đành tuân lệnh.
Lúc này, Uông Tiểu Ly từ nãy vẫn im lặng bỗng bước ra, nói chắc nịch: “Em cũng đi.”
Mọi người thoáng sững lại, nhìn về phía Chu Tùng Cẩn.
“Quay về.” Anh kéo khóa áo, lạnh giọng, không buồn liếc cô một cái.
“Em làm được. Thêm một người là thêm một cơ hội.” Tiểu Ly kiên quyết.
“Anh nói, quay về.” Đôi mắt lạnh lùng của anh lia qua khiến cô rùng mình.
Dù vậy, cô vẫn mím môi không chịu lùi.
“Tiểu Ly, trên núi…” Thẩm Nghi vừa định khuyên thì bị cắt ngang: “Em chịu được! Hồi nhỏ, núi nào ở làng em mà em chưa leo?”
Chu Tùng Cẩn đổi giày, hoàn tất việc chuẩn bị.
“Anh Chu… em…”
Anh cúi mắt, lạnh nhạt: “Trên núi đường hiểm, tuyết rơi ban đêm rất khó đi. Em định cứu người hay để lính cứu hộ phải chăm sóc em?”
“Em không cần họ chăm sóc…”
Thấy khuyên không được, anh nhíu mày, quát lớn: “Đừng gây thêm phiền phức!”
Tiếng quát khiến ai nấy đều sững người, ngay cả những bông tuyết bay trước mặt anh cũng như khựng lại.
Nước mắt Tiểu Ly trào ra, không dám nói thêm.
“Tùng Cẩn…” Thẩm Nghi kéo cô ra sau, khẽ ra hiệu cho anh đừng quá gay gắt.
Tiếng còi vang lên, giọng đội trưởng Trần truyền qua bộ đàm: “Nhóm 3, nhanh chóng chuẩn bị xuất phát.”
Thẩm Nghi nghe mà tim run lên mấy nhịp, nắm tay anh thật chặt: “Trên núi… nhớ đi chậm thôi.”
“Anh biết rồi.” Giọng anh trở nên dịu dàng, mắt ánh lên tia sáng. Anh cúi xuống hôn nhanh lên trán cô: “Anh đi đây.”
“Ừ.” Cô tiễn anh ra tận lối vào núi.
Bóng dáng anh nhanh chóng hòa vào đội lính cứu hỏa, biến mất trong màn đêm.
Tuyết rơi dày đặc, nhiệt độ xuống thấp hơn nữa.
Thẩm Nghi đứng yên trong gió lạnh, tuyết phủ đầy tóc và mi, khoác chiếc áo măng-tô của anh, bất động thật lâu.
Phía sau, Giang Tử Dương liếc sang Uông Tiểu Ly người vẫn còn sụt sùi, thì chỉ biết thở dài. Trong đầu thầm nghĩ: Cô gái này gan thật. Bị từ chối một lần vẫn dám xin đến lần hai.
Anh chẳng lấy làm lạ với tiếng quát của Chu Tùng Cẩn, vì bình thường anh cũng nghiêm khắc với cấp dưới như thế, thậm chí còn khắc nghiệt hơn…
Các nhóm cứu hộ dưới núi vẫn liên tục báo cáo tình hình qua bộ đàm.
Thẩm Nghi cùng mấy người co ro ngồi ở khu nghỉ tạm bợ, nước nóng đã nguội lạnh, chẳng ai buồn uống.
Cô nắm chặt tay, mắt không rời đỉnh núi tối đen phía xa.
Khi bình minh rải ánh sáng khắp nơi, dãy núi dần hiện ra trong màn sương tuyết.
5 giờ 30 sáng, mọi người đều mệt mỏi, mí mắt trĩu nặng, thì từ bộ đàm bỗng vang lên tiếng reo: “Đã tìm thấy một cây gậy leo núi!”